Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 452
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thanh Âm thích những loại cửa sổ dán giấy đây, tất cả đều thế bằng những cửa sổ kính lớn rộng rãi sáng sủa, tốn một khoản tiền lớn.”
Khung cửa sổ cũ kỹ ẩm mốc mọt ăn thì hết.
Để giữ sự thống nhất về tông màu, cô cho sơn bộ trong ngoài, tiền lớn.
Phòng bếp quá cũ kỹ, ống khói , xà nhà đều ám đen , từ trong ngoài mới hết, tiền lớn.
Ngay cả cái giường sưởi lớn ở phòng chính cũng đắp cái mới, là tiền lớn.
Tổng cộng , Cương T.ử cũng tặc lưỡi:
“Chị dâu , tiền bỏ cũng... cũng quá nhiều ?"
“Không , dù cũng ở lâu dài, cố gắng giúp chọn vật liệu .
Tiền đủ thì cứ đến tìm ."
Cương T.ử thở ngắn than dài, chị dâu cũng quá hào phóng !
Tuy chị dâu tin tưởng , nhưng tận mắt tiền của chị và An tiêu như nước thế , trong lòng cũng dễ chịu gì.
Thế nên, ngay cả khi mua một thùng sơn, cũng tham khảo mười nơi, chạy khắp các công ty và cửa hàng bán sơn ở thành phố Thư Thành, so sánh so sánh , cuối cùng mới dám xuống tiền.
Thanh Âm thì thời gian quan tâm đến những việc .
Trường học nhanh ch.óng kỳ thi cuối kỳ, học kỳ đầu tiên năm thứ ba của cô chính thức kết thúc.
Ngày cuối cùng khi thi xong, cô đến lấy vài cuốn sách để ở ký túc xá mang về nhà.
Trước đây cứ mỗi dịp cuối kỳ cô đều mang chăn đệm ở ký túc xá về đại viện giặt giũ.
Lần vì Tổ Hồng giặt giúp cô nên cô cần giặt nữa.
Tiện thể cô cũng với Lưu Lệ Vân và Tổ Tĩnh một tiếng, nếu bạn bè bạn học của họ đến thì đều thể ngủ ở giường của cô, chỉ cần giúp cô giặt giũ sạch sẽ là .
Bước tòa nhà ký túc xá, lên cầu thang, định rẽ trái, còn đến cửa phòng ký túc xá, cách đó xa là nhà vệ sinh công cộng của mỗi tầng, Thanh Âm mơ hồ dường như thấy đang nôn ọe, từng tiếng “oẹ" liên tục phát từ tận đáy lòng.
Cô thầm nghĩ chắc là ai đó ăn đồ hỏng ?
Dù chắc chắn vì nhà vệ sinh quá hôi thối.
Nhà vệ sinh công cộng trong ký túc xá đại học dọn dẹp thường xuyên, sạch sẽ vệ sinh hơn ở ngõ Hạnh Hoa nhiều.
Vào cửa, Lưu Lệ Vân và Tổ Tĩnh đang thu dọn hành lý.
Kỳ nghỉ hè cả hai đều về quê, vé tàu mua xong .
“Tổ Tĩnh, chị gái bảo đừng về , thể ở trường, hoặc là ở chung ký túc xá nhân viên với chị ."
Tổ Tĩnh ngoan như một con thỏ trắng:
“Tớ gần ba năm về nhà , tớ nhớ em trai em gái.
Học kỳ tớ tích cóp ít tiền, về mua cho mỗi đứa một bộ quần áo mới, mua cái cặp sách mới."
Theo lời cô thì bố Tổ mặc dù trọng nam khinh nữ, nhưng em trai trong cặp sinh đôi nam nữ tạm thời vẫn dạy hỏng, thành tích học tập khá .
Không chỉ cảm thông cho mấy chị mà còn thường xuyên giáo huấn cha nên bóc lột các chị như .
Mong là đúng như cô .
Dù thì Tổ Hồng cũng nhất quyết về.
Tiền vay của mấy bạn gái cô cũng lượt trả hết .
Thông qua họ mà nhà họ Tổ sống , như là đủ .
“Vậy sớm về sớm, lúc về thì qua nhà tớ chơi."
Thanh Âm một mặt thu dọn sách vở của , một mặt sang Lưu Lệ Vân:
“Còn , cũng về?"
“Lưu Kiến Quân về nhà tớ chơi, bố tớ cũng gặp nên cứ để thôi.
Dù tuổi tác hai đứa tớ cũng khá lớn , nếu hợp thì thể đính hôn ."
Hai họ là học sinh chính quy nghiệp cấp ba thi đại học, mà là khi nghiệp cấp ba vài năm mới bắt gặp kỳ thi đại học, tuổi tác lớn hơn Thanh Âm và những khác vài tuổi, cũng sắp ba mươi .
Nhìn thấy những bạn đều bến đỗ của , Thanh Âm nở nụ bà dì.
Đang định chuyện khác thì Lâm Mi bỗng nhiên mặt trắng bệch bước phòng, thuận tay đóng sầm cửa khiến cả căn phòng rung chuyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-452.html.]
Ba , đều ai thèm đếm xỉa đến cô .
Nếu là đây họ còn cô đóng cửa nhẹ tay một chút, còn bây giờ với cô một câu cũng là lãng phí cảm xúc.
Có điều sắc mặt của Lâm Mi dạo gần đây thực sự .
Nghe ban đêm ngủ yên, dậy vệ sinh, còn ăn gì.
cô chào hỏi họ, họ tự nhiên cũng thèm đoái hoài đến cô .
Lâm Mi bây giờ thực sự thời gian để gì với bạn cùng phòng, trong lòng cô đang hoảng loạn vô cùng.
Bản cô học y, bố cũng ngành y, từ nhỏ nhiều nên rõ tình trạng hiện tại của là thế nào, cô bắt đầu hoảng sợ.
Nói cho bố chắc chắn là dám .
Bởi vì năm ngoái việc giúp Chung Kiến Thiết dùng quan hệ điều động công tác bố lời phàn nàn, bây giờ nếu để họ cưới ... cô chắc chắn sẽ đ-ánh gãy chân.
cô buộc cho Chung Kiến Thiết .
Nghĩ , cô câu nào, sầm cửa ngoài, tìm đến văn phòng của Chung Kiến Thiết.
Chung Kiến Thiết hiện tại đang việc khá.
Bản năng lực việc, khéo léo nên bộ phận đều yêu quý .
Có thấy Lâm Mi, liền hỏi:
“Bạn học, em tìm ai?"
“Em tìm Chung...
ờ... thầy Chung."
Lâm Mi cố gắng nén cơn chua đang dâng lên trong cổ họng.
“Em là sinh viên thầy từng hướng dẫn ?"
“Vâng ạ."
Rất nhanh, Chung Kiến Thiết mỉm bước , nhưng ngay khi thấy Lâm Mi thì mày nhíu c.h.ặ.t :
“Bạn học Lâm việc gì ?"
Quay lưng về phía đồng nghiệp, điên cuồng nháy mắt hiệu:
“Chẳng giao kèo là trong thời gian ( học) phiền , bây giờ đến đây?
Nếu để đồng nghiệp nhận điều gì thì tính !”
Người phụ nữ đúng là phiền phức, đầu óc ngu như lợn !
“Thầy Chung, em chút việc báo cáo với thầy, thầy thể ngoài một chút ạ?"
Lâm Mi nhận tín hiệu của , trong lòng cũng mấy dễ chịu, nhưng cô trách Chung Kiến Thiết, chỉ trách nhóm Thanh Âm cho tức giận đến mức quên mất thỏa thuận giữa hai .
Chung Kiến Thiết bất kể gì cũng đều là vì cho cô , vì tương lai của họ.
Hai đến lối cầu thang, tâm trạng Lâm Mi càng phức tạp hơn.
Nghĩ đến việc em bé của hai , thật hạnh phúc, nhưng hễ nghĩ đến việc hiện tại còn nghiệp đại học, dám với bố , cô cảm thấy đứa trẻ đến thật đúng lúc.
“Nói chuyện gì, văn phòng còn đang bận lắm."
Chung Kiến Thiết thiếu kiên nhẫn .
“Kiến Thiết, em... em m.a.n.g t.h.a.i ."
“Cái gì?!
Em bậy bạ gì đó!"
Chung Kiến Thiết như con mèo giẫm đuôi.
Lâm Mi liếc sắc mặt , nhỏ giọng :
“Chắc là thật , em hai tháng kỳ kinh .
Trước đây em cũng luôn đều nên để tâm.
Từ nửa tháng bỗng nhiên buồn nôn nôn ọe, ăn gì, em thấy đúng là phản ứng t.h.a.i nghén ."