Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 458
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:01:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Oa!
Tường nhà trắng quá là trắng luôn!
Chỉ kém bánh màn thầu một xíu xiu thôi!"
Ngư Ngư cẩn thận sờ một cái, kiểu sờ sẽ bụi trắng, mà là cảm giác cứng cáp, thô một chút nhưng khá nhẵn nhụi.
“Đây là sơn mà ba con và chú Cương T.ử tìm đấy, con kỹ xem, là màu trắng màu trắng gạo."
Ngư Ngư từ bên ngoài trong phòng, nhất thời ch.ói mắt, theo bản năng tưởng là màu trắng tinh.
Giờ thích nghi với ánh sáng , phát hiện thực là màu trắng pha chút vàng nhạt và xanh lá nhạt, con bé miêu tả thế nào:
“Dù thì cũng ạ!"
Thanh Âm ha ha, đây là màu sắc mà cô và Cố An thức trắng đêm để pha trộn .
Cô thích các tông màu sơn nhũ ở đời , nhưng thị trường hiện nay chỉ vài màu đơn giản, nên cô nhờ Trần Khánh Phương gửi từ Bằng Thành về các loại sơn kiểu mới, pha trộn theo các tỉ lệ khác , trải qua nhiều thử nghiệm cuối cùng mới đạt hiệu quả mong .
Thay kính xong, dùng thêm một lớp rèm voan mỏng và một lớp rèm che sáng, trong phòng trông càng thông thoáng hơn.
Đồ nội thất là Cố An tìm đóng mới, kệ tivi, bàn và bàn , còn hai bộ sofa mềm mại!
Ngư Ngư lên cảm thấy mềm đến mức tưởng, cái m-ông như sắp lún xuống luôn, con bé sờ sờ:
“Mẹ ơi, sofa nhà giống nhà Tuệ Tuệ đúng ạ?"
Nhà Tuệ Tuệ là loại lò xo, cứng, hơn nữa vì nhiều năm , những chỗ thường xuyên lò xo đủ đàn hồi nên trông lõm xuống.
“ , đây là sofa mút xốp mà bà nội Đồng Đồng gửi từ Bằng Thành cho chúng , cũng là quà mừng nhà mới của chúng đấy."
“Thảo nào, mềm thế , là mút xốp xốp nha~"
Cố An cũng nhịn , con bé thì hiểu gì về mút xốp chứ, chỉ là học theo lớn thôi.
Thanh Âm dự định sẽ cho con gái ngủ riêng phòng , nên lấy một gian phòng chính phòng cho Ngư Ngư:
“Mau sang phòng bên cạnh xem phòng của con ."
Con bé như chú chim yến nhỏ vỗ cánh bay qua, hai giây , họ thấy những tiếng thốt lên kinh ngạc phát từ cái miệng nhỏ của con bé.
“Oa!
Tường là màu hồng phấn kìa!"
“Oa, chiếc giường nhỏ của là một tòa lâu đài!"
“Oa, còn cả xích đu nữa!"
“Oa..."
Người cha già cuối cùng cũng nhịn nữa, để lộ tám chiếc răng đều tăm tắp.
Bà Cố đang dọn dẹp ở phòng sương thấy cũng ngớt:
“Con bé , đủ cho nó đắc ý một thời gian ."
Đi bộ đến giữa ngõ rẽ cổng góc là ngõ Hạnh Hoa, con bé về tìm các bạn nhỏ cực kỳ thuận tiện.
Một lát , Ngư Ngư la hét lao tới, ôm chầm lấy :
“Con đúng là chú cá nhỏ hạnh phúc nhất trần đời luôn!"
Thanh Âm bật :
“Thế là hạnh phúc nhất , đợi con lớn lên hiểu chuyện, thấy 'giang sơn' mà ba tạo dựng cho con, chẳng sẽ càng hạnh phúc hơn ?"
Ngư Ngư hiểu giang sơn là gì, con bé chỉ sở hữu một căn phòng màu hồng mà tất cả các bạn nhỏ khác đều !
“ chúng thỏa thuận đấy nhé, phòng riêng , con tự ngủ một ."
Ngư Ngư 0.01 giây do dự, nhưng thêm một chút nữa đều là sự tôn trọng đối với căn phòng mà ba dày công trang trí:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-458.html.]
“Được thôi ạ, Cố Bạch Loan con lớn ."
việc cũng bắt con bé tự lập ngay lập tức, dù nhà mới mà, đồ nội thất cũng mới, Thanh Âm định để thoáng vài tháng nữa, nhất là đợi đến mùa xuân sang năm, thời tiết ấm áp mới chuyển đến.
Chủ yếu là nhà rộng quá, sưởi bằng lò sưởi kiểu cũ phiền phức, mùa đông chuyển qua đây sẽ lạnh ch-ết mất.
Cố An mím môi:
“Không cần lo lắng, giữ ấm ."
Anh chỉ tay xuống sàn nhà.
Bốn gian phòng chính nối liền với , gian ngoài cùng bên trái là của bà Cố, kích thước tương đương, tủ quần áo cũng giống kiểu tủ lớn ở ngõ Hạnh Hoa đây, thể để nhiều đồ.
Sang bên là phòng khách, lát gạch nền, màu sắc trông bình thường, Thanh Âm cũng phát hiện điều gì khác lạ.
Sang nữa là phòng của cô và Cố An, mới đến phòng của Ngư Ngư.
Ba phòng ngủ đều lát sàn gỗ, giẫm lên vẻ khác một chút.
Mắt Thanh Âm chợt sáng lên:
“Anh sưởi sàn ?"
Người đàn ông gật đầu, ẩn giấu công lao.
Thanh Âm thật sự hôn một cái!
Ở thời đại mà chỉ cực ít đơn vị mới sưởi ấm tập trung , mà lắp sưởi sàn cho cả nhà, Thanh Âm cũng thế nào.
Trên đời việc gì mà Cố An !
Chỉ cần , thể bất cứ thứ gì cho bạn, hơn nữa còn là kiểu im lặng tiếng mà , xong cũng , cứ đợi bạn tự khám phá .
“Cái , thật là..."
May mà bà đây sớm thu phục về trướng, hì.
Về phần gạch lát đ-á xanh trong sân, hiện tại vẫn bắt đầu dỡ bỏ, Thanh Âm cũng vội, đợi dỡ xong san phẳng đất, cô dự định trồng ít dưa và đậu:
“Ngư Ngư trồng cây gì trong sân?"
Con bé nghiêng đầu nghĩ hồi lâu:
“Ngư Ngư thích ăn quýt, táo, nho, táo tàu, sơn tra..."
“Đồ tham ăn nhỏ, nhiều thế chúng trồng hết , vả những loại cây ăn quả thích nghi với khí hậu ở đây, trồng sống thì ?"
“Vậy thì trồng nho, cây táo và cây sơn tra ạ."
Rất sảng khoái từ bỏ cây quýt và cây táo tàu.
“Được, nhà con nho và táo, sơn tra thì núi bạt ngàn, nho chúng sẽ chọn loại ngọt nhất để trồng."
Bà Cố vội vàng :
“Vậy gốc cây trồng thêm ít rau thì ?
Nhà dì hai năm nào cũng thu ít hạt giống rau, loại mướp mà Ngư Ngư thích ăn nhất , trồng luôn nhé?"
Thanh Âm .
Cô bà Cố là sợ cô ý kiến gì về việc và dì của Cố An đến thành phố ở tạm, trong lòng bà cụ, gia đình vẫn do Thanh Âm chủ.
thực bà nghĩ nhiều , Thanh Âm thiện cảm với và dì của Cố An, họ đều là những nông dân thật thà bản phận, bình thường nhiều nhất cũng chỉ là thành phố khám bệnh gì đó, họ cùng lắm là đến nhà ăn một bữa cơm, ở một đêm cũng chịu, nhà họ Cố chỗ ở chật chội, họ thà nhà khách ở.
Bình thường còn gửi đủ loại đặc sản và rau quê cho họ, Thanh Âm đều ghi nhớ trong lòng.
Nói đến họ hàng bên nhà họ Cố, cô chỉ mới gặp bên nhà bà Cố, còn bên nhà ông Cố thì một em gái, nhưng khi gả đến kinh thành thì mất liên lạc.
Năm đó ông Cố lâm bệnh nặng, một là vì chuyện của Cố Toàn là một đòn giáng mạnh, hai là vì bản ông sức khỏe , vốn dĩ suy kiệt, lúc đó tự cảm thấy ngày tháng còn nhiều, còn gửi cho cô út nhà họ Cố hai bức điện tín, hy vọng cô về gặp mặt một .