Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 447
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ , hôm đó Lượng T.ử đến tìm , bên họ xảy chuyện gì thế?"
Bận rộn xong đợt , Thanh Âm cuối cùng cũng thời gian nhớ chuyện hôm đó.
Mẹ Cố đang nấu cơm, thấy tên của hai họ cũng đầu :
“Hai đứa nó ?"
“Cũng chuyện gì lớn, chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ với Mã Nhị, rõ ."
Cố An đang trông con gái bài tập:
“Mã Nhị chút hướng giang hồ, hạng lành gì, nhưng cũng ."
Thanh Âm vô cùng đồng ý, Cương T.ử và Lượng T.ử thể nhận việc từ công ty xây dựng còn cảm ơn dắt mối ở giữa.
Hiện tại hai họ ăn lớn mạnh, lượng công nhân trướng sắp lên đến ba mươi , vượt xa công nhân xây dựng trướng Mã Nhị.
Cộng thêm họ trẻ trung, kỹ thuật , kiêu ngạo thu phí thấp, khối lượng công trình dần dần vượt qua bên phía Mã Nhị cũng là lẽ đương nhiên.
Cải cách mở cửa , là thời đại của trăm thuyền cùng đua, ai bản lĩnh thì đó cơm ăn.
Mã Nhị còn dựa nghĩa khí giang hồ đây để lôi kéo lòng cũng dễ dàng như nữa, dù nghĩa khí giang hồ thể cơm ăn , nhưng theo Cương T.ử và Lượng T.ử thể kiếm tiền vàng thật sự là sự thật, thậm chí mấy công nhân trướng Mã Nhị đều sang đầu quân cho họ.
“Cậu ý kiến cũng là bình thường, nhưng Cương T.ử và Lượng T.ử cũng nên kiềm chế một chút, coi như cho họ một bài học, may mà thương vong về ."
Cố An như , Cố và Thanh Âm cũng yên tâm , mỗi bên đều phạt nhẹ, chuyện chắc là sẽ qua thôi.
mâu thuẫn như sẽ còn nhiều hơn nữa, thể nào cũng hóa giải .
Mẹ Cố thở dài vắn dài dài:
“Trước đây hai đứa việc chính đáng, lo nẫu ruột, bây giờ đều việc chính đáng cả mà cũng chẳng bớt lo chút nào."
Thanh Âm đang định an ủi bà vài câu, chợt thấy tiếng ồn ào ở tiền viện.
Thực lúc nãy ồn , chỉ là tiếng nhỏ, họ giám sát Ngư Ngư bài tập nên ngoài xem, cứ ngỡ bao lâu nữa là thể yên tĩnh , ai ngờ tiếng ồn còn càng lúc càng lớn hơn.
“Haiz, còn chị dâu con với nhà họ Liễu ."
Hóa , từ khi Liễu Chí Cường ch-ết, nhà họ Liễu lụn bại, Lâm Tố Phấn bèn bảo Thanh Tuệ Tuệ cân nhắc chuyện tái giá, dù con rể mà bà mắt cũng “ngỏm" , thời gian để tang cũng qua, Thanh Tuệ Tuệ là một phụ nữ trẻ mới ba mươi tuổi, tái giá là một lựa chọn hết sức bình thường.
“Tiếc là Thanh Tuệ Tuệ là một mực chung tình, là để tang Liễu Chí Cường cả đời.
Hai ông bà già nhà họ Liễu cũng chẳng để cho yên, cứ nhét Liễu Diệu Tổ qua đó, cô bây giờ tìm cũng tìm phù hợp."
Dắt theo Liễu Diệu Tổ, thật sự khó tìm, những đàn ông thể tìm đều điều kiện kém hơn mấy bậc so với lúc dắt theo con.
Lâm Tố Phấn đương nhiên bằng lòng, thế là cãi vã, om sòm cả lên.
Thanh Âm cũng nên Thanh Tuệ Tuệ là si tình là ngốc nữa?
Chuyện mà tất cả đều thể thấu thì cô vẫn tin tưởng chút nghi ngờ.
“Liễu Diệu Tổ chịu học bài, chỉ chơi thôi, còn ăn đồ ngon nữa."
Ngư Ngư chen miệng .
“Con học theo đấy."
Mẹ Cố nhẹ nhàng véo cái tai nhỏ của con bé, nỡ dùng sức:
“Anh là đứa trẻ ngoan, con học theo , thấy ?"
“Đó là đương nhiên ạ, Cố Bạch Loan con là đứa trẻ ngoan mà."
Con bé xong hàng cuối cùng, nhét cho bố giúp kiểm tra:
“Liễu Diệu Tổ lén chị Hải Hoa quần áo, hổ quá ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-447.html.]
Con bé là một hạt đậu nhỏ, mấy từ “ lén", “ hổ" đều là học theo những đứa trẻ lớn hơn, lẽ bản cũng ý nghĩa thực sự là gì, nhưng ba lớn , một loại dự cảm cho lắm.
Hải Hoa bây giờ là một thiếu nữ , vì Liễu Hồng Mai tù, nhà họ Liễu coi cô bé như một con mèo hoang ch.ó dại mà nuôi nấng, bữa bữa .
Mấy chiếc áo lót nhỏ và quần lót của bé gái chẳng ai mua cho, vẫn là chị dâu Tần nổi nữa, tự bỏ tiền mua cho cô bé hai bộ.
Chị cũng dám mua màu sắc và kiểu dáng mà các bé gái đều thích, vạn nhất Liễu lão thái thấy là một trận phong ba, nên mua đều là những màu sắc cũ kỹ nọ, nhưng cũng cô bé cảm động phát mấy .
Trước đây khi Liễu Hồng Mai còn ở đó, chị dâu Tần thường xuyên cùng Thanh Âm lén đưa đồ ăn thức uống cho cô bé, bảo cô bé trốn ăn hết mới về nhà.
Sau đó trong thời gian chị dâu Tần sẩy thai, cô bé còn âm thầm giúp chị dâu Tần giặt quần áo mấy , là để báo đáp chị.
Cô bé là một đứa trẻ ngoan, chỉ là gặp gia đình .
“Liễu Diệu Tổ mới sáu tuổi, chắc là sẽ gì nhỉ..."
Mẹ Cố chút do dự .
Thanh Âm lắc đầu:
“Liễu Diệu Tổ, con thấy chút giống siêu hùng (XYY)."
Từ nhỏ cô cảm thấy diện mạo của đứa trẻ gì đó đúng, ví dụ như tai dài, mũi tẹt, cách giữa hai mắt rộng.
nếu là trẻ Down thì , chỉ là gì đó đúng.
Hai năm nay cùng với việc nó dần lớn lên, tính khí bạo lực và thói quen hở chút là đ-ánh , đ-ập phá đồ đạc của nó bộc lộ , cộng thêm chiều cao vượt trội so với thường, Thanh Âm cảm thấy khả năng chính là siêu hùng.
Mẹ Cố thấy mấy từ thì chút hồ đồ:
“Ý của con là, nó bẩm sinh như ?"
“Vâng, bẩm sinh chút khác biệt so với thường , nếu cha giáo d.ụ.c thì lẽ còn hy vọng sửa đổi .
Loại như nó thì thôi ."
Lâm Tố Phấn tuy cũng , nhưng bà cũng phát hiện Liễu Diệu Tổ gì đó .
Có vài bà mắt đ-ánh nó vài cái, thằng nhóc hư suýt nữa thì húc bà ngã nhào xuống đất, còn bà tính là cái thá gì mà đòi quản nó.
Cộng thêm việc Liễu lão đầu và Liễu lão thái bảo vệ nó hết mực, Thanh Tuệ Tuệ cũng chẳng tâm trí mà quản, Lâm Tố Phấn dứt khoát buông xuôi luôn.
Nói câu khó thì con gái bà chỉ một, nhưng ngoại tôn (cháu ngoại) thì thể chỉ nó, hỏng thì thôi .
“Hơn nữa, tuổi nhỏ nghĩa là sẽ việc ác."
Tỉ lệ tội phạm ngày càng trẻ hóa ở hậu thế chính là sự thật, con nhà cô quản, nhưng Ngư Ngư nhà tuyệt đối tránh xa nó .
“Yên tâm , nó mà dám... sẽ khiến nó cả đời nhớ thế nào là cái giá trả."
Cố An hừ lạnh một tiếng:
“Anh ngoài một chuyến."
Đi đến cửa phòng đảo tọa, cố ý liếc nhà họ Liễu một cái.
Hải Hoa đang nấu cơm, Hải Đào và Liễu Diệu Tổ đang giường sưởi (kháng), gì đó mà hi hi ha ha, thậm chí còn huýt sáo với bóng lưng của Hải Hoa.
Cố An đây chính là nghề , họ cái gì chứ?
Nhất thời trong lòng dâng lên một trận ghê tởm:
“Hồng Giang, ngoài điếu thu-ốc ?"
Hồng Giang lập tức từ trong phòng :
“Được thôi ạ."