Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 428
Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:53:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Âm gật đầu:
“Được, hiện tại chị cứ xưởng công nhân tạm thời để quen với tình hình, tranh thủ thời gian tự học thêm kiến thức tài chính, đợi thời cơ chín muồi tính tiếp.”
Về nhà máy d.ư.ợ.c Hòa Thiện Đường, tuy rằng nhân phẩm của Diêm Vĩ Nông hiện tại là đáng tin cậy, nhưng con sẽ đổi, hơn nữa lợi ích kinh tế liên quan ngày càng lớn, cô dám buông tay, dù cũng giao tiền bạc cho tin tưởng mới .
Kế toán là của Diêm Vĩ Nông, thì thủ quỹ là của riêng Thanh Âm cô.
Tổ Hồng cảm ơn cô thế nào cho xiết, chị ngờ đ-ánh cược cuối cùng của thực sự thể ở hiệu sách.
“ , mấy thứ như giấy giới thiệu, các chị em trong làng thể giúp chị lo ?”
Dù bên ngoài kiểm tra gặt, hiện tại chị kiểm tra là vì đang ở trong ký túc xá đại học, quản lý ký túc cũng kiểm tra phòng, chứ ngoài dễ kiểm tra xem dân lưu vong , lúc đó đừng để gây rắc rối cho nhà máy.
“Được, một cô em là con gái của thư ký đội, cô thể giúp lo liệu, chiều nay sẽ gọi điện thoại.”
Thanh Âm gật đầu, khi xác định điện thoại thông, chuyện sắp xếp xong, buổi chiều tan học cô liền đưa chị đến nhà máy d.ư.ợ.c, bắt đầu từ công nhân tuyến đầu, cũng dặn chị đừng gì về việc quen , ai hỏi thì cứ bảo là giới thiệu.
Trước đây bận ôn thi cuối kỳ nên Thanh Âm thời gian tìm hiểu bộ sự việc của nhà máy d.ư.ợ.c, nhưng hiện tại hàng tồn kho xử lý sạch sẽ, việc học cũng quỹ đạo, Thanh Âm nắm bắt chuyện trong tay .
Tổ Hồng thể coi là cài nhà máy d.ư.ợ.c, một cái đinh mấy nổi bật.
Tổ Hồng cũng ngốc, lời Thanh Âm là hiểu ngay:
“Cô yên tâm, tình hình gì đều sẽ báo cáo cho cô, địa điểm báo cáo cô cứ với Tổ Tĩnh, sẽ tìm cô.”
Thanh Âm hài lòng gật đầu, tùy tiện tìm một mối quan hệ nhét chị xưởng sản xuất, cũng quá mức quan tâm đến chị.
Trái , tốc độ hòa nhập của Tổ Hồng nhanh, vì chị ngoại hình bình thường, việc vô cùng nhanh nhẹn, bao giờ lê đôi mách với ai, cộng thêm cái mác “ ngoại tỉnh” gốc rễ gì nên đều tâm lý đề phòng với chị.
Chẳng thế mà khi kế toán xuống xưởng thống kê tình hình hàng tồn kho, chị lẳng lặng bên cạnh quan sát, phát hiện chín mươi phần trăm hàng tồn kho dọn sạch, hiện tại tổng cộng thu về 2600 đồng.
“Trời đất ơi, thật sự ngờ thể bán nhiều tiền như thế!”
“Những thứ ‘phế phẩm’ ăn mà bán cũng chẳng xong đó, thế mà vẫn thể tạo giá trị cao như !”
“Tính trung bình mỗi công nhân đều thể nhận năm đồng tiền hoa hồng, đây là khoản thu nhập ngoài lương cứng đấy!”
Và điều khiến càng ngờ tới là Tiểu Lý – lấy hàng nhiều nhất – thế mà thực sự bán hết sạch Hoàn Dưỡng Vị!
Đây vốn là doanh một tháng của nhiều nhân viên bán hàng chuyên nghiệp đây!
“Cái nhóc nhé, bán sạch thế?”
Có trêu chọc.
Tiểu Lý đỏ mặt, mặt giấu vẻ đắc ý:
“ gần như chạy khắp tất cả các bệnh viện ở thành phố hiệu sách .”
Lúc đó cũng là đ-ánh cược một , nhất định để cha mất mặt, mặt dày cứ thấy bệnh viện là , những nơi trực tiếp đuổi ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-428.html.]
Tổ Hồng giả vờ tò mò bảng biểu, ghi nhớ tên của vài doanh đặc biệt cao, cuối tuần báo cáo cho Thanh Âm.
Thanh Âm gật đầu, cũng giống như những gì kế toán báo cáo cho cô, dù đây mới là bước đầu tiên, kế toán dám l-àm gi-ả.
Đồng thời, phía lo sản xuất, phía cổng chính , Thanh Âm cho sửa sang cửa hàng của điểm đại lý đây, dỡ bỏ cả một mảng tường, dùng cửa sổ nhỏ nữa mà bằng một tấm kính trong suốt lớn, bên trong bày biện các loại thu-ốc ngăn nắp, phân chia theo công năng để bước thể thấy ngay.
Ngoài , cô còn cho vẽ mấy tấm áp phích dán lên kính và hai bên cửa, hôm nay cung cấp loại thu-ốc gì, giảm giá gì, mô phỏng theo kiểu hiệu thu-ốc ở đời .
Tất nhiên, để để kẽ hở, Thanh Âm còn bảo Diêm Vĩ Nông thủ tục lưu hồ sơ tại Cục Quản lý Dược, bán thu-ốc cũng hợp pháp hợp lệ mới .
Sau một hồi bận rộn, cửa hàng khai trương trở lập tức mang một diện mạo mới, khiến cảm giác như bước một cửa hàng cao cấp .
Hơn nữa, điều còn hơn cả các cửa hàng quốc doanh là nhân viên bán thu-ốc ở đây cực kỳ nhiệt tình, lễ phép và chu đáo.
Bất kể mua , khi họ đều sẽ lịch sự hỏi thăm cần loại thu-ốc gì, mắc bệnh gì, triệu chứng , khi phán đoán xong mới lấy thu-ốc, đồng thời còn tận tình dặn dò cách uống và những điều cần kiêng kỵ.
Loại dịch vụ ở khắp thành phố hiệu sách, thậm chí là cả nước, thực sự là độc nhất vô nhị.
Nên rằng, đây cũng từng đến điểm đại lý mua thu-ốc, nhưng nhân viên bán hàng đều mang vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, cứ như thể nợ họ mấy trăm đồng bằng.
Cửa hàng khi cải tiến, ngay cả bà Từ đến mua thu-ốc một cũng Hòa Thiện Đường bây giờ tuy nhiều thu-ốc nhưng thái độ của cực , đến đây bà thấy thoải mái.
Giữa chừng Lý Phương cũng đến xem hai , tiện thể mua một ít thu-ốc thường dùng trong gia đình, coi như ủng hộ Thanh Âm.
Đến khi chuyện ở Hòa Thiện Đường quỹ đạo cũng là lúc Thanh Âm kết thúc bộ chương trình học năm thứ hai đại học, cô cũng nhận điện thoại của Trần Dương, bắt đầu từ Tết Nguyên đán năm 1980, cô chính thức viện dưỡng lão Tây Sơn để trở thành một bác sĩ phòng khám.
Tuy nhiên, khi Thanh Âm chính thức khám bệnh, cô và Cố An cân nhắc chuyện học của Ngư Ngư.
Đang nghĩ ngợi thì trong bữa cơm, Cố chợt Thanh Âm với vẻ ngập ngừng thôi.
“Mẹ chuyện gì ạ?”
“Ngư Ngư ăn no , ăn no ngoài chơi con.”
Cô nhóc lùa vài cái là sạch bát cơm, đặt bát xuống, đôi đũa đặt ngay ngắn nên lăn vài vòng rơi xuống đất, thế mà cô bé cũng nhặt, cứ thế lăng xăng chạy ngoài chơi.
Mẹ Cố lúc mới thở dài, nhặt đôi đũa lên:
“Mẹ thấy Ngư Ngư chẳng học cái tính đó ở , hai ngày nay theo chợ rau cứ nhất quyết đòi ăn kem, bảo trời lạnh, ăn , đợi mấy ngày nữa nóng hãy ăn.
Trước đây con bé lời, mấy ngày nay dậm chân hờn dỗi, nếu chỗ đông thì thấy nó còn lăn đất ăn vạ nữa .”
Vừa xong, nắm đ-ấm của Thanh Âm cứng .
Trẻ con cũng cách mặt mà bắt chẹt, mặt Thanh Âm thì nó tuyệt đối dám như , nhưng mặt bà nội cưng chiều nó nhất thì nó càn.
“Con cũng đừng giận, thấy nó mới chỉ xu hướng đó thôi, là thành như .
Vả trẻ con đa đều như thế khi đòi đồ, con xem Liễu Diệu Tổ ở viện chẳng cũng thường xuyên như ?”