Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 419

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:53:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Năm đó xưởng đồng ý cho cha nhường công việc, là cha vứt bỏ thể diện đến cầu xin xưởng trưởng, đứa con trai duy nhất của thể xuống nông thôn, bà nhà sức khỏe thiếu chăm sóc vân vân...”

 

Vừa ánh mắt của lão xưởng trưởng chỉ dừng mặt một chút, thấy đỏ mặt.

 

Lúc sống ch-ết tìm cách để xưởng là , bây giờ xưởng phục công đến cũng là , cha , nếu , ông sẽ đ-âm đầu ch-ết ở cổng xưởng.

 

Bởi vì cái mặt già của ông chịu nổi nhục.

 

Cái ân tình nợ xưởng trưởng năm đó, bây giờ bắt buộc đến trả.

 

“Nói cũng , nhiều thu-ốc thế , bán đấy?

 

Đừng để ế trong tay, chỗ chúng đăng ký , một tháng mà bán hết thì trả bộ đấy."

 

Bảo vệ .

 

“Chú Lưu chú đừng coi thường khác, cháu tuy ở phân xưởng sản xuất, nhưng dù cũng từng ở bên bộ phận tiêu thụ vài ngày, cái ăn thịt lợn thì cũng thấy lợn chạy chứ?"

 

“Ồ, chúng đều đang chống mắt lên đây."

 

thế, cha là lão thợ Lý chúng ai là nể phục, nhưng còn Tiểu Lý thì..."

 

Tiểu Lý khích tướng đến đỏ cả mặt, nắm c.h.ặ.t t.a.y :

 

“Mọi cứ chờ mà xem, bán hết cháu mang họ Lý!"

 

Mọi hoặc là khích lệ, hoặc là nhạo, mang theo thu-ốc của về nhà tìm đầu .

 

Bán thu-ốc giống như bán những thứ khác, chỉ thể bán cho nhu cầu, nhưng nhu cầu thường kiến thức y học, dễ uống nhầm thu-ốc gây vấn đề, cho nên họ thể tìm “ tiêu dùng cuối cùng", xưởng trưởng chỉ thể đến bệnh viện và công ty d.ư.ợ.c phẩm để chào hàng.

 

Cái thì khó .

 

Tuy nhiên, đó đều là việc của nhân viên bình thường, Thanh Âm cũng thời gian nghĩ đến những thứ đó, đầu nhất mà cô thể tìm là bệnh viện nơi Lý Bình đang công tác, “T.ử Tuyết Đan" cho nhiều bác sĩ y tá danh như sấm bên tai, cho nên cô nhân cơ hội xử lý sạch sẽ hàng tồn kho của T.ử Tuyết Đan, còn nhận cả đơn đặt hàng.

 

Trạm y tế của xưởng Thép cũng thể tiêu thụ một ít, dù cũng đều là những loại thu-ốc thông dụng, hàng tồn kho cơ bản cô thể tiêu hóa hết, kể đến phía Tô Tiểu Mạn và Nguyên Vệ Quốc, chỉ cần mở lời, họ thể bao trọn gói cho cô một .

 

cô vẫn để cho công nhân việc gì đó để chứ, thiết trong xưởng một cái cũ kỹ cần sửa chữa, lau chùi và hiệu chỉnh, thời gian đúng lúc để ngoài tìm đầu , đồng thời cũng thể mở rộng danh tiếng của xưởng.

 

Trước đây tư duy bán hàng của Diêm Vĩ Nông quá hạn hẹp, chỉ mở một điểm đại lý ở cổng xưởng, luôn cho rằng r-ượu ngon sợ ngõ sâu, thực nhiều khi vẫn chủ động tấn công.

 

Dù bệnh viện nhất định mua thu-ốc của họ, nhưng cái tên “Hòa Thiện Đường" kiểu gì cũng sẽ quen tai hơn đôi phần, thêm cái đà “gió đông" T.ử Tuyết Đan chữa khỏi cho thực vật , đây chính là hiệu ứng quảng cáo nhất.

 

Chỉ cần danh tiếng vang xa, đầu chẳng sẽ tự đến ?

 

Và những công nhân bán thu-ốc lấy hoa hồng thời kỳ đầu chính là những đại diện d.ư.ợ.c phẩm .

 

Tất nhiên, các nhân viên của Hòa Thiện Đường bây giờ vẫn thế nào là đại diện d.ư.ợ.c phẩm, hiện tại họ chỉ một suy nghĩ — ngoài lương vẫn như cũ , còn thể kiếm thêm tiền thưởng, ngay cả Hòa Thiện Đường cũ lúc thua lỗ cũng đãi ngộ như .

 

Thanh Âm tâm trí quản những việc nhỏ nhặt , quyết định giao phần lớn sự vụ cho Diêm Vĩ Nông, tiếp tục vận hành theo mô hình sản xuất đây, cô cũng can thiệp nhiều, chỉ là mỗi tuần qua xưởng xem một chút, trò chuyện với xưởng trưởng Diêm, lắng tiến độ công việc của ông là .

 

Sau khi học kỳ mùa thu bắt đầu, khi trải qua những môn cơ sở thuần túy của năm nhất và các môn chuyển tiếp của kỳ đầu năm hai, các môn học của Thanh Âm ở trường chính thức chuyển hướng sang lâm sàng, bắt đầu học các môn như chẩn đoán học, chẩn đoán hình ảnh, đặc biệt là điện tâm đồ, mảng kiếp Thanh Âm vì ở khoa tim mạch nên còn thiếu sót nhiều, đối với điện tâm đồ cũng chỉ thể xem hiểu những cái cơ bản, thể một , cô sẽ kiểm tra và bù đắp những thiếu sót, tập trung sức lực đây.

 

Mải miết việc, chẳng mấy chốc đến lúc dã ngoại mùa thu, đúng lúc dẫn Ngư Ngư hóng gió một chuyến.

 

Địa điểm dã ngoại mùa thu là Tây Sơn, nơi định từ hồi năm nhất nhập học.

 

Tám giờ sáng, đông như kiến, bộ sinh viên khoa Trung y đều đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-419.html.]

 

Bản Thanh Âm mặc một chiếc áo sơ mi trắng, vì sợ lạnh nên bên trong còn mặc thêm một chiếc áo ba lỗ và một chiếc áo ngắn tay, bên là một chiếc chân váy nhung tăm màu nâu, vặn dài qua gối hai thốn, phối với một đôi giày da nhỏ màu trắng sữa, mái tóc để xõa, đúng chuẩn phong cách của một nữ thanh niên văn nghệ.

 

Ngư Ngư thì mặc một chiếc áo len đỏ nhỏ, đương nhiên là chiếc áo hình chú vịt con mà ba mua , mặc thế nào cũng thấy chán, lúc ngủ cọ xát tia lửa điện cũng nỡ cởi .

 

Bên là một chiếc quần nhỏ màu xanh lá cây miếng vá giả đầu gối, phối với đôi giày vải nghìn lớp do bà nội , mái tóc b.úp bê tròn trịa như một viên trôi nước nhỏ, vô cùng đáng yêu.

 

Sự xuất hiện của hai con đám đông như tĩnh lặng vài giây.

 

Cố Ngư Ngư thẳng tính chút kỳ lạ:

 

“Mẹ ơi, tại đều chuyện nữa ạ?"

 

Mọi :

 

“..."

 

Thanh Âm:

 

“A, thật ngại quá!”

 

Ngược Lưu Lệ Vân thấy họ :

 

“Thanh Âm, Ngư Ngư mau qua đây, ở đây !"

 

Ngư Ngư đương nhiên nhớ cô , Lưu Lệ Vân còn đến ngõ Hạnh Hoa thêm vài nữa, lúc Thanh Âm sinh nhật gọi một tiếng là cô xách đồ đến ngay, nếu trong nhà thực sự còn chỗ ở, cô còn nhà họ Cố hai ngày cơ.

 

Ngư Ngư bế lên cũng sợ, ôm cổ cô , đảm bảo sẽ ngã, đây mới là điều quan trọng nhất.

 

“Ngư Ngư nhớ dì ?"

 

“Nhớ ạ~"

 

“Vậy tối nay đừng về nhà nữa, ngủ với dì , dì dẫn con trải nghiệm ký túc xá sinh viên một chuyến."

 

Ngư Ngư chút khó xử, cô bé cũng nhớ bà nội và ba mà:

 

“Dì đến nhà con ngủ ạ, đợi nhà con chuyển đến nhà của bà ngoại là phòng ạ."

 

Cũng may, cô nhóc nhà của họ ở ngõ Kim Ngư, nếu Lưu Lệ Vân gào thét Thanh Âm giàu sang thì đừng quên bạn bè mất.

 

Một nhóm , bắt đầu lên phía , Tổ Tĩnh cũng tới hội quân với họ, nhưng tinh thần lắm.

 

“Đêm qua ngủ ngon ?"

 

Thanh Âm nhỏ giọng hỏi.

 

“Không, là tớ...

 

ừm, chút mất ngủ."

 

Tổ Tĩnh nhận lỡ lời, vội vàng dừng .

 

Thanh Âm tưởng là chuyện đóng tiền.

 

Nghe Lưu Lệ Vân , kế hoạch dã ngoại mùa thu gác một năm rưỡi, nhưng tiền của Tổ Tĩnh mãi cho đến khoảnh khắc cuối cùng mới đóng đủ, còn là tiền lẻ một xu hai xu, đựng đầy một túi lớn, vốn dĩ hai họ định giúp cô đóng luôn , nhưng sợ Tổ Tĩnh tự ái, đang lo tìm cái cớ gì để giúp đỡ thì cô tự gom đủ .

 

 

Loading...