Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 466
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:02:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu bé gắng sức nhảy lên, mờ ảo thể thấy bên trong bức tường, phấn khích :
“Ái chà, bên trong nhiều quá!"
Ngư Ngư lập tức tò mò cực kỳ, cô bé trái , Tiểu Cúc khuân từ mấy viên gạch, hì hục xếp chồng lên , “Để chị xem, để chị xem."
Lần , Tiểu Cúc cần nhảy nữa, vững chãi đống gạch, bức tường chỉ cao đến cổ cô bé.
“Bên trong nhiều viện."
“Họ bệnh ?"
Tiểu Cúc nhớ loại quần áo kẻ sọc đó là bệnh nhân viện mới mặc.
“Hình như , họ nhảy dây, đ-á cầu, còn chơi trò đại bàng bắt gà con nữa."
Ngư Ngư mở to mắt, viện mà vui thế ?!
Vậy cô bé cũng viện !
“Chị ơi em xem..."
Chiêu Đệ cuống quýt cả lên, trong ba đứa thì bé thấp nhất, nhảy mấy cái còn sức nữa.
Tiểu Cúc leo xuống, xổm:
“Lên cổ chị ."
cô bé đ-ánh giá cao thể lực của , cũng đ-ánh giá thấp cân nặng của Chiêu Đệ...
Ba phút .
“Chiêu Đệ em nặng thế?
Nhìn em b-éo ."
“Em ngoan, chị về nhà lấy cho em hai cái ghế đẩu nhỏ, chồng lên là em sẽ với tới thôi."
Ngư Ngư suy nghĩ một chút, trong đầu hiện cảnh tượng đó, vội vàng lắc đầu:
“Nguy hiểm lắm."
Hai cái ghế đẩu nhỏ mặt tiếp xúc rộng như , như chỉ cần lệch một góc là em trai sẽ ngã xuống ngay.
Cô bé tìm a tìm, bỗng nhiên ở chỗ lúc nãy nhặt gạch thấy một đống r-ác, cô bé lấy một cái que gẩy gẩy:
“Chị ơi em ơi mau đây!"
Trước mắt hiện một lỗ ch.ó nhỏ, thể thông thẳng bên trong bức tường!
Tất nhiên Ngư Ngư dám tùy tiện chui , nhỡ bắt thì , cô bé là Ngư Ngư thông minh nhất mà.
Nhóc tì chống nạnh, quanh quẩn, dứt khoát bò lỗ trong, cô bé xem cho bằng rốt cuộc là loại bệnh viện thế nào mà viện thể vui chơi như !
Một cái sân nhỏ, xích đu, bập bênh, nhiều chú dì ông bà mặc quần áo kẻ sọc đang chơi trò chơi, đúng như lời chị , nhảy dây, chơi đại bàng bắt gà con, cũng chơi cùng , hình như là đang ngẩn , đang học bài.
Trong miệng lẩm bẩm nhỏ nhẹ, cô bé cảm thấy chính là đang học bài.
Đang , bỗng nhiên phát hiện giá xích đu một dì trông quen mắt.
Ngư Ngư di truyền trí nhớ của bố , đặc biệt là khuôn mặt và đường , cô bé nhớ rõ, ví dụ như Tuệ Tuệ cho cô bé xem ảnh một , cô bé liền nhớ Tuệ Tuệ trông như thế nào.
“Đây là..."
Cô bé hình như phát hiện một bí mật lớn hơn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-466.html.]
Bịt miệng , vắt chân lên cổ mà chạy, chạy hai bước đầu lấp lỗ ch.ó .
“Mẹ ơi ơi, con phát hiện, phát hiện một bí mật!"
Thanh Âm vội vàng giữ lấy nhỏ bé:
“Nói từ từ thôi, cẩn thận kẻo ngã."
Ngư Ngư thật sự quá gấp gáp, may mà bắt đầu việc, trong sân mấy .
Tiểu Cúc và Chiêu Đệ cũng chạy theo về, thử “bí mật" khiến Ngư Ngư sợ đến mức dám chuyện là gì.
Ba phút , Thanh Âm cuối cùng cũng sự múa tay múa chân của ba đứa nhỏ mà hiểu một chuyện —— sâu trong ngõ nhỏ, bức tường đó là một bệnh viện, bên trong nhiều bệnh tâm thần, mà của Tuệ Tuệ là một trong đó.
Thanh Âm dở dở , bởi vì bộ nhân viên của viện điều dưỡng Tây Sơn đều , con gái của viện trưởng Khương là một điên thể kích động (vũ phong t.ử), sống ở bệnh viện 5 thành phố Thư, mà bệnh viện chính là bệnh viện tâm thần nổi tiếng nhất tỉnh.
Bây giờ bệnh viện 5 vẫn chuyển đến khu mới của đời , ngờ khu cũ xa nhà bọn họ.
Thanh Âm lúc mua nhà khá vội vàng, bình thường cũng ít khi sâu trong ngõ nên chú ý đến chuyện .
“Mẹ ơi, Tuệ Tuệ ở nước ngoài ?
Sao cô ở đây viện ạ?"
“Mẹ ơi, Tuệ Tuệ bệnh nặng, để Tuệ Tuệ nhè nên lừa bạn ạ?"
Thanh Âm:
“..."
Con đều đoán cả , còn thể phủ nhận ?
vì Tuệ Tuệ chấp nhận lời dối do ông ngoại và bố cùng thêu dệt, Thanh Âm cũng do bọn họ đ-âm thủng.
Theo lời bố Tuệ Tuệ , sở dĩ dám thật với đứa trẻ là vì Tuệ Tuệ khuynh hướng bạo lực, đây đ-ánh Tuệ Tuệ nhiều , nghiêm trọng nhất trực tiếp khiến đầu cô bé va tường, hôn mê, chờ đến khi tỉnh thì nhớ chuyện gì xảy , đây mới là lý do viện trưởng Khương thể đồng ý đưa con gái bệnh viện tâm thần.
Nếu tiếp tục ở nhà, sẽ chỉ hại đứa trẻ.
Bây giờ bọn họ nếu cho cô bé , nhốt trong bệnh viện tâm thần, mà nguyên nhân còn là vì từng tổn thương cô bé, những chuyện nghiêm trọng với cô bé, liệu kích thích đến Tuệ Tuệ, khiến cô bé nhớ những chuyện đây ?
Đây là điều Thanh Âm cân nhắc.
Sau khi giảng giải nhiều đạo lý, Ngư Ngư cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý chuyện cho Tuệ Tuệ , nhưng như một điều kiện trao đổi, cũng hứa với cô bé, chữa bệnh cho dì.
Thanh Âm cách nào giải thích bệnh của dì cô chữa , bởi vì trong lòng Ngư Ngư, là vạn năng, là bác sĩ giỏi nhất thế giới.
kế hoãn binh, chỉ thể đồng ý , nhỡ cô bé nhịn cho Tuệ Tuệ thì tất cả sẽ loạn hết lên.
Rất nhanh, những đến chúc mừng tân gia lượt tới, đến sớm nhất là những hàng xóm ở khu tập thể, đều qua xem việc gì giúp .
Gia đình Thanh Âm đối nhân xử thế , Cố là công bằng, bênh vực kẻ yếu, Thanh Âm mi-ễn ph-í xem bệnh bốc thu-ốc cho hàng xóm, Cố An giúp sửa đài, máy khâu, xe đạp các thứ, bao giờ lấy một xu, cho nên dù mua nhà lớn chuyển , cũng đố kỵ với họ, đơn thuần là đến giúp mừng nhà mới.
Vừa mới chào hỏi bọn họ xuống, gia đình dì Hồng Nhị cũng tới, còn gánh một đôi quang gánh đầy ắp đặc sản núi rừng, nấm khô, mộc nhĩ, măng xuân, rau quyết, thậm chí còn hai cân khoai lang khô, đúng là món quà thật thà.
“Dì ơi dì dượng đến là , còn khách sáo thế, ngoài , thật là."
Dì Hồng Nhị sảng khoái:
“Đồ núi rừng thôi mà, cũng đáng bao nhiêu tiền."
Thanh Âm bốc một nắm nấm khô lên ngửi ngửi:
“Thơm quá, bên ngoài đều mua loại thế ạ."