Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 420
Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:53:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kết quả thì , tiền mà cô vất vả gom góp như mua trang phục và mũ, Chung Kiến Thiết là xưởng may đơn hàng kín , xếp lịch , chỉ thể đợi đến Tết Dương lịch mới đặt may đồng loạt.”
Đã vội quần áo, Tổ Tĩnh liền lặng lẽ hỏi Lưu Lệ Vân xem thể trả tiền cho cô , nhà cô đang việc gấp, cô hứa Tết Dương lịch nhất định sẽ đóng .
Khỏi cần , Chung Kiến Thiết mắng Lưu Lệ Vân một trận.
Mẹ kiếp, thật sự nghĩ mà tức, mỗi năm đồng, 60 lớp họ là 300 đồng, cầm nhiều tiền như mà cũng dùng đến, để ngân hàng ăn lãi ?
Trả cho dùng việc gấp một chút thì ch-ết ai ?
Nếu Thanh Âm kéo , Lưu Lệ Vân suýt nữa đ-ánh nh-au với Chung Kiến Thiết .
Cuối cùng, tiền trả , hai họ lấy năm đồng đưa cho Tổ Tĩnh, lừa cô là thầy giáo trả , bảo cô đừng với khác.
năm đồng đối với gia đình Tổ Tĩnh cũng chẳng giúp gì nhiều, hôm qua nhận thư của chị cả, cha ốm , tiền viện, chỉ thể ở nhà , đợi qua Quốc khánh xem thể tìm đại đội mượn thêm chút .
Sự thật là, đây là bất đắc dĩ mới cho cô , tình hình thực tế là liệt giường hai tháng , sợ ảnh hưởng đến việc học của cô nên dám .
Cứ như , Tổ Tĩnh còn tâm trạng mà du ngoạn sơn thủy?
Đêm qua cả một đêm, sáng nay mắt sưng húp như hai hạt hồ đào lớn.
Lưu Lệ Vân quen với sự lầm lì ít của Tổ Tĩnh, lúc đang bế Ngư Ngư cái quần nhỏ của cô bé, thời buổi hầu như đứa trẻ nào cũng từng mặc quần vá, nhưng miếng vá quần Ngư Ngư dường như giống với những đứa trẻ khác, cái quần nhỏ là do quân phục của lớn sửa , ống quần dây thun, ống quần sẽ rộng thùng thình như của khác, trái còn thu như hai cái đèn l.ồ.ng nhỏ, giống như quần thể thao đời .
Quan trọng là miếng vá đầu gối còn là hai bông hoa nhỏ màu cam đỏ, cánh hoa màu cam vàng, nhị hoa màu vàng nhạt, thế nào cũng thấy đáng yêu.
Lại thêm hai cái túi nhỏ bên hông thể đựng đồ ăn vặt, thực sự là cực kỳ đáng yêu!
Người lớn mà phối màu đỏ với xanh lá cây thì quê ch-ết , nhưng Ngư Ngư áo len đỏ quần xanh lá cây trông giống hệt như một bông hoa đỏ nhỏ, tràn đầy sức sống.
“Thanh Âm quần áo của con gái đừng vứt nhé, vì sinh con thứ hai nữa , quần áo tớ đặt gạch đấy nhé, thuộc về tớ đấy."
Thanh Âm:
“..."
Chị đại ơi chị tìm đối tượng .
Ngược những khác thấy cách ăn mặc của cô liền chen lấn tới:
“Thanh Âm váy của mua ở thế?
Vải nhung tăm thành váy hóa như ."
“Tớ tự may đấy, vải mua ở ngoài, mặc mùa thu đông cho ấm."
là khá mang phong cách văn nghệ, khi trọng sinh cô cũng thích những thứ hoa hòe hoa sói, ăn mặc chủ yếu là thoải mái, càng đừng đến việc mặc váy, cô còn chê lúc khoác áo blouse trắng rắc rối.
Mọi một câu tớ một câu, nhanh ch.óng leo lên núi, bắt đầu thưởng thức cảnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-420.html.]
Lúc Thanh Âm cần lo lắng cho Ngư Ngư, Lưu Lệ Vân trông chừng, các chú các dì bế một lát ôm một hồi, cô bé xuống đất vài bước cũng .
Một cô bé mềm mại, miệng ngọt xớt còn quan tâm xem mệt như , ai mà quý cơ chứ!
Thanh Âm đến bên cạnh Tổ Tĩnh, một mặt chú ý đến Ngư Ngư, một mặt trò chuyện với cô .
Thực cô cũng từng gặp Tổ Tĩnh vài ở rạp chiếu phim, nhưng để tránh cho cô ngại ngùng nên đều giả vờ như thấy.
“Tớ thấy dường như tâm sự, với tớ ?"
Tổ Tĩnh khựng :
“Xin , tớ thành kiến gì với và Lệ Vân, tớ chỉ là... chỉ là..."
Nói thế nào nhỉ, cái nghèo của cô , tuy hết sức che giấu nhưng ai cũng thể nhận , nhưng lòng tự tôn của con chính là mâu thuẫn như , nghèo là một chuyện, nhưng mở miệng mượn tiền là một chuyện khác.
“Hoàn cảnh nhà tớ, thì dài lắm, chắc các cũng đoán phần nào."
“Cha tớ và mấy em là dân ngụ cư, ở trong làng luôn bắt nạt, nhà tớ...
đầu chị cả, đó sinh chị hai và chị ba, chị hai và chị ba là một cặp song sinh, nhưng vì là con gái, nuôi nổi nên đem cho , đó mới sinh tớ, cuối cùng mới sinh một cặp long phụng em trai em gái tớ."
Thanh Âm đại khái cũng thể đoán , đây chính là kiểu trọng nam khinh nữ điển hình, tuy tên của các chị là Chiêu Đệ, Lai Đệ nhưng em trai của họ chắc chắn là Diệu Tổ.
“Vốn dĩ tớ cơ hội học , là chị cả tớ, chị lấy c-ái ch-ết đe dọa thì cha tớ mới đồng ý cho tớ học tiếp."
“Mẹ tớ sinh nhiều con quá nên hỏng hết sức khỏe, cha tớ cũng chẳng khá hơn là bao, từ năm tớ tám tuổi, điểm công trong nhà đều là một chị tớ kiếm ."
Chính vì chị cả gánh vác cái gia đình nên trong nhà mới tiếng , nếu thì cũng ai lấy c-ái ch-ết đe dọa là cha cô sẽ chịu theo .
“Gần đây bệnh của cha tớ nặng thêm , chị cả kiếm điểm công mượn tiền thu-ốc men, tớ hận bản giúp gì cho chị cả, nếu tớ thể ở nhà kiếm thêm chút điểm công thì chị mệt như , hoặc là tớ tìm... tìm một..."
“Tìm một nhà t.ử tế, đòi một khoản tiền sính lễ để chữa bệnh cho cha ?"
Thanh Âm thực sự là gì cho nữa, cô véo một cái cánh tay cô , hận sắt thành thép:
“Uổng công còn là một sinh viên đại học, trong đầu chứa cái gì ?"
“Cậu tưởng bệnh của cha là một khoản tiền sính lễ là thể chữa khỏi ?
Thứ ông là các mãi mãi cảm thấy mắc nợ cái gia đình , mãi mãi báo đáp, thậm chí con cái các cũng báo đáp của chúng!"
Tổ Tĩnh mà , nhưng cô dường như mắc kẹt trong cái gia đình nguyên sinh như thoát , vốn dĩ cô cam chịu phận , cứ theo như kế hoạch của cha , khi nghiệp sẽ phân công về bệnh viện ở quê, để dành tiền sính lễ cho em trai lấy vợ, nhưng lá thư gần đây của chị cả cô d.a.o động một nữa.
Chuyện là thế , chị cả của Tổ Tĩnh là Tổ Hồng, trong lá thư gần đây nhất , bây giờ đội sản xuất ở quê giải tán , bắt đầu thực hiện chế độ khoán sản phẩm đến hộ gia đình, đất đai chia theo đầu , nhà họ vốn dĩ chia khá nhiều đất, nhưng nhà bác cả và chú ba thấy nhà họ chỉ một mống con trai nên cứ ép cha đưa đất vốn thuộc về mấy đứa cháu gái sang cho họ, biến thành của nhà họ.
Khổ nỗi cha yếu đuối dám , chị cả tìm mấy họ đòi công bằng, ngược còn sỉ nhục một trận, bây giờ uất ức đến mức sinh bệnh luôn .
“Chị cả sợ ảnh hưởng đến việc học của tớ nên cứ giấu tớ mãi, nhưng tớ , bệnh cũ của chị tái phát ."