Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 444
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Âm vui vẻ nhận lời:
“Dạ , một tuần xem hiệu quả thế nào ạ."
Hai con nhà họ Cao bên cạnh , cảm thấy vận may của họ thật , mà thể ở thành phố lớn gặp bụng như thế , xem đời vẫn là nhiều hơn!
Tiễn xong, Thanh Âm cảm thấy trường hợp lẽ giá trị học tập, vội vàng chép tỉ mỉ quá trình khám bệnh, các kiểm tra và quá trình dùng thu-ốc của Cao Vĩ, nhỡ đáng để nghiên cứu sâu hơn thì ?
Hai con họ chân , chân Giám đốc Nguyên bước :
“Tiểu Thanh vẫn tan ?"
Gọi là Tiểu Thanh, chứ bác sĩ Thanh, dường như thiết hơn một chút, giống như bạn bè .
“Cháu xem xong cho một bệnh nhân, chú cháu cũng để ý là tan ."
Đâu chỉ là tan , quá giờ tan hơn nửa tiếng .
“Tiểu Mạn ở đây, chúng cũng lâu tụ tập, là cùng ăn một bữa cơm đạm bạc nhé?"
Thanh Âm vốn tính cách câu nệ, hơn nữa Nguyên Vệ Quốc còn từng giúp đỡ mấy nữa:
“Không ạ, là bọn cháu mời chú mới đúng."
Đoán chừng thời gian Cố An bận rộn lắm, lúc chắc hẳn về đến nhà :
“Cháu đón con về , đến lúc đó gặp chú ở ạ?"
“Vậy thì ăn vịt , thấy thế nào?"
Nguyên Vệ Quốc vui vẻ đề nghị ăn vịt , hơn nữa còn nêu tên một nhà hàng nhỏ xa ngõ Hạnh Hoa.
Thanh Âm ngày nào cũng ngang qua đó, đó là một nhà hàng tư nhân mới mở từ nửa cuối năm ngoái, danh tiếng tuy lớn nhưng mỗi ngang qua cô đều thấy đông thực khách, đoán chừng là đầu bếp tay nghề thực thụ.
“Dạ , bảy giờ tối gặp ạ."
Ra khỏi cửa, đón Ngư Ngư, vội vàng về nhà bộ quần áo khác.
Cố An quả nhiên về nhà, đang chuẩn vo gạo nấu cơm, ngoài ăn thì bèn đậy lò , cả nhà ba bộ qua đó.
Ngư Ngư hôm nay mặc một chiếc áo len nhỏ màu đỏ và quần yếm bò.
Đứa trẻ lớn , dần dần cũng tốn quần áo nữa, dài một chút ngắn một chút đều thể mặc .
Con bé tay trái nắm tay bố, tay nắm tay , đường cái, chỉ cần bố đồng thời dùng sức nhấc con bé lên là con bé thể vung chân chơi đ-ánh đu .
“Mẹ ơi, hôm nay thật sự ăn vịt ạ?"
Đang chơi đ-ánh đu nè~
“Ừm."
“Loại vịt thơm phức, chảy cả mỡ ạ?"
Con bé lớn bằng ngần cũng mới chỉ ăn vịt đúng một , đó là do bạn của bố, chú Từ tặng vé, ăn xong về con bé còn khoe khắp đại viện suốt ba ngày liền đấy!
Thanh Âm mấy năm nay bận rộn công việc, đến cơm còn chẳng mấy khi nấu, nhất thời mà nhớ để mua cho con gái một con nữa.
Người cha nhất thời mềm lòng, đúng , con gái họ còn ăn vịt t.ử tế lấy hai .
“Được , lát nữa chúng gọi nhiều một chút, con thích thì cứ ăn nhiều ."
Vịt là món ăn lúc còn nóng hổi mới ngon, mang về nhà nguội thì chẳng còn thú vị nữa.
Ngư Ngư reo hò nhảy cẫng lên, đu tới đu lui cái “đu " nhỏ.
Vừa , ba đến cửa nhà hàng, Nguyên Vệ Quốc cũng lúc đón họ:
“Tiểu Thanh, An , bên ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-444.html.]
Đi đến bàn mới phát hiện, ông một , còn ông chủ Khổng gặp .
“Nghe vịt ở đây nổi tiếng, mấy vị phiền nếu Khổng mỗ mời mà đến chứ?"
Tiếng phổ thông của ông chủ Khổng khó , nhưng phép lịch sự cần thì thiếu một chút nào.
“Ông Khổng gì , chúng mong còn chẳng nữa là."
Thanh Âm và Cố An tách , để Ngư Ngư giữa hai .
Cô nhóc cũng nhanh nhẹn, ngửa đầu gọi :
“Bác ạ, chú ạ."
Ông Khổng hì hì:
“Chào cháu nhé, bạn nhỏ."
Ngư Ngư giữa bố , dù là ở mặt lạ cũng cảm thấy cực kỳ an , điềm tĩnh trò chuyện với ông chủ Khổng, dù lớn cũng chỉ thích hỏi tên là gì, mấy tuổi, học lớp mấy mà thôi.
Ông chủ Khổng lăn lộn thương trường nhiều năm, hậu bối kiểu gì mà ông từng thấy qua?
cảm giác mà Ngư Ngư mang cho ông, dường như còn hào phóng và ung dung hơn cả những ấm cô chiêu từ các gia đình giàu .
Có thể thấy , đứa trẻ gần như từng tiệm ăn bao giờ, cái gì cũng thấy mới lạ, nhưng con bé hề sợ hãi, cái gì hiểu đều sẽ hỏi:
“Bố ơi đây là cái gì thế ạ?"
“Bố ơi cái ăn như thế nào ạ?"
“Bố ơi tại cuốn như thế ạ?"
“Bố ơi..."
Đứa trẻ tò mò, cha cũng kiên nhẫn, hề bực bội.
Ông chủ Khổng và Nguyên Vệ Quốc hai cha con bằng ánh mắt tán thưởng.
Ở tuổi của họ, thực khao khát niềm vui gia đình nhưng nhiều thời gian tham gia quá trình nuôi dạy con cái.
Lúc thấy hai cha con yêu thương như , họ ngưỡng mộ cảm thán.
“Nếu thể từ đầu, cũng sẽ đối xử với con trai như ."
Ông chủ Khổng .
Nguyên Vệ Quốc thôi.
“ ông gì, hiện tại đứa ở Cảng Thành tuy con ruột của , tất cả đều đang chờ xem trò , nhưng gần đây thường xuyên suy ngẫm, nếu lúc đầu thể quản giáo nó nghiêm khắc hơn, lẽ nó trở thành một tên công t.ử bột...
Sự thất bại của nó chính là sự thất bại của cha nuôi là đây."
Thanh Âm lặng lẽ lắng , thực đơn giản chỉ là hóng chuyện thôi.
“Lúc nhỏ nó sức khỏe , thường xuyên viện, là nhóm m-áu hiếm Panda (gấu trúc), và bà nhà đều nỡ quá nghiêm khắc, vốn dĩ là yêu nó, ai ngờ là hại nó.
Cho nên chúng quyết định, nếu thực sự thể tìm thấy con ruột, nếu đứa trẻ đó nhân phẩm và năng lực đều vấn đề gì, chúng sẽ để phần lớn tài sản cho con ruột, nhưng cũng sẽ sắp xếp cho nó một nơi chốn hợp lý, lo âu, nhất là nước ngoài, tên đổi họ, cuộc đời."
Thanh Âm tặc lưỡi, chữ “nó" ở phía chắc là đang về vị giả thiếu gia .
Không giống như trong tiểu thuyết phim truyền hình trực tiếp quét giả thiếu gia khỏi cửa, cũng thật thiếu gia về đến gia đình giàu là tiếp quản việc kinh doanh của gia tộc, đây mới thực sự là dự tính mà một ông chủ lớn tay trắng lập nghiệp sẽ .
Vừa chuyện, thức ăn dọn lên đủ, ngoài món vịt chính tông còn tôm băm tỏi miến, sườn rang muối tiêu, gà cung bảo và thịt cừu chiên xù, đều là những món mặn đưa cơm.
Món chính là cơm rang thịt bò, còn gọi cho Ngư Ngư một bình nước lê ngọt ngào.
Nghe ông chủ ở đây là Kinh Thị, nước lê và vịt ở đây cực kỳ tuyệt vời.
Mọi ăn trò chuyện, Giám đốc Nguyên và ông chủ Khổng trực tiếp dùng đũa chung gắp cả hai cái đùi vịt cho Ngư Ngư, con bé sướng rơn.