Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 441
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vạn nhất chỉ huyết sắc tố quá thấp, thu-ốc Đông y cũng khống chế nổi thì dễ nguy hiểm đến tính mạng, ở gần bệnh viện để cấp cứu thì sẽ nhanh hơn.
Đương nhiên, Thanh Âm còn một ý định , cô cũng hy vọng trong thời gian bệnh viện thể gặp cùng nhóm m-áu, đó là một bước ngoặt?”
Kể từ khi chính bệnh nhân cũng từ bỏ, cô càng nên vì mà tranh thủ một tia hy vọng cuối cùng.
Cô dự định lát nữa sẽ đến khoa huyết học và phòng xét nghiệm chào hỏi một tiếng, nhờ họ giúp lưu ý xem bệnh nhân hoặc nhà nào nhóm m-áu phù hợp với Cao Vĩ , liệu thể sự đồng ý của họ, trả một chút bồi thường kinh tế, mời họ truyền m-áu cho Cao Vĩ, cầm cự bao lâu bấy lâu.
Mẹ Cao gật đầu đồng ý:
“Được , ngoài cũng tính vội vàng về nhà, cứ ở bên một thời gian , đợi tinh thần nó khá hơn chút về."
Chi phí viện quá cao, họ gánh vác nổi, nhưng thuê một căn phòng, hoặc ở nhà khách thì vẫn thể c.ắ.n răng chịu đựng .
Thanh Âm kê một thang Đương quy bổ huyết thang, bên trong đều là những d.ư.ợ.c liệu bình dân như Đảng sâm, Hoàng kỳ, một thang thu-ốc bốc xong cũng chỉ hai hào tiền, còn đủ mua nửa cân thịt:
“Trước tiên cứ kê lượng thu-ốc cho một tuần, trong lúc đó nếu gì thoải mái thì nhất định đến bệnh viện sớm."
Thanh Âm cho họ thời gian trực của , tiễn hai con họ rời .
Cán sự Mã nãy giờ lời nào, cuối cùng cũng thở phào một dài:
“Bác sĩ Thanh nhỏ tuổi mà gan hơn , khâm phục thật đấy."
Thanh Âm khổ, những lúc như thế cầu là sai, nhưng nếu trơ mắt Cao Vĩ , cô sẽ thấy lương tâm yên trong nhiều năm về .
Chưa thử hết cách, dùng lời của ông nội thì chính là tận lực.
Chưa tận lực, thì là một thầy thu-ốc đủ tư cách.
Cán sự Mã giống con nhà họ Cao niềm vui sướng cho mê đầu óc, ông xem bộ quá trình, nên bỏ lỡ sự thôi của Thanh Âm khi nhắc đến việc ghép tủy, cũng bỏ lỡ sự đổi cảm xúc của cô.
Ông thể nhận rằng, Thanh Âm thực cũng chắc chắn, những “tin " mà cô với họ thực chất chỉ là một loại an ủi xác định mà thôi.
Không tính là dối, nhưng cũng sự thật.
Bước bước , đối với một bác sĩ mà , là một thử thách lớn đối với con .
Nếu như ngày hôm nay Cán sự Mã kết giao với cô là nể mặt của , nhờ mối quan hệ của cô để tiến thêm một bước, thì từ hôm nay trở , Cán sự Mã thực sự cảm thấy cô gái giống thường.
Sự nhân từ, quyết đoán và dũng cảm trong từng cử chỉ của cô đủ để khiến bỏ qua nhan sắc và tuổi tác xuất chúng của cô.
, Thanh Âm cô giữa đất trời , dựa chính khí, dựa y thuật và sự quả cảm, chứ vẻ gia thế.
Trong phút chốc, Cán sự Mã cô, cảm giác thể rời mắt.
Mấy ngày tiếp theo, Thanh Âm tuy học đúng giờ nhưng trong lòng vẫn luôn treo một sợi dây đàn.
Theo tốc độ giảm sút của huyết sắc tố, chẳng may quá mấy ngày, Cao Vĩ sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
hai con nhà họ Cao đến tái khám, cô cũng họ thuê nhà ở , thể tìm đến tận cửa hỏi han tình hình, chỉ thể thầm chúc phúc xem họ thể khổ tận cam lai .
Đặc biệt là Cao Vĩ, kẻ xui xẻo suốt hai mươi bốn năm , nên để tiếp tục xui xẻo nữa.
Đến ngày thứ sáu, vẫn đợi hai con họ, Thanh Âm chỉ đành thở dài, đẩy xe đạp đến trường đón Ngư Ngư.
Sau hơn hai tháng quen, bạn nhỏ Cố Ngư Ngư bây giờ cực kỳ yêu thích nhà trẻ nhé!
Này nhé, tan học mà con bé vẫn còn ở trong vườn chơi bập bênh với mấy bạn nhỏ khác mà phụ đến đón.
Có trai gái, ríu rít như chim non, chạy đến mồ hôi nhễ nhại.
Nhìn thấy vẫy tay ở cổng lớn, con bé lập tức nhảy xuống khỏi bập bênh:
“Tớ chơi nữa , tớ đến đón tớ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-441.html.]
“Tạm biệt Cố Bạch Loan nhé~"
“Tạm biệt Ngư Ngư nha~"
Chạy với tốc độ chạy nước rút trăm mét, nhảy một mạch lên chỗ chuyên dụng xe đạp của :
“Mẹ ơi chúng mau về nhà thôi ạ."
Các bạn nhỏ khác:
“Hu hu, là một ngày ngưỡng mộ và ghen tị với Cố Bạch Loan.”
Thanh Âm rút khăn tay lau mồ hôi cho con bé:
“Sao là mồ hôi thế , uống nước ?"
“Uống ạ, uống hết sạch sành sanh luôn, cô giáo còn khen con là bé ngoan nữa đấy!"
Thanh Âm :
“Được , để thưởng cho con hôm nay bé ngoan ở trường, con ăn gì?"
“Cái gì cũng thể ăn ạ?"
“Bánh mì đùi gà cũng ?"
Thanh Âm nghĩ hồi lâu:
“Đấy là cái gì ?"
Vừa gọi là đùi gà gọi là bánh mì, cô cảm thấy đầu óc đủ dùng nữa .
Ngư Ngư lộ vẻ mặt “ thật là ngốc":
“Con thấy Phương Phương và Lệ Lệ đều bánh mì đùi gà, ngon cực kỳ luôn ạ!"
Thanh Âm bất đắc dĩ, đồng ý thôi, ăn mấy cái đùi gà cũng nghèo , việc gì cắt xén đồ ăn của con:
“Vậy , ăn xong đùi gà con ăn cơm đàng hoàng, nếu mua cho ."
“Dạ ~"
Thanh Âm cũng đạp xe, cứ thế đẩy chầm chậm, đến một cửa hàng gần đó, hỏi hồi lâu về bánh mì đùi gà, hóa thật sự là một cái bánh mì cũ hình dáng giống cái đùi gà, cũng đắt, Thanh Âm mua một bốn cái.
Cô nhóc lập tức phân chia:
“Ngư Ngư một cái, bà nội một cái, một cái, bố một cái."
Cũng ăn mảnh, chi-a s-ẻ với nhà, Thanh Âm dứt khoát cũng xé một cái nếm thử.
Nói nhỉ, đối với Thanh Âm quen ăn đủ loại bánh ngọt bánh mì ở hậu thế, hương vị bình thường, nhưng đối với Ngư Ngư bốn tuổi mà , là mỹ vị nhân gian.
Con bé chẳng nỡ c.ắ.n miếng to, chỉ c.ắ.n từng chút từng chút một, ngậm trong miệng để bánh mì từ từ mềm và tan chảy, nuốt sạch bụng mới nỡ c.ắ.n thêm một miếng nhỏ xíu nữa.
Gió thổi vi vu, thong thả đẩy xe phía , bé con phía ăn bánh mì, khung cảnh thật sự bao nhiêu.
Về đến nhà cũng vội vàng, Cố An về nhà một bước, đang rửa rau.
Từ khi trông nom Ngư Ngư nữa, thời gian rảnh rỗi của Cố nhiều hơn nhiều, đôi vợ chồng trẻ khuyến khích bà về quê ở vài ngày, đoàn tụ với chị em của bà.
Cậu của Cố An và dì của Cố An quá bướng bỉnh, Thanh Âm bảo họ lên thành phố chơi vài ngày họ đều chịu, cứ sợ gây phiền phức cho hai .
Họ đến thì để Cố về thôi, mua ít đồ ăn thức uống, còn thể trợ cấp thêm cho họ.