Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 412

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:53:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng nha, bà cụ mấy tháng nay theo Thanh Âm, học ít đạo lý đấy.”

 

Người nhà các bệnh nhân thở ngắn than dài.

 

mà, thu-ốc là do đại phu kê , bệnh của Lý Bình là do bác sĩ chữa khỏi, các vị thể hỏi bác sĩ Tiểu Thanh của chúng , cô a, chỉ chữa khỏi cho Lý Bình, đứa cháu nội của sinh não úng thủy, não úng thủy các vị ?

 

Ba tuổi mà vẫn , cô mà đều chữa khỏi , ngày mai dẫn thằng Hổ tới cho các vị xem, chạy nhảy , còn cực kỳ thông minh, hát hò như ngôi nhí ..."

 

Dưới màn “phổ cập" của bà đại Dương, xuôi theo hướng Thanh Âm rời , nhà các bệnh nhân vội vàng đuổi theo.

 

Lúc , cái gì mà trẻ tuổi, cái gì mà Đông y là l.ừ.a đ.ả.o, đều còn quan trọng nữa, Lý Bình chính là do họ tận mắt thấy tỉnh đấy!

 

Trước trong khoa khuyên nhủ nhà Lý Bình từ bỏ điều trị thế nào, họ cũng thấy rõ ràng, còn về chuyện uống thu-ốc Đông y , khoa chỉ lớn bấy nhiêu, ồn ào đến mức đều , họ đương nhiên cũng .

 

Đôi mắt và đôi tai của họ chẳng lẽ còn lừa gạt họ ?

 

Thanh Âm cũng là tấm lòng thầy thu-ốc như hiền, bày đặt kiêu ngạo, cần họ cầu xin thế nào, liền bệnh phòng giúp hai nhà họ hỏi bắt mạch.

 

Nói thế nào nhỉ, nếu bảo cô điều trị cho thực vật, cô lập tức từ chối ngay, nhưng thành công một ca, cảm giác thành tựu và sự tự tin của cô khác hẳn , giống như Trần Dương , còn thể tệ hơn thế nào nữa?

 

ngờ tới là, phương pháp điều trị của thực sự chút bản lĩnh trong việc đ-ánh thức thực vật .

 

Tuy nhiên, đó đều là chuyện , tối nay, khi trở về nhà, Thanh Âm đều nhịn , cùng Cố cảm thán đến nửa đêm.

 

“Y học tổ quốc chúng , nếu thể truyền thừa xuống , thì bao..."

 

Mẹ Cố thắc mắc, “Ý con là , sẽ truyền ?"

 

Nghĩ đến môi trường sinh tồn của Đông y ở đời , nghĩ đến việc từ một hâm mộ Đông y cuồng nhiệt đến mức các “anti-fan" ép đến “thoái ẩn giang hồ", “Con đường phía còn dài, những gì con thể cũng nhiều..."

 

cô nhất định sẽ .

 

“An T.ử thời gian cũng đang bận rộn cái gì, kể từ hôm nọ về một chuyến xong, là mãi đến giờ vẫn thấy động tĩnh gì, Âm Âm , con xem An T.ử khi nào chuyện gì ở bên ngoài ?"

 

“Mẹ cứ yên tâm ạ, cũng chẳng đứa trẻ ba tuổi, con gái cũng lớn thế , chừng mực mà."

 

Mẹ Cố an ủi bao nhiêu, bởi vì “mất tích" của Cố An thời gian quá dài , gần nửa tháng , công tác đều sẽ tin tức rõ ràng, , bao lâu, một chút tin tức cũng , bà nghi ngờ con đường cũ .

 

Thanh Âm cũng an ủi thế nào, chỉ thể bảo Cố về , đợi ngày mai cô đến xưởng “hỏi xem ".

 

Bởi vì canh cánh trong lòng chuyện , đêm ngủ cũng yên giấc cho lắm, mơ mơ màng màng, dường như còn thể thấy con Lâm Tố Phân ở sát vách đang chuyện, lầm rầm lầm rầm, rõ lắm, đoán chừng là khuyên Thanh Tuệ Tuệ sớm ngày đầu là bờ, mãi cho đến hơn một giờ mới yên tĩnh .

 

Vất vả lắm mới thể mơ màng ngủ , đại khái ba giờ rưỡi, cửa truyền đến tiếng tra chìa khóa, kỹ , Thương Lang thấy động tĩnh gì, Thanh Âm liền , chắc là Cố An về .

 

Thanh Âm bật đèn, gian ngoài, liền thấy Cố An đang rửa cái gì đó, một mùi m-áu tươi nồng nặc, kích thích khiến cô buồn nôn.

 

“Bị thương ?"

 

“Ừ."

 

“Thương ở ?"

 

Cố An khước từ nữa, “Chỗ xương bả vai , em giúp cởi áo ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-412.html.]

 

Thanh Âm thấy cả vạt áo lưng đều m-áu thấm đẫm, tim đ-ập “thình thình", cũng dám dùng sức, nhưng dùng sức thì cởi , bộ cánh tay trái của đều nhấc lên nổi, thể phối hợp .

 

Thanh Âm dứt khoát tìm kéo tới, “xoẹt xoẹt" mấy cái cắt nát chiếc áo .

 

Trên xương bả vai trái một lỗ thủng rỉ m-áu, m-áu đen đỏ đang ngừng trào , thể thấy giúp băng bó qua, bôi thu-ốc qua, lẽ là lúc trèo tường dùng sức kéo động vết thương, ngay cả gạc và băng bó đều lệch.

 

“Là vết thương do s-úng b-ắn, nhưng viên đ-ạn xuyên qua , chịu tội mấy."

 

Cố An hạ thấp giọng .

 

Lại là vết thương do s-úng!

 

Cái tên rốt cuộc thương bao nhiêu nữa đây!

 

thù oán gì với s-úng ?

 

Thời bình mà cứ luôn những vết thương như thế !

 

Trong lòng Thanh Âm gào thét, giận xót, “Ngồi yên cho em."

 

Kể từ năm đó khi thương, Thanh Âm luôn chuẩn sẵn các loại thu-ốc sát trùng và gạc băng bó trong nhà, tiên giúp rửa sạch vết thương, dùng ít bông gạc mới cầm m-áu, rắc lên chút bột thu-ốc cầm m-áu kháng khuẩn, mới dùng gạc băng cho .

 

trong suốt quá trình, hề phát một tiếng động nào.

 

“Không đau ?"

 

Cố An “ừ" một tiếng, nhưng mồ hôi cánh mũi là thật.

 

Lòng Thanh Âm mềm , cái tên thực sự quá giỏi chịu đựng, nếu là bệnh nhân khác thì sớm gào t.h.ả.m thiết , “Đau thì lấy chiếc đũa mà c.ắ.n ."

 

“Vẫn ."

 

Thanh Âm ý mắng thêm vài câu, nghĩ cũng chẳng chuyện , chỉ là xót xa dễ thương như , động tác tay trái càng nhẹ nhàng hơn, thu dọn hơn một tiếng đồng hồ mới xong, nước m-áu các thứ đổ đường ống thoát nước, xả sạch, đảm bảo để một chút mùi m-áu tươi nào.

 

Cũng động tĩnh lớn như , hàng xóm láng giềng thấy .

 

“Chuyện giải quyết thế nào ?"

 

“Bắt ."

 

Trái tim treo lơ lửng bấy lâu của Thanh Âm rốt cuộc cũng buông xuống, “Cả hai đều bắt ?"

 

“Ừ, chúng vẫn theo manh mối đuổi tới tỉnh phía Bắc, bọn họ dọc về phía Bắc, định từ phía Bắc vượt biên, cũng may dẫn theo Công an Diêu và Hồng Giang, bọn họ giúp đỡ nhiều, nếu họ, lẽ còn mạng mà trở về ."

 

“Hồng Giang ?"

 

“Ừ, trường các em chẳng nghỉ hè , cái cửa sổ của họ mở cũng quan trọng, thấy thủ tệ, nên gọi cùng."

 

Hơn nữa Hồng Giang đối với Thôi Tiểu Ba mà là gương mặt lạ, vẻ mặt thật thà, sự đề phòng của nặng lắm.

 

Thanh Âm lúc mới sực nhớ , kể từ khi cứu Lâm Mi và Chung Kiến Thiết, một thời gian gặp Hồng Giang , cô còn tưởng về quê, “Cái , lúc việc trong ngõ nhỏ, để mắt tới đúng ."

 

 

Loading...