Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 423

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:53:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thời đại , tuyệt đại đa nước Long còn thế nào là bất động sản, mà bà rục rịch thử .”

 

“đại lão" thương nghiệp tương lai hiện tại bên cạnh cũng đang thiếu , phong cách của bà luôn cứng rắn, thủ đoạn mạnh mẽ, thông thường chẳng mấy trẻ tuổi thể ở bên cạnh bà quá lâu, đến nay vẫn tìm thư ký thích hợp.

 

Mà tính cách của Lý Bình lẽ chính là sự lựa chọn phù hợp.

 

Lý Bình xong mắt sáng rực:

 

“Được, đồng ý, chỉ cần dì Trần chê ."

 

Lý Phương cũng chút động lòng, cô cảm thấy em gái Thâm Thành là một lựa chọn tồi, một là một công việc để tự nuôi sống bản , hai là cũng đổi sang một môi trường sống khác, tránh xa những con và những chuyện hỗn loạn .

 

“Tối nay sẽ gọi điện thoại hỏi dì Trần ."

 

Nói cũng , tuy Trần Khánh Phương là cựu ngoại giao, vài thứ tiếng nước ngoài, nhưng tương lai hợp tác với thương nhân Cảng và thương nhân ngoại quốc, bà thể chuyện gì cũng đích hết , cộng thêm sức khỏe vốn dĩ cũng lắm, cần mang theo thu-ốc đau tim bên , cũng thể mệt mỏi trong thời gian dài, Thanh Âm cảm thấy Lý Bình qua đó là vặn, thể giúp việc thể chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho bà.

 

“Được, sẽ chăm sóc cho dì Trần, hiểu sẽ gọi điện thoại tư vấn cho ."

 

Lý Bình mắt cô, nụ tràn đầy:

 

“Thanh Âm, cảm ơn cho cơ hội sống một nữa."

 

“Hại, chứ, cảm ơn thì hãy cảm ơn thầy Lý, là thầy Lý luôn từ bỏ, luôn bôn ba vì , là sự tin tưởng của thầy dành cho cho cơ hội thử sức."

 

Hai mắt Lý Bình ngấn lệ, ôm c.h.ặ.t chị gái một cái, thế giới , chị gái là duy nhất bao giờ từ bỏ cô.

 

Cô thật may mắn vì chị gái.

 

Dự tính của Thanh Âm là chị cả của Tổ Tĩnh dù thế nào cũng nửa tháng mới đến kinh thị, cô tranh thủ xử lý xong việc ở xưởng , dù dây chuyền sản xuất cũng mở , tính cách của cô cho phép cô thực sự một chủ chỉ phất tay .

 

Ai mà ngờ chỉ một cuộc điện thoại năm ngày, chị cả của Tổ Tĩnh đến nơi.

 

“Thanh Âm lát nữa thể đợi một chút ."

 

Sau khi tan học, Tổ Tĩnh khẽ với Thanh Âm.

 

Kể từ chuyến dã ngoại mùa thu hồi Quốc khánh, cô dường như thích ở bên cạnh Thanh Âm, bất kể là lên lớp căng tin, cô đều như một cái đuôi nhỏ theo Thanh Âm... và Lưu Lệ Vân.

 

Thế là, chuyến hai vốn biến thành chuyến ba .

 

Tuy nhiên, Lưu Lệ Vân vốn dĩ tính tình hào sảng kiểu chị đại nên sẽ thấy Tổ Tĩnh cướp mất bạn của gì cả, cô chỉ thích đông cho náo nhiệt.

 

Ngược Lâm Mi ba họ, trong lòng càng thêm phần khó chịu.

 

Để trừng phạt sự “phản bội" của Tổ Tĩnh, bây giờ cô thèm nhờ Tổ Tĩnh giặt quần áo và giày cho nữa, cô khoản thu nhập vô cùng quan trọng đối với Tổ Tĩnh, nhưng cô cứ nhất quyết trả giá.

 

Thế nhưng, Tổ Tĩnh chỉ trong một khoảnh khắc chuyện là thấy trút gánh nặng, đó cũng chẳng thèm để ý đến cô nữa, Lâm Mi càng thêm uất ức.

 

Lúc thấy ba họ khoác tay cổng trường, cô cố tình ngang qua mặt họ, hừ mạnh một tiếng thật lớn nghênh ngang bỏ .

 

tưởng Thanh Âm và hai kiểu gì cũng , đó mời mọc cùng, nhưng họ coi như thấy gì...

 

Lâm Mi càng thêm uất ức.

 

Thực bọn Thanh Âm lấy thời gian mà quan tâm đến cái tính tiểu thư của cô , kể từ khi khuyên ngăn thành, Thanh Âm tôn trọng và chúc phúc cho lựa chọn của cô , cô gì thì .

 

Cũng giống như lúc Tổ Tĩnh đến báo danh, Tổ Hồng cũng là từ ga tàu hỏi, mất hơn ba tiếng đồng hồ mới tìm đến trường.

 

Đã là tháng mười , chị chỉ mặc một bộ quần áo vá mỏng manh, tàu quá lâu nên tóc tai rối bù như một con mèo hoang dựng ngược lông, khuôn mặt đen đỏ đan xen, hai gò má đỏ bừng như hai ông mặt trời nhỏ.

 

Chị trông chẳng giống một cô gái 29 tuổi chút nào, còn tưởng là gần bốn mươi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-423.html.]

“Chị cả!"

 

Tổ Tĩnh chạy tới ôm chầm lấy chị .

 

“Được , đừng nhè nữa."

 

Giọng của Tổ Hồng ngược ôn nhu, Thanh Âm thể tưởng tượng nổi chị thể đ-ánh nh-au với đàn ông.

 

nhiều khi con đều là do dồn đường cùng mà cả thôi.

 

Tổ Tĩnh quẹt nước mắt:

 

“Chị cả, đây là bạn cùng phòng luôn chăm sóc em mà em kể với chị đấy, đây là Thanh Âm, đây là Lưu Lệ Vân."

 

Tổ Hồng căng thẳng nhưng đôi bàn tay to lớn đầy lực lượng vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay hai họ:

 

“Chào các em, chị là Tổ Hồng, cảm ơn các em quan tâm đến Tiểu Tĩnh."

 

Bàn tay của chị to hơn và cũng thô ráp hơn bàn tay phụ nữ bình thường, hầu như là đầy những vết chai sạn.

 

“Hại, chăm sóc gì chứ ạ, Tổ Tĩnh vô cùng nỗ lực, cũng nhiệt tình, tất cả chúng em đều thích bạn , đúng Thanh Âm?"

 

ạ, Tổ Tĩnh ."

 

Tổ Hồng vội vàng lấy từ trong túi một ít đặc sản mang theo dọc đường, là lạc mới đào, vẫn còn vương chút thở đất đai tươi mới.

 

“Đây là một ít đặc sản, các em cầm lấy mà ăn."

 

“Ôi chu choa, cái mùi quen thuộc quá mất, ngửi thấy là em thấy nhớ nhà !"

 

Lưu Lệ Vân đón lấy, răng rắc ăn mấy hạt , Thanh Âm cũng bóc hai hạt nếm thử:

 

“Ngọt quá, trồng thật đấy."

 

Lạc mới đào lên, hạt nào hạt nấy căng tròn, mang theo một vị thơm ngọt tự nhiên, nếu thể dùng nước muối luộc qua một chút thì sẽ càng mềm hơn, già trẻ đều thích.

 

Tổ Hồng ngờ bạn cùng phòng của em gái hào phóng và hòa nhã như , bao nhiêu lời khách sáo chuẩn dọc đường đều cần dùng đến nữa, nhất thời bọn họ giống như mấy cô em gái nhỏ trong nhà .

 

“Đừng chỉ mải chuyện , chúng ăn mì thôi."

 

Thanh Âm chào mời, giúp Tổ Hồng xách đồ, thẳng đến căng tin.

 

Họ trực tiếp đến cửa sổ của chú Bàn Hải:

 

“Anh Hồng Giang, cho chúng em bốn bát mì ạ, lấy bát lớn."

 

Hồng Giang đeo tay áo xanh và đội mũ trắng, ngẩng đầu nhanh ch.óng bốn một cái:

 

“Được , đợi chút nhé."

 

“Chú Bàn Hải hôm nay đến ạ?"

 

“Chú nghỉ, một trông."

 

Một thợ phụ khác cũng về nhà , Hồng Giang thực sự khá bận, cũng may qua giờ cơm, bây giờ đông bằng nửa tiếng , thể thở phào một chút.

 

Hồng Giang ham học hỏi, bây giờ hết việc, thể một đảm đương một phía .

 

Anh trông cũng khá, chỉ là hướng nội quá, lúc nào cũng cúi đầu, việc cũng chỉ lủi thủi một , ngoài Thanh Âm và Lưu Lệ Vân , hầu như chuyện với ai.

 

Tổ Hồng vốn dĩ chú ý đến , thấy giọng đột nhiên ngẩng đầu “ơ" lên một tiếng.

 

 

Loading...