Đệ Nhất Bịp Chốn Giang Hồ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:03:42
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thuở ngài sai đến tìm , nhưng kỳ độc ngấm phế phủ, thể thi châm đảo nghịch càn khôn nhưng chỉ duy trì nửa năm…”

Tạ Dung Dữ lấy tính mạng đại giá đổi lấy nửa năm thần trí thanh tỉnh.

Giang thần y buông tiếng thở dài: “Ngài nay tựa như đèn cạn dầu sắp về với cát bụi, nghĩ thời gian chẳng còn bao nhiêu, nếu ngươi xót thương ngài thì nên đến thăm một chuyến.”

Đám thợ thuyền vẫn đang cặm cụi việc cách đó xa.

Ta ngơ ngẩn hồi lâu chậm rãi lắc đầu.

Tiền lộ mịt mờ lắm nẻo gian truân.

Ta tư cách gì mà thương xót cho ngài , xưa nay đều là ngài rủ lòng thương .

Đời duy hai nỗi sợ lớn nhất.

Một là sợ tiền.

Hai là sợ c.h.ế.t.

Nghi Châu sơn cao thủy viễn, Tạ Dung Dữ ban tặng vạn lạng hoàng kim, bảo hộ rong ruổi dặm trường.

Ngài nỡ kéo vũng bùn nước đục, một lòng che chở cho từ nay về bình an vô sự.

Nửa năm Giang thần y cứ nửa tháng một tiến phủ châm cứu cho ngài .

Ngay từ những ngày đầu Tạ Dung Dữ vốn chẳng Giang thần y đích thực.

16

Học đường cũ chịu đợt sóng gió liên lụy nên ngưng giảng dạy.

Kiều Nhi cùng Tiểu Việt sắp xếp đến một nơi ở mới, bái một vị phu t.ử đức cao vọng trọng thầy.

Học đường mới cách trở xa xôi.

Bọn chúng mười ngày mới nghỉ phép về nhà một chuyến.

Vào những lúc rảnh rỗi, thường giúp đỡ nhiều cũng mang kiếp cùng đường bí lối như thuở .

Mãi đến một ngày , một gõ vang cánh cửa viện của .

Tạ Dung Dữ ngưỡng cửa, lẳng lặng đưa mắt .

Hắn cất lời: “Giang Bất Thu, đến tìm nàng đây.”

“Nàng cưu mang thu lưu nhiều đến thế, hẳn cũng chẳng thiếu một nhỉ?”

Ta từng chứng kiến dáng vẻ vô đến nhường của bao giờ.

Lại qua thêm hai tháng nữa, tin tức từ chốn kinh đô mới truyền tới.

Tân đế sống chẳng bao lâu, gối mụn con nối dõi, đành nhận nuôi một tôn thất tiếng hiền đức.

Mà ngay tại giờ phút , vị tân đế bặt vô âm tín đang vuốt vuốt xương hàm, nhíu mày nghiên cứu xem hồ nước nên trồng hoa sen là cỏ đồng tiền.

Nửa tháng vụt trôi qua.

Giang thần y cũng tìm đến Nghi Châu, nàng vốn dĩ tính tình ôn hòa nay ngày càng thêm phần nóng nảy.

Lời y dặn dò mỗi ngày một nhiều, cái phép, cái cũng chẳng xong.

Tạ Dung Dữ ngày ngày trách mắng, kịch độc áp chế dần tái phát ngày một dằng dặc, thường kèm với những cơn hàn chứng.

Ta cũng theo chân Giang thần y học chút đỉnh y thuật d.ư.ợ.c lý.

Mỗi đợt hàn chứng bộc phát, Tạ Dung Dữ bộc lộ dáng vẻ cực kỳ trẻ con, sai bảo cái cái nọ.

Nước t.h.u.ố.c đắng ngắt, Tạ Dung Dữ mới ngửi thử một cái chẳng chịu uống, còn chạy ôm gốc cây ngoài sân: “Giang Bất Thu, nàng mà còn ép uống t.h.u.ố.c, sẽ đập đầu cây mà c.h.ế.t!”

Ta lạnh lùng đáp: “Sớm muộn gì cũng c.h.ế.t, ngươi cứ việc đập !”

Kẻ tôn thất nhặt món hời hoàng vị ở Thượng Kinh quả là hiếu đạo.

Đường xá xa xôi phái hẳn một vị viện phán vốn mang danh y thuật thánh thủ cất công lặn lội đến đây.

bất kể chẩn trị bao nhiêu , mỗi vị đại phu đưa kết luận đều như .

Sống đến ngày hôm nay vốn là một kỳ tích .

Ta cho phép bọn họ trắng mặt , nhưng Tạ Dung Dữ quá đỗi thông tuệ.

Dẫu cho che giấu một kẽ hở, vẫn thừa sức nhận manh mối từ việc ngày càng ăn uống ít .

Nhận điểm đó, chỉ đành cố nuốt trôi thức ăn dẫu nhạt nhẽo như nhai sáp, ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngon miệng hết mức.

Cho đến khi vươn tay lấy bát cơm của , trầm giọng : “Đủ , Giang Bất Thu.”

Tạ Dung Dữ từng chứng kiến dáng vẻ thỏa thuê ăn uống say sưa thực lòng thực .

Nay màn kịch ăn uống đương nhiên thể qua mắt cơ chứ.

Hắn nở một nụ rã rời mệt mỏi hướng về phía : “Giang Bất Thu, chấp niệm của nàng quá sâu .”

17

Thời gian thanh tỉnh của Tạ Dung Dữ ngày một vơi dần.

Thế nhưng vô cùng bất ngờ tỏ hăng hái việc trị bệnh.

Có một ngày trong lúc uống t.h.u.ố.c, thực sự cầm lòng chẳng đặng, thốt lên: “Ngươi đừng uống nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-bip-chon-giang-ho/chuong-5.html.]

Hắn nhất quyết chịu.

Ta ghì c.h.ặ.t lấy cánh tay , đè nén sự cáu bẳn cồn cào trong tâm khảm: “Thứ t.h.u.ố.c bây giờ, uống uống thì còn khác biệt gì ?”

Tạ Dung Dữ xưa nay vốn sợ đắng.

Nửa năm thôi, mỗi uống t.h.u.ố.c tựa như hành hình, hận chẳng thể thoái thác bằng giá.

Nay dốc t.h.u.ố.c miệng mà tựa như kẻ liều mạng thiết sống.

Uống cạn , mắt vẫn hau háu liếc hũ t.h.u.ố.c.

Trong lòng chát đắng khôn nguôi, ngoài mặt đành gắng gượng trừ: “Có uống thêm một bát cũng chẳng cứu vãn gì. Đắng quá mất.”

Ta một lòng để những ngày tháng cuối đời thảnh thơi vui vẻ một chút.

Lại vô tình bỏ quên mất, đây tựa như một câu phán quyết t.ử hình.

Đôi mắt Tạ Dung Dữ chợt lướt qua vẻ mờ mịt, tựa hồ luống cuống : “Không phép uống nữa ?”

Sau còn xuất hiện liệu pháp kỳ quái tên là tắm t.h.u.ố.c.

Tạ Dung Dữ mặc cho đám d.ư.ợ.c đồng đùa nghịch tùy ý.

Giữa làn nước bảng lảng mờ ảo, cũng tĩnh lặng tựa một pho tượng bạch ngọc, mài mòn hết thảy tính khí thất thường.

Đôi lúc còn chủ động mở lời dò hỏi bọn chúng: “Như chứ? Có cần ngâm thêm một lát nữa ?”

18

Một ngày nọ khi tỉnh giấc, bước sang gian Tây viện để tìm .

Tạ Dung Dữ ngắm , bất chợt cất lời: “Tuyết rơi .”

Ta đưa mắt ngó ngoài một chút.

Đào tuyết cơ chứ?

Ta dám thẳng là chẳng , chỉ e bệnh tình nay trầm kha, sinh ảo giác.

Khoảnh khắc tiếp theo, chầm chậm tiến đến mặt , tay khẽ hất lên, tung một nắm đường bột.

Bụi đường bay lả tả trong trung, hệt như những bông tuyết rơi.

Bám hàng mi, đọng khóe môi , ngọt đến phát ngấy.

Ta bật , là chọc cho tức đến bật .

Đã đến nông nỗi , còn dư dả tâm trí để mấy trò ?

Ta vẫn thường xuyên cảm khái, Tạ Dung Dữ nay ngày càng trở nên phóng túng tùy hứng nhường nào.

Lại quên mất rằng, vốn dĩ còn đến tuổi nhược quán cơ mà.

Mười tám năm ròng rã cương vị Tuyên Vương thế t.ử, suy cho cùng chỉ là mười tám năm gắng gượng ép giả bộ lão luyện trầm mà thôi.

19

Ta vốn mang thú vui thưởng rượu.

Lần nào mua cũng tậu luôn hai vò.

Ta nốc loại cay nồng, còn Tạ Dung Dữ thì nhâm nhi loại ôn hòa.

Khí trời trong viện ngày nào cũng giá lạnh, dốc sức cố cho sân nhỏ bừng lên sức sống mới mẻ tươi tắn, ngặt nỗi cỏ cây cấy ghép cứ sống chẳng đặng tày gang.

Tạ Dung Dữ bắt đầu truyền dạy cho dăm ba thú vui vô dụng nhưng thấm đẫm phong nhã.

Nào là đ.á.n.h cờ, thưởng , gảy đàn, cắm hoa…

Hắn bảo bây giờ bạc tiền quá nhiều, mấy thứ mánh lới giang hồ quá tường tận.

Chỉ sợ , lỡ gã công t.ử hào hoa nào rắp tâm giở trò thi triển dăm ba món từng kiến thức qua, dễ dàng cuỗm mất thì .

Càng nghĩ càng thấy quả thực quá đỗi chướng mắt, từ rày về bất luận gì cũng đều vương vấn bóng hình của .

Bao nhiêu chuyện tiêu d.a.o tự tại vốn dĩ nay bỗng chốc chẳng còn khoái hoạt nữa.

Mỗi ngày đều đặn gõ cửa phòng Tây viện.

“Tạ Dung Dữ, hôm nay ngươi vẫn c.h.ế.t đấy chứ, phơi nắng với một lát .”

“Tạ Dung Dữ, hôm nay chúng giả dạng phu thê, lên nha môn phủ doãn moi của tên tri châu một vố, nghĩ một kế sách vẹn .”

“Tạ Dung Dữ…”

Cho đến một ngày , rốt cuộc chẳng thể nào gọi tỉnh nữa.

Một năm trôi qua, đông phong cuốn theo mùa xuân tới.

Khách bộ bước ngang qua chốn , xin một ngụm nước xua cơn khát, khẽ gõ lên cánh cổng gỗ viện nhỏ.

“Có ai ở nhà ? Nơi ai cư ngụ ?”

“Có chứ!”

Ta đung đưa chiếc ghế gỗ lê cỗi, khẽ giọng đáp lời.

Nơi sinh sống.

Giang Bất Thu, kẻ khoái hoạt nhất thế gian .

(Hết)

Loading...