Đệ Nhất Bịp Chốn Giang Hồ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:03:05
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi đến lúc tắm rửa.

Ta chớp chớp mắt, khuôn mặt đầy vẻ mong đợi.

Tạ Dung Dữ vẫn phản ứng gì, chỉ “lỡ tay” rớt chiếc khăn tắm.

Thị vệ Trần Bính liền đột ngột xuất hiện, với vẻ mặt đầy cổ quái mà đuổi ngoài.

Lúc đầu, gã thị vệ Trần Bính của Tạ Dung Dữ vẫn luôn âm thầm quan sát .

Bị phát hiện vài , chột dời mắt : “Tiểu nhân chỉ là ngang qua.”

Hơn nửa tháng trôi qua, Trần Bính xuất phủ.

Ta tự thấy thời cơ chín muồi.

Bèn đề xuất với Tuyên Vương phi đưa Tạ Dung Dữ ngoài phủ dạo mát.

6

Ta nghĩ chẳng thể gánh nổi ân tình lớn thế của Tuyên Vương phi.

Một vạn kim đó, thật sự bản lĩnh kiếm .

Ra khỏi phủ, hòa chốn phố xá ồn ào.

Ta tùy tiện bịa vài vị d.ư.ợ.c liệu quý hiếm cần mua, sai đám thị vệ theo từ vương phủ tản hết.

Tạ Dung Dữ giữa phố chợ, rũ mắt, khuôn mặt thờ ơ lạnh nhạt.

Dường như cảnh tượng phồn hoa đến mấy, tiếng huyên náo đến cũng chẳng thể khiến động lòng.

Ta bóp bóp lòng bàn tay , Tạ Dung Dữ hề phản ứng.

“Ngươi đây đợi, một lát sẽ ngay.”

Hàng mi dài của khẽ chớp, ánh mắt vẫn trống rỗng mịt mờ.

Ta quả quyết buông tay , cố tình vòng qua một con phố khác.

Lúc chạy thì còn đợi lúc nào nữa.

Đến con hẻm phía , chợt tiếng ồn ào truyền tới.

“Hôm nay tên ác bá họ Chu lên phố lùng sục nam t.ử dung mạo xinh ?”

“Nghe lão từng là đại thái giám hầu hạ tiên hoàng, đến Kinh Triệu Doãn cũng nể mặt ba phần.”

“Mau gọi Nhị Lang nhà bà về , đừng để Chu lão gia để mắt tới.”

7

Trước mắt hiện vài dòng bình luận:

“Khoan , Giang thần y chạy trốn ?”

“Trước đây đoạn , Chu lão gia nhắm trúng nam phụ , đây, tùy tùng bên cạnh Tạ Dung Dữ mặt.”

“Tên thái giám c.h.ế.t tiệt định cướp Tạ Dung Dữ về phủ kìa!”

“Hu hu, nam phụ ngây dại , đến phận cũng thể chứng minh, chẳng mặc cho tên thái giám đó ức h.i.ế.p ?”

Bước chân định nhấc lên của vội vàng thu về.

Ta nhắm mắt , đành thôi .

Đợi chạy về vị trí cũ.

Tên lão gia họ Chu đang chỉ đạo mấy tên tùy tùng bắt đầu lột y phục của Tạ Dung Dữ.

Để bề tiện bề chạy trốn, mấy tên thị vệ theo sai mất tăm.

Tạ Dung Dữ sắc mặt trắng bệch, sững tại chỗ, khuôn mặt căng cứng nhẫn nhịn.

Một kẻ ngốc thì ý thức thế nào gọi là nhục nhã cơ chứ.

, vẫn còn thần trí.

Ta lao tới, chắn ngang Tạ Dung Dữ.

“Các là ai ? Tuyên Bình Vương thế t.ử đấy.”

Ánh mắt lão gia họ Chu chợt lóe lên, nhưng nhanh đó vuốt cằm .

“Ta còn là hoàng đế lão nhi đây .”

“Rượu mời uống uống rượu phạt, đ.á.n.h cho !”

Đám khí thế hung hăng, lăm lăm gậy gộc lao tới.

Lúc , Tạ Dung Dữ rốt cuộc cũng chút phản ứng.

Hắn túm lấy vạt áo , gần như mang theo sự cố chấp, dùng che chắn bảo vệ .

Gậy gộc như mưa trút xuống lưng .

Tạ Dung Dữ như thể thấy gì, nhắm nghiền hai mắt, lực ôm lấy càng lúc càng c.h.ặ.t hơn.

Thần sắc khẽ biến động, lờ mờ nhớ một bóng dáng nào đó trong ký ức.

Cuối cùng, một đám thị vệ xuất hiện, đ.á.n.h cho đám tơi bời hoa lá.

Vụ kiện tụng đó thế nào cũng rõ nữa.

Bởi vì nữ chính xuất hiện .

Nhìn thấy vết thương lưng Tạ Dung Dữ.

Nàng ngẩn , đó vui mừng khôn xiết: “Tạ ca ca, khỏi bệnh ? Lại thể khỏi phủ thế ?”

Trong y quán, đại phu cẩn thận bôi t.h.u.ố.c băng bó cho Tạ Dung Dữ.

Tô Kiến Vi rơi nước mắt.

“Giang thần y, ngươi thể để che chắn cho chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-bip-chon-giang-ho/chuong-2.html.]

“Nếu hôm nay tình cờ dạo phố, Tạ ca ca còn chịu đựng sự sỉ nhục nào nữa đây?”

May , vị đại phu đó chỉ là vết thương ngoài da, tĩnh dưỡng mấy ngày sẽ khỏi hẳn.

Có lẽ phát hiện Tạ Dung Dữ mãi vẫn im lặng .

Thần sắc Tô Kiến Vi thoáng chút ảm đạm.

Ngay lập tức, mắt nàng sáng rực lên: “Tạ ca ca, còn nhớ Đông Thịnh Lâu ?”

“Thuở nhỏ chán ăn, chỉ thích ăn chè đậu phộng nhà họ, lúc đó đội mưa chạy mua cho .”

Nàng kéo ống tay áo Tạ Dung Dữ, nũng nịu : “Chúng lâu cùng đến đó nữa.”

Ta đang định mở miệng khuyên rằng hiện giờ Tạ thế t.ử cần về phủ nghỉ ngơi hơn.

Thì Tô Kiến Vi phóng ánh mắt sắc lạnh lườm sang.

“Ta , ngươi hứa với Tuyên Vương phi là trong vòng một tháng sẽ chữa khỏi cho Tạ ca ca.”

“Nếu chữa khỏi, Thái t.ử ca ca sẽ cho ngươi ngũ mã phanh thây đó.”

Ta đành tiu nghỉu ngậm miệng .

Dải bình luận mặt thi tỏ vẻ xót xa.

“Nữ chính quả là bảo bối tuyệt thế, đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, nam phụ kiếp định là yêu mà .”

“Kiến Vi bảo bối của chúng lúc giận dỗi trông cũng đáng yêu quá mất.”

“Thực cũng hiểu cho nữ chính, ai chịu việc đối mặt với một kẻ ngốc nghếch cả đời cơ chứ?”

Ta thì chẳng thấy đáng yêu chút nào, dù ngũ mã phanh thây là mà.

8

Chúng đến Đông Thịnh Lâu.

Tình trạng của Tạ Dung Dữ rõ ràng lắm.

Ngồi bàn ăn, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, ánh mắt vô cùng mờ mịt.

Một bàn thức ăn bày , hầu như đụng đũa.

Tô Kiến Vi vẫn đang hứng trí bừng bừng ôn chuyện cũ, tay bưng chén chè đậu phộng đưa cho Tạ Dung Dữ.

Tạ Dung Dữ nhận lấy.

Ta thấy vẻ khó chịu vô cùng, thuận tay đẩy chén sang: “Uống chút nóng cho ấm bụng .”

Tạ Dung Dữ theo bản năng đón lấy chén , nhấp một ngụm.

Khóe môi Tô Kiến Vi cứng đờ: “Cho dù ngươi giữ bên cạnh Tạ ca ca thì cũng chỉ để dỗ dành chủ t.ử vui vẻ, giống như thú cưng trò tiêu khiển mà thôi.”

Ta tự lượng sức , gật đầu lia lịa: “Phải, , .”

Thực hành động của Tạ Dung Dữ cũng chỉ là tiện tay thuận ý mà thôi.

chúng cũng ăn cùng suốt hơn nửa tháng trời.

Dù là khúc gỗ thì cũng quen với bạn ăn cùng chứ.

Ta dám hó hé thêm lời nào nữa, đầu thì chợt bắt gặp một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.

Kẻ đó dáng vẻ ục ịch phì nộn, bước qua ngưỡng cửa mà đống thịt cằm rung lên bần bật.

Tên tiểu đồng bên cạnh nịnh nọt lấy lòng: “Nghe Đông Thịnh Lâu là t.ửu lâu nức tiếng chốn Thượng Kinh, lão gia ngài nhãn quang quả thật hơn , liếc qua ưng ý ngay nhà .”

Lòng chợt thắt , là Lư tri châu của Nghi Châu ?

Sao kinh thế ?

Nghĩ đến chuyện đây từng mạo danh thần y lừa gạt lão một vố thật đau.

Ta vô thức rụt cổ , bộ dạng co rúm như chim cút, hòng giấu nhẹm sự hiện diện của .

Tạ Dung Dữ khẽ cau mày.

Tô Kiến Vi dường như cũng nhận điều bất thường, kỳ quái hỏi: “Giang thần y, ngươi sợ cái gì ?”

Phía , Lư tri châu thấy bỗng chốc khựng .

Lão dùng bàn tay to bè mập mạp dụi dụi mắt, đó hùng hổ lao tới.

“Giang Bất Thu! Đồ l.ừ.a đ.ả.o nhà ngươi!”

Đôi đũa trong tay rơi loảng xoảng xuống đất.

Chờ khi rõ mặt , răng Lư tri châu nghiến ken két, lửa giận hừng hực trong mắt hận thể băm vằm thành trăm mảnh.

Tô Kiến Vi thấy , đầy vẻ hoài nghi hỏi: “Ông Giang thần y ?”

Lão nhổ toẹt một bãi nước bọt.

“Phi, con ả l.ừ.a đ.ả.o , dám gạt đó là thần d.ư.ợ.c, uống t.h.u.ố.c đến bệnh trừ.”

“Ta uống liền tù tì hai mươi mốt ngày, uống đến mức thể suy nhược sinh béo phì.”

“Mãi đến khi Giang thần y hàng thật giá thật đến, mới ác nữ nhà ngươi chỉ là một kẻ mạo danh để lừa gạt.”

Ta nhắm nghiền mắt , nhớ Lư tri châu bụng phệ nhung nham, chuyên môn ức h.i.ế.p bá tánh trong ký ức.

Nay thể mập mạp càng phát tướng hơn xưa.

Sợ lão phẫn nộ quá mức, im lặng một lát, vẫn quyết định nuốt câu : “Vốn dĩ ông béo sẵn mà.”

Tạ Dung Dữ xong những lời đó.

Vẫn chút phản ứng nào.

Tô Kiến Vi phắt dậy, vẻ mặt thể tin nổi, khinh bỉ : “Giang Bất Thu, hóa đây mới là tên thật của ngươi, một kẻ l.ừ.a đ.ả.o xua đuổi.”

Nàng nằng nặc đòi dẫn gặp Tuyên Vương phi, mặt vạch trần bộ mặt thật của kẻ l.ừ.a đ.ả.o là .

Thị vệ áp giải .

Cả đoàn rầm rộ kéo .

Loading...