Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 431

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:53:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thanh Âm nhón chân , phát hiện bệnh nhân là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, sắc mặt cực kỳ trắng, đôi môi trắng đến mức gần như trong suốt, thực sự đáng sợ.”

 

Trong lúc đang bàn tán xôn xao, các nhân viên y tế bắt đầu cấp cứu dùng cáng khiêng đến phòng cấp cứu .

 

Thanh Âm thở dài, dắt xe đạp , phóng nhanh về quận Đông, sáng nay hứa với Ngư Ngư là tan học sẽ đón con bé, nếu thất hứa thì cô nhóc sẽ buồn lắm.

 

Dù tình hình thế nào thì vẫn mong thanh niên đó bình an vô sự .

 

Quả nhiên, đến cổng trường mẫu giáo thấy cô nhóc đang nhón chân chờ , thấy là mắt sáng rực lên:

 

“Mẹ ơi!”

 

“Mẹ con đến !”

 

“Vất vả cho cô giáo ạ, hôm nay Cố Bạch Loan ngoan ạ?”

 

“Con bé ngoan, hiệu trưởng nhà chị ở ngay đối diện ngõ Hạnh Hoa, con bé cũng chịu tự về nhà mà cứ nhất quyết đợi đến đón, lúc nãy bà nội con bé cũng qua một chuyến nhưng con bé cũng chịu về.”

 

Thanh Âm cảm thấy trái tim mềm nhũn , đây là ngày đầu tiên học của con nhỏ, chắc chắn con bé một cảm giác nghi thức đây mà.

 

Con đường con bé nhắm mắt cũng lạc , huống hồ bà nội đích đến đón .

 

Thế là, cô nhóc dùng tư thế cực ngầu tập luyện , ánh mắt ngưỡng mộ của nhiều bạn nhỏ khác, nhẹ nhàng trèo lên chiếc ghế xe đạp của , về nhà thôi!

 

Chiếc ghế giống những chiếc khác, nó thêm tựa lưng và tay vịn hai bên so với yên xe đạp thông thường, hàn chắc chắn, đệm cũng lót bằng mút dày, lên vững chãi, một ngày mười chuyến thì cái m-ông nhỏ cũng chẳng thấy đau tí nào .

 

Chở con nhỏ nên Thanh Âm đạp xe chậm, hỏi:

 

“Ngày đầu tiên học vui con?”

 

“Dạ vui ạ.”

 

“Bữa trưa ăn no ?”

 

Vì cả hai vợ chồng đều bận công việc nên thể cơm trưa cho con bé , hôm nay đúng lúc của Cố An bệnh, Cố về quê thăm hỏi nên con nhỏ tạm thời sắp xếp ăn tại trường.

 

“Ăn no ạ, Cố Bạch Loan con kén ăn nhé, cải thảo khoai tây miến với thịt thịt, con đều ăn hết ạ.”

 

Thanh Âm yên tâm , con bé nhà cô thật sự khiến lo lắng về chuyện ăn uống.

 

“Vậy các bạn về nhà ăn trưa ở lớp con mấy bạn nhỉ?”

 

Cô nhóc nghĩ ngợi một hồi, nhớ những bạn nhỏ cùng ăn trưa:

 

“Dạ 8 bạn ạ, con nhỏ nhất nên cô giáo cho con đầu hàng, múc cơm cho con đầu tiên luôn ạ.”

 

Thanh Âm lớn, một cảm giác ưu việt thật kỳ lạ.

 

“Trong giờ học ngoan nào?”

 

“Dạ ạ, cho nên hôm nay Cố Bạch Loan thể ăn một nắm đậu phộng luộc ?”

 

Còn học cách điều kiện nữa cơ đấy, Thanh Âm hì hì:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-431.html.]

 

“Được chứ.”

 

Ánh hoàng hôn buông xuống, trong cuộc đối thoại ấm áp như , Thanh Âm cảm thấy phiền muộn và mệt mỏi của cả ngày đều tan biến hết, Ngư Ngư thực sự là món quà mà ông trời ban tặng cho cô và Cố An, món quà quý giá nhất.

 

Những ngày tiếp theo, Thanh Âm đều học buổi sáng, hai buổi chiều đến viện dưỡng lão Tây Sơn phòng khám, thời gian còn là chủ nhật và một buổi chiều khác thì ở trạm xá nhà máy thép, lịch trình sắp xếp dày đặc.

 

Ở phía viện dưỡng lão, thỉnh thoảng cô cũng gặp một hai bệnh nhân, chỉ trò chuyện vài câu, thì cô kê đơn thu-ốc dưỡng sinh đơn giản, thời gian còn cô coi phòng khám như phòng tự học, sách, tính một ngày trôi qua còn nhẹ nhàng hơn so với lúc chỉ ở nhà máy thép.

 

Có một buổi sáng tiết cô tranh thủ đến nhà máy d.ư.ợ.c xem thử, thứ vẫn vận hành bình thường, những mối tiêu thụ tìm từ năm ngoái giờ phát huy tác dụng, thu-ốc của Hòa Thiện Đường chỉ cần dùng một là sẽ dùng thứ hai thứ ba.

 

Những loại thu-ốc ít dùng như T.ử Tuyết Đan mà doanh cũng tăng mạnh, những loại thu-ốc thường dùng khác thì khỏi .

 

Tổ Hồng vẫn ở xưởng sản xuất tuyến đầu, Thanh Âm đưa chị lên, định đợi chị tự học xong chương trình tài chính hai năm mới tính.

 

Một tháng lương 40 đồng đủ để chị thuê một căn phòng nhỏ ở thành phố hiệu sách, tiết kiệm một chút thì mỗi tháng vẫn dư một ít, một năm trôi qua cũng tích cóp chút ít.

 

Tất nhiên, giờ chị cũng thấu , cha ở quê thỉnh thoảng thư lên chẳng vì thực lòng yêu thương chị Tổ Tĩnh, mà chỉ là moi tiền từ họ mà thôi.

 

Vì để đứa em út vẫn thể học nên chị cũng đang gắng gượng đối phó.

 

Tuy nhiên chị với bên ngoài là mỗi tháng chỉ lương 20 đồng, mỗi tháng gửi về nhà mười đồng, đủ để cả gia đình sống ở nông thôn .

 

Hòa Thiện Đường ký túc xá cho công nhân trẻ, cũng là ký túc xá tập thể, tuy mấy phòng nhưng chen chúc một chút cũng ở khá nhiều , Tổ Hồng nhà máy là lập tức đơn xin ở luôn, dọn khỏi ký túc xá đại học để tránh gây phiền hà cho em gái.

 

“Tiểu Thanh, chăn nệm của cô giặt sạch và cất , cô qua sẽ trải giúp cô.”

 

“Không , cháu cũng dùng đến, cứ để đại đấy ạ.

 

chị Tổ Hồng, sức khỏe của chị thế nào ?”

 

“Tốt hơn nhiều cô ạ, từ khi ngừng tiêm, đều thể duy trì đại tiện hai đến ba ngày một , hơn nữa còn chảy m-áu nữa, điều kỳ diệu hơn là kỳ kinh nguyệt cũng đau mấy nữa, những vết n-ám mặt cũng tan ít, cô xem ?”

 

Thanh Âm ghé sát kỹ, hầy, đúng thật !

 

Giải quyết vấn đề xung nhâm ứ trệ của chị, kỳ kinh bình thường là chuyện thể dự đoán , nhưng ngờ ngay cả vết n-ám mặt cũng tan đáng kể, xem công dụng của dịch tiêm Đan Sâm hề ít nhé.

 

“Được , khỏi là , điều chị vẫn chú ý một chút, trong kỳ kinh nguyệt đừng mang vác vật nặng, cũng đừng chạm tay nước lạnh ăn đồ lạnh.”

 

“Được, coi như nuôi nấng bản từ đầu, những chỗ ngày xưa cha nuôi dưỡng cho , đều tự ... tự với ...”

 

Chị nghẹn ngào.

 

Thanh Âm khuôn mặt phong sương của chị, cô gái từ khi sinh nhận sự yêu thương chân thành của cha , giờ chị bắt đầu yêu thương chính .

 

Còn Lâm Mi – thiên chi kiêu nữ nuông chiều từ nhỏ thì...

 

Từ khi Lý Bình hồi phục, Lý Phương gửi đơn tố cáo hành vi ác độc của Chung Kiến Thiết lên trường học, đáng tiếc là ở cấp độ nhà trường, hành vi của chỉ thể coi là xử lý chuyện tình cảm cá nhân thỏa đáng, thực sự chỗ nào vi phạm pháp luật.

 

Cuối cùng, nhà trường cũng chỉ tìm chuyện một , thái độ “nhận ” của , vô cùng chân thành, chuyện thế là cũng trôi quên lãng.

 

Thanh Âm tức giận nhưng cũng thực sự hết cách, yêu đương là chuyện đương nhiên, pháp luật quản chi tiết việc đối xử giữa hai với , r-ượu là do Lý Bình tự uống, uống đến mức thành thực vật cũng là chuyện của cô , Chung Kiến Thiết phủi sạch trách nhiệm.

 

 

Loading...