Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 456
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cán bộ Mã là ai chứ, đôi mắt đảo một vòng, !”
Lại giúp tiểu Thanh tìm một lối thoát .
Ông cũng là theo chủ nghĩa thực dụng.
Theo ông thấy, “công đức" mà ông chủ Khổng bỏ cho các đại sư bói toán ở Hồng Kông trong hai năm qua để tìm Cao Vĩ đủ để tiểu Thanh giúp đỡ thêm hàng ngàn hàng vạn trẻ em .
Điều đó nghĩa là thể cứu vãn hàng ngàn hàng vạn gia đình, chẳng còn công đức vô lượng hơn cả việc đúc tượng vàng cho đại sư ?
Thanh Âm ông chủ Khổng quyên tiền cho phòng khám chăm sóc trẻ em, lập tức cũng từ chối nữa.
Đây thực sự là một việc đại thiện mà.
Ngày hôm , Thanh Âm đặc biệt xin nghỉ một ngày, đích đưa ông chủ Khổng một vòng quanh xưởng thép Thư Thành.
Danh nghĩa là tham quan học tập, thực chất là khảo sát thực tế một chút.
Nghe là ông chủ lớn đến từ Hồng Kông, còn lãnh đạo tỉnh chuyên trách thu hút đầu tư cùng, các lãnh đạo xưởng thép Thư Thành đều coi trọng, do giám đốc Lưu và phó giám đốc Thẩm đích tiếp đón.
Đương nhiên, Thanh Âm cũng hiếm hoi dịp đông đảo các vị lãnh đạo, sánh vai cùng ông chủ Khổng khi từ chối .
Cái diện mạo đó, Ngư Ngư nấp trong đám đông xem náo nhiệt thấy, đôi mắt nhỏ đều sáng lấp lánh như những ngôi nhỏ !
Mẹ của bé Cố Ngư thật lợi hại!
Còn lợi hại hơn cả các bác giám đốc nữa!
Họ Thanh Âm giới thiệu.
Hiện tại những bộ phận ở trong thành phố đều thuộc diện bảo mật, thể giới thiệu một cách đường đường chính chính.
Ông chủ Khổng tuy về mảng công nghiệp nặng, nhưng trong những đối tác xung quanh ông luôn những lấn sân sang lĩnh vực , Thanh Âm cũng dự định nếu thể mang chút cơ hội cho xưởng thép Thư Thành thì cũng .
Dạo xong xưởng sản xuất, cô đưa đến đích đến của chuyến – trạm xá.
Thanh Âm vẫn tin tưởng cấp của nên cũng thông báo chuẩn gì , cứ để họ việc như bình thường là .
Thậm chí ngoài Lâm Lỵ thì chẳng ai hôm nay sẽ nhiều “lãnh đạo" đến như .
Mười giờ rưỡi sáng, chính là lúc trạm xá đông nghịt nhất.
Trước đây còn thấy trống trải, thì lúc sảnh chờ khám bệnh đông đúc bóng .
Người xếp hàng lấy , đợi nộp phí, lấy thu-ốc, chuẩn trị liệu... phàm là những chỗ ghế băng đều chật kín .
Chỗ ghế thì dựa tường.
Tất cả nhân viên mặc đồng phục bận rộn đến mức sắp “bay lên" luôn , thấy nhóm bỗng nhiên bước cũng chẳng thời gian tiếp đón.
Ông chủ Khổng quan sát một vòng, đích xem qua cửa từng phòng khám, ngay cả khu nội trú cũng bỏ qua, cuối cùng cảm thán:
“Quy mô phần cứng dường như theo kịp lượng bệnh nhân nhỉ."
Giám đốc Lưu vội vàng phụ họa:
“ là như , lúc đầu chúng cũng ngờ nhiều bệnh nhân đến thế."
“Ở đây cũng cả Tây y nữa, đúng ?"
Thanh Âm vội vàng đưa ông sang phòng khám Tây y.
Ngồi khám ở đó là những bác sĩ trẻ mới tuyển , lượng bệnh nhân thực sự nhiều.
“Bởi vì thiết kiểm tra nên cũng chỉ thể xem những bệnh nhẹ thông thường thôi ạ."
Ông chủ Khổng gật gật đầu:
“Hiện tại các vị cần những thiết gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-456.html.]
Mọi ngẩn .
Thanh Âm phản ứng nhanh ch.óng:
“Những thứ cơ bản nhất như xét nghiệm sinh hóa m-áu, chức năng gan thận, cái cần ông cũng .
Nếu điều kiện mà thể chụp phim thì quá."
Đặc biệt là bệnh nhân khoa xương khớp, Trưởng khoa Trương đương nhiên là kinh nghiệm phong phú, một cái sờ một cái là phần lớn đều thương ở , nhưng cũng loại trừ một trường hợp đặc biệt.
Nếu thể một chiếc máy X-quang, hoặc máy siêu âm gì đó thì sẽ thêm một tầng căn cứ chẩn đoán hình ảnh học, như đương nhiên là sẽ đạt kết quả gấp đôi mà công sức bỏ chỉ còn một nửa, thể giúp cả bác sĩ lẫn bệnh nhân bớt những đường vòng cần thiết.
Đáng tiếc, việc trang những thiết thấp nhất cũng chỉ đến cấp bệnh viện quận, mà đây còn quận nào cũng .
Quận Đông Thành là nhờ mối quan hệ của Tần Chấn Hoa mới thể trang .
Theo Thanh Âm , trong năm quận nội thành của thành phố Thư Thành hiện nay vẫn còn ba quận .
Ông chủ Khổng gật gật đầu, dùng tiếng Quảng Đông dặn dò vài câu với giống như thư ký bên cạnh, thư ký vội vàng ghi chép .
Sau đó, cả nhóm đến phòng khám chăm sóc trẻ em.
Những bệnh nhân và gia đình chờ đợi ở đây rõ ràng là dù là trang phục thần thái đều lộ một vẻ sầu khổ và bất lực.
Những thể thuận lợi thông qua xét duyệt để nhận suất điều trị mi-ễn ph-í đều cảnh gia đình vô cùng khó khăn.
Ông chủ Khổng tùy ý tìm vài đứa trẻ, đứa cạo đầu trọc lóc, đứa g-ầy gò vàng vọt, đứa thì bằng mắt thường thể thấy sự khiếm khuyết về c-ơ th-ể, ông hỏi han tình hình một chút, càng tâm trạng càng khó chịu.
Cuối cùng, ông thậm chí còn ăn cơm rời , lẽ là nghĩ đến những trải nghiệm của con trai trong suốt bao nhiêu năm qua chăng.
Ngược buổi chiều, thư ký của ông đến, còn mang theo một bản thỏa thuận quyên tặng.
“Khổng tổng cảm kích y thuật và y đức của bác sĩ Thanh, đóng góp một phần sức lực cho quý đơn vị.
Đây là danh mục quyên tặng, mời các vị xem qua."
Giám đốc Lưu đón lấy, vội xem mà đưa cho Thanh Âm , bởi vì đây là thứ cô dùng năng lực của chính đổi lấy .
Thanh Âm cũng từ chối, nhanh ch.óng xem qua:
“Hàng năm quyên tặng tiền mặt ba trăm nghìn tệ nhân dân tệ ( dựa tình hình vận hành của Tập đoàn Khổng thị mà điều chỉnh tăng giảm phù hợp); quyên tặng một một máy chụp X-quang mẫu ×× sản xuất tại nước M; quyên tặng một một máy siêu âm đen trắng mẫu ×× sản xuất tại nước D; quyên tặng một một máy xét nghiệm sinh hóa m-áu...”
Xem hết một lượt, giá trị quyên tặng riêng trong năm đầu tiên lên tới gần một triệu tệ!
Chưa kể quyên tặng tiền mặt là năm nào cũng , mức sàn là ba mươi vạn, đây mới thực sự là một khoản tiền lớn vô cùng mà!
Thanh Âm dù là thấy nhiều rộng, lúc cũng khó khăn nuốt nước bọt một cái, ông cho thực sự quá nhiều mà!
Lâm Lỵ thấy vẻ mặt cô, cũng nhịn ghé mắt xem:
“Trời ơi, hai cái thiết còn tiên tiến hơn của bệnh viện quận nữa.
Nghe lão Tần đây là công nghệ tiên tiến nhất của nước ngoài hiện nay , hiện tại cũng chỉ các bệnh viện tư nhân ở Hồng Kông mới dám mua thôi."
Giám đốc Lưu qua, ông hiểu về thiết máy móc gì cả, nhưng ông ba trăm nghìn tệ tiền mặt là khái niệm gì.
Cả xưởng cộng với trợ cấp của Sở Y tế, Sở Công nghiệp gộp cũng chỉ mười nghìn tệ, ông chủ Khổng một cho luôn ba trăm nghìn, cái cái cái ...
Tiền của giàu thực sự là tiền mà.
Thư ký thấy họ kinh ngạc, bản ông cũng chẳng khá hơn là bao.
Số tiền thực sự nhiều, đặc biệt là ở những khu vực nội địa nghèo nàn lạc hậu, ngay lập tức nâng cấu hình của trạm xá xưởng thép lên một cấp bậc còn cao hơn cả bệnh viện quận.
“Tiểu Khổng tổng, ừm, tức là Cao Vĩ , đợi học xong , sẽ nỗ lực quyên tặng thêm nhiều cơ sở hạ tầng phần cứng hơn nữa cho bác sĩ Thanh."
Khóe mắt Thanh Âm ươn ướt, cô thực sự sự hào phóng và giàu của nhà họ Khổng cho cảm động:
“Cảm ơn hai vị Khổng tổng, cảm ơn thư ký Lâm, cảm ơn lòng nhân hậu của quý vị.
Toàn thể đồng nghiệp ở xưởng thép và hàng vạn bệnh nhân nhất định sẽ quên sự hào phóng và nhân đức của nhà họ Khổng ạ."