Đệ Nhất Bịp Chốn Giang Hồ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:03:23
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đến cửa Tuyên Vương phủ, Trần Bính bất thình lình xuất hiện.
Khuôn mặt vốn luôn thô kệch cục mịch nay bỗng trở nên lạnh lẽo.
“Tô cô nương, nửa tháng , ngươi cùng Thái t.ử điện hạ xông Tuyên Vương phủ, miệng luôn đưa thần y đến chữa trị cho thế t.ử, chuyện đó thì cũng đành, nay ngươi đính hôn với Thái t.ử mà đến Tuyên Vương phủ e rằng cho lắm.”
Tô Kiến Vi sắc mặt trắng bệch, nhanh ch.óng trấn định.
Đem hết những lời Lư tri châu bô bô công bố mặt , ngón tay nàng chỉ thẳng : “Nàng tên là Giang Bất Thu, mượn danh thần y lừa gạt.”
Trần Bính gật đầu: “Chuyện , sẽ tự bẩm báo với vương phi, Tô tiểu thư, xin thứ tiễn.”
Tạ Dung Dữ Trần Bính dìu trong.
Thị vệ của vương phủ cũng áp giải đến viện chính.
Bên trong phòng, Trần Bính thuật bộ ngọn nguồn sự việc cho Tuyên Vương phi.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ.
Hạ nhân trong phủ ai nấy đều phẫn nộ trừng mắt .
Suốt những ngày qua, bọn họ một tiếng “Giang thần y”, hai tiếng “Giang thần y”, cung kính lễ phép, yêu cầu đưa từng chuyện đáp ứng.
Tất cả đều ôm ấp hy vọng mong manh rằng thể chữa khỏi bệnh cho thế t.ử của họ.
Ngờ , là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o trắng trợn.
lúc , Tạ Dung Dữ vẫn luôn trầm mặc nãy giờ bỗng dưng mở miệng.
Chất giọng ấm áp, êm tai vang lên rành rọt.
“Nàng tuy vị Giang thần y đó, nhưng cũng chính là chữa khỏi bệnh cho con.”
Tuyên Vương phi sững sờ, ngay đó mừng rỡ đến trào nước mắt, tiến lên ôm chầm lấy Tạ Dung Dữ.
Bọn họ cũng chẳng thèm để tâm đến việc xử trí nữa.
9
Đêm đến, nhốt căn phòng kín mít cửa sổ lúc .
Tạ Dung Dữ đến tìm .
Hắn tiến đến gần, ánh mắt dừng lâu, vô cùng phức tạp.
Một hồi lâu chẳng ai câu nào.
Vẫn là lên tiếng phá vỡ bầu khí tĩnh mịch : “Thế t.ử tại giả bệnh?”
Rõ ràng chẳng bệnh tật gì, tại giả vờ ngây dại.
Tạ Dung Dữ rũ hàng mi, khẽ : “Bởi vì bất đắc dĩ thôi.”
Như lảng tránh sự truy vấn của , ngước mắt lên : “Còn nàng thì , vì cớ gì đối đãi với như ?”
“Hả?”
Ta hiểu, tự dưng hỏi chuyện .
Tạ Dung Dữ nhạt một tiếng: “Hôm nay rõ ràng là Giang cô nương định trốn , tại cuối cùng trở về?”
Ta ngẩn , trong lòng ngổn ngang trăm mối, câu hỏi vốn đơn giản, mà chẳng nên đáp lời .
Nên cũng mỉm gượng gạo: “Bởi vì bản chất thế t.ử , một như ngài, chẳng ai nhẫn tâm lừa dối cả.”
Hắn đưa tay, khẽ vuốt ve đỉnh đầu .
Giọng ấm áp dịu dàng cất lên.
“Nàng là một cô nương , nhưng lừa dối khác là nên .”
“Lần đừng như nữa.”
Dải bình luận mắt nhảy nhót loạn xạ.
“Chuyện là đây? Lối cứu rỗi cũng một kẻ l.ừ.a đ.ả.o chen chân ư?”
“Nam phụ và tiểu phiến t.ử ghép cặp cũng thú vị đấy chứ.”
“Đó là vì Tạ Dung Dữ , nàng ngoài việc lừa gạt khác , còn từng g.i.ế.c nữa cơ.”
“C.h.ế.t tiệt, nếu nàng cũng mang họ Giang giống Giang thần y, chúng thể đ.á.n.h đồng nhân vật phụ lừa gạt trong truyện với Giang thần y cơ chứ.”
“Vậy vấn đề đặt là, Giang thần y thật đang ở ?”
Tạ Dung Dữ là một cô nương .
Thật .
Trước ngày hôm nay, trong mắt trong phủ, là Giang thần y luôn sẵn lòng tế thế cứu trong lời dân chúng.
bản chất con đích thực là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o hàng thật giá thật, quen thói thù tất báo.
Từ đến nay từng vì ai mà mềm lòng.
10
Ta tên Giang Bất Thu, từ lúc hiểu chuyện chẳng phụ mẫu là ai.
Dưỡng phụ dưỡng mẫu cho một ngụm cơm ăn, dạy mánh khóe lừa lọc, từ lúc bập bẹ theo họ lừa gạt thế nhân.
Đó là một mùa đông rét mướt vô ngần.
Dưỡng phụ nuốt xuống bế khí , đắp chăn bông dày cộm.
Ta gầy gò ốm yếu quỳ gối phố, gáy cắm một cọng rơm khô.
Bán táng phụ.
Kẻ vây xem đông, ai nấy đều xót thương đáng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-bip-chon-giang-ho/chuong-3.html.]
Bọn họ tiến đến sờ soạng mượn cớ kiếm chác, buông vài lời than vãn thế đạo suy đồi nhưng chẳng chịu bỏ dù chỉ một đồng.
Ta quỳ từ tờ mờ sáng cho đến tận xế chiều.
Bụng đói cồn cào, thể cũng lảo đảo chực ngã.
Trong cơn hoảng hốt, một thỏi bạc bỗng rơi bộp xuống.
Ta đúng lúc ngẩng đầu lên.
Bắt gặp một tiểu công t.ử kim tôn ngọc quý.
Ta sững sờ trong giây lát nhưng vẫn theo kịch bản định mà nặn nụ cứng ngắc.
“Ơn một giọt nước sẽ báo đáp bằng cả dòng suối, ơn một dòng suối xin lấy báo đền, nô gia ngày dẫu trâu ngựa cũng quyết đáp đền đại ân của công t.ử.”
Ta thành kính nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Hắn chút luống cuống, ngay đó vành tai liền đỏ ửng.
Tiểu công t.ử khẽ ho hai tiếng, ánh mắt cong cong: “Ta cần ngươi báo đáp gì cả, ngươi cầm lấy tiền lo liệu tang ma cho phụ ăn uống đàng hoàng, sống cho thật .”
Tên thị vệ bên cạnh là một nam nhân trưởng thành, nhíu mày khuyên can: “Thế… công t.ử, loại l.ừ.a đ.ả.o nhan nhản ngoài , ngài đừng để mắc lừa.”
Tiểu công t.ử sờ soạng quanh một vòng.
Chắc hẳn mải chơi trốn khỏi phủ nên chẳng mang theo nhiều tiền bạc.
Hắn phồng má dặn dò: “Trần Bính, ngươi mang hết đồ đáng giá đây.”
Giữa đám đông, dưỡng mẫu ngừng nháy mắt hiệu.
Ta vờ như thấy.
Sau khi trở về.
Ta dưỡng phụ treo lên xà nhà dùng gậy đ.á.n.h đập tàn nhẫn.
Cả m.á.u me đầm đìa chẳng còn một mảnh da nguyên vẹn.
Lão đ.á.n.h mệt lử nhưng vẫn hả giận.
Dẫu vớ con dê béo ngàn năm một , chỉ lừa một thì đủ?
Đáng lẽ theo ý họ, van xin quý nhân cho nhập phủ nha .
Được dăm ba bữa liền sinh một căn bệnh lạ.
Bọn họ sẽ lóc om sòm tìm đến tận cửa đòi mạng, nhân cơ hội tống tiền một vố lớn.
Chiều tối, dưỡng mẫu thả xuống, hung hăng bồi thêm một cước quát cút nấu cơm.
Trước ngày hôm đó, luôn ngỡ rằng cuộc đời thối rữa bùn lầy.
bỗng nhiên một ngày…
Một tiểu công t.ử tựa như thần tiên xuất hiện.
Hắn bảo ăn uống đàng hoàng, sống cho thật .
Ta nấu một nồi mì, nhân lúc bọn họ đang bàn tính ngày mai lừa gạt liền móc chất độc giấu trong bình gốm thả nồi sùng sục nước sôi.
Dưỡng phụ dưỡng mẫu c.h.ế.t ngay trong đêm mưa .
Về , cuộc đời cũng chẳng gì hơn.
Ta lưu lạc khắp nơi, lúc xin ăn cũng đành lừa gạt.
Quả thực thành kẻ hô đ.á.n.h.
mãn nguyện, ít nhất tiền lừa cần chia cho bọn họ nữa.
Biết bao năm tháng trôi qua.
Khuôn mặt vị ân nhân nhỏ tuổi năm xưa sớm nhạt nhòa.
Ngay cả chính cũng hình đổi dạng.
Có ai vị tiểu công t.ử nay trưởng thành .
Ta nghĩ hẳn vẫn là kim tôn ngọc quý tựa như một vị bồ tát.
Sau đến Nghi Châu, Kiều Nhi và Tiểu Việt theo bảo rằng chỉ cần thành tâm thì bồ tát nương nương sẽ biến ước nguyện thành hiện thực.
bồ tát sẽ chẳng phù hộ độ trì cho hạng như .
Dẫu vẫn chắp tay hợp thập thành kính nguyện cầu.
“Nguyện cầu vị tiểu công t.ử gặp gỡ thuở ấu thơ thể bình an khôn lớn, một đời vô lo vô nghĩ.”
Lần đầu gặp Tạ Dung Dữ chẳng thể nhận .
Mãi đến khi tên thị vệ Trần Bính phá cửa xông .
Tiếng gọi “Trần Bính” của Tạ Dung Dữ dễ dàng kéo về quá khứ.
Trở về buổi xế chiều rực rỡ nắng ấm đối với Giang Bất Thu thuở .
vẫn trốn chạy.
Ta sợ c.h.ế.t, cũng thể c.h.ế.t, ở Nghi Châu vẫn còn đang đợi .
Ta nghĩ chữa khỏi cho Tạ Dung Dữ cũng chẳng nên lỡ dở đời .
Vào cái ngày bỏ trốn đó.
Ta thừa hiểu nếu lưng trở sẽ đối mặt với những gì.
Sẽ một ngày lời dối vạch trần, trở về kẻ l.ừ.a đ.ả.o hô đ.á.n.h.
Thế nhưng những dòng chữ kỳ lạ cứ khăng khăng cho Tạ Dung Dữ đang gánh chịu điều chi.
Mà thể thực sự nhẫn tâm trơ mắt tiểu ân nhân năm xưa chà đạp nhục nhã nhường ?