Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 450
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dầu ớt xong để nguội, đó đóng các hũ thủy tinh chuẩn sẵn, đậy nắp để đó.
Chỉ cần dầu ngập qua bề mặt là thể ăn trong một hai tháng.”
Nếu tủ lạnh thì ăn nửa năm cũng thành vấn đề.
Thanh Âm đang nhớ về những ngày tháng thoải mái máy giặt tủ lạnh ở kiếp , bỗng thấy Tiểu Cúc từ sân chạy gọi:
“Thím ơi, ngoài cổng tìm, là một chú, chú chú họ Mã."
Chẳng lẽ là cán bộ Mã?
Thanh Âm vội vàng cởi tạp dề, rảo bước ngoài.
Người đợi ở cổng đúng là cán bộ Mã thật.
“Bác sĩ Thanh bây giờ bận ?"
“Không bận, cán bộ Mã mau nhà ."
Cán bộ Mã xua tay:
“Dượng gọi điện cho xong, đến khoa tìm thấy cô, đoán chắc cô đang ở nhà.
Nếu bận thì chúng ngay ."
“Chuyện nhà cửa tin tức ?"
Thanh Âm nhận câu trả lời khẳng định, vội vàng giao Ngư Ngư cho chị Tần, đưa cho chị một chiếc chìa khóa phòng, nhờ chị để mắt giùm, sợ Ngư Ngư tỉnh dậy thấy ai ở nhà sẽ sợ hãi.
Hai mỗi một chiếc xe đạp, nhanh ch.óng đến cục quản lý nhà đất.
Cán bộ Mã giới thiệu dượng của cho Thanh Âm.
Dượng của Mã sớm cháu trai bác sĩ trẻ ở bệnh viện họ giỏi.
Trong lòng ông vốn mấy để tâm, bác sĩ Trung y giỏi gì ai trẻ tuổi?
cán bộ Mã tận mắt chứng kiến dáng vẻ Cao Vĩ ngày đầu tiên đến cầu khám, thấy dáng vẻ khi khỏi bệnh, sự chấn động đó quả thực nhỏ, kéo theo đó là về nhà kể , cả gia tộc mấy đời đều đến sự lợi hại của vị bác sĩ Thanh .
Giọng điệu của dượng Mã cũng thêm vài phần khách sáo:
“Là thế , sáng nay đến bán nhà, thấy căn nhà đó cũng khá nên giữ , hai cứ gặp mặt trò chuyện xem , nếu thấy hợp thì xem nhà."
Ông cũng tiện nán lâu bên ngoài, đưa chủ nhà về việc.
Chủ nhà là một đàn ông trung niên, theo lời ông kể thì căn nhà là tổ tiên để , bây giờ ông nước ngoài, định nữa nên bán nhà , một là để gom tiền lộ phí, hai là cũng để cắt đứt nỗi niềm vương vấn.
Sau cải cách mở cửa từng một thời gian rộ lên cơn sốt nước ngoài, ban đầu là những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, đó lan rộng đến các thành phố tỉnh lỵ vùng nội địa.
Có là ở nước ngoài, là mới mở mang tầm mắt thấy thế giới hào nhoáng bên ngoài, cũng là lẽ thường tình.
Thanh Âm gì, khi trao đổi ngắn gọn thấy chủ nhà cũng khá , liền đề nghị xem nhà ngay.
Nói cũng thật khéo, căn nhà của ông ở ngõ Lê Hoa ngay sát ngõ Hạnh Hoa.
vì đây là một con ngõ nhỏ, dân cư đông đúc bằng ngõ Hạnh Hoa nên ngay cả tổ dân phố cũng chung một đơn vị.
Nếu từ đường nhỏ cửa nách thì từ nhà họ đến 16 ngõ Hạnh Hoa chỉ mất ba phút!
Thanh Âm:
“..."
Đây đúng là cái duyên gì thế !
Phỏng chừng đây chính là lý do vì cán bộ Mã và dượng vội vàng tìm cô.
Người đều thích tìm nơi ở mới quanh khu vực sống quen.
Còn đối với Thanh Âm mà , khu vực cô chỉ quen thuộc, mà còn thuận tiện cho cô học, , cũng như Ngư Ngư học, bạn bè quen cũ của Cố đều ở cùng một chỗ, chuyển nhà cũng giống như chuyển ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-450.html.]
Còn thấy căn nhà , Thanh Âm thấy xao động trong lòng .
Thanh Âm cũng hiểu, ép giá thì thể biểu hiện là quá hài lòng.
Mặc dù sân vườn cũng gọi là tứ hợp viện, nhưng chuẩn mực cho lắm.
Vì diện tích hạn nên phòng đảo tọa (phòng hướng ngoài), phòng hậu tráo (phòng dãy )... chỉ bốn gian phòng chính cộng thêm hai gian sương phòng, tổng cộng sáu gian phòng, tính là lớn, nhưng so với đại tạp viện ở ngõ Hạnh Hoa thì thực sự là rộng rãi hơn nhiều.
“Sao cho thuê ạ?"
Người đàn ông trung niên khựng :
“Năm tháng trôi qua tu sửa, cho thuê còn tốn tiền sửa chữa, thật là tiền."
Nhà ở khu vực đều lịch sử lâu đời , lịch sử còn “lâu đời" hơn bốn căn của bà Lưu Nhữ Mẫn nữa.
Những ngôi nhà truyền từ thời Thanh, ngói và lớp vữa tường đều bong tróc, ngay cả những cây cột ở hành lang cũng mọt ăn rỗng tuếch.
Chỉ cần ở là đều đại tu, chi phí đó chừng đủ để mua một căn nhà nhỏ mới .
Đây cũng là lý do vì nhiều thời sẵn sàng bán nhà.
Thanh Âm vòng quanh trong ngoài một lượt, vẻ mặt tỏ mấy hài lòng:
“Nhà cũng tạm , nhưng mua về còn đại tu một lượt, tốn ít tiền , ông đòi giá 2300 là quá nhiều ."
Lương bình quân hiện nay là bao nhiêu chứ, ông sáu gian phòng cộng với một cái sân mà dám hét giá cao như , Thanh Âm cũng thấy kinh ngạc.
Căn nhà ngoài việc ở gần ngõ Hạnh Hoa, cả gia đình cần thoát ly khỏi vòng tròn sinh hoạt cũ thì Thanh Âm còn khá thích cái sân nhỏ bên trong.
Sau dựng một giàn nho, đó đặt một chiếc ghế , cô sưởi nắng sách, nóng thì quạt, lạnh thì đắp một tấm chăn mỏng, pha một ấm nhạt, cắt hai miếng dưa hấu, cuộc sống bao?
Chủ nhà đang vội nước ngoài, nếu thể bán riêng ông bán lâu .
Ông cũng là bất đắc dĩ mới định bán cho cục quản lý nhà đất, lúc thấy cô dường như chút ý định, giống những khác xem xong là lắc đầu, nhất thời cảm thấy liễu ám hoa minh (thấy hy vọng):
“Được , nếu cô thành tâm mua thì 2200 ."
Thanh Âm lắc đầu.
“Cô thành tâm mua ?"
“Không thành tâm, mà là ông thành tâm.
Căn nhà riêng tiền sửa chữa ít nhất cũng vài trăm, mua về là chịu thiệt .
Nếu ông thành tâm bán thì 2000 tệ ."
Chủ nhà nhảy dựng lên:
“Vị trí như thế của , thể chỉ bấy nhiêu tiền !"
Ngõ Hạnh Hoa và ngõ Lê Hoa là hai con ngõ chị em, môi trường xung quanh đều giống , bất kể là y tế, trường học, chợ b.úa giao thông đều vô cùng thuận tiện, đây cũng là lý do ông dám hét giá cao như .
Thanh Âm cũng đôi co với ông , bán thì cô .
Chi phí sửa chữa đúng là điểm cô để tâm.
Cô sớm dọn khỏi đại tạp viện , hai căn mà Lưu Nhữ Mẫn để nếu vì cách xa, thuận tiện cho cả gia đình già trẻ lớn bé thì cô sớm dọn .
Cái sân riêng thuận tiện thì thuận tiện thật, còn một cái giếng nước, nước máy cũng nối sân, bốn mùa đều vô cùng tiện lợi.
cứ hứa hẹn chi thêm một khoản lớn vài trăm tệ nữa thì căn nhà coi như tiến gần mức ba nghìn tệ .
Ba nghìn tệ là tiền mà nhiều gia đình thời cả đời cũng tích góp .
Cán bộ Mã suốt quá trình cũng giúp mặc cả theo, thấy chủ nhà cứng đầu cứng cổ như đ-á trong hầm cầu, cũng chút tức giận, cố ý :
“Đi thôi, chúng xem căn ở ngõ Liễu Diệp , căn đó cần sửa chữa, mua về là thể trực tiếp cho thuê ngay, tiện lợi lắm."