Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 468
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:02:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngư Ngư chớp chớp đôi mắt to, thành thật :
“Dì khi đ-ập đầu tường, nhanh nhét cái tay con, Ngư Ngư dối."
Thanh Âm tự nhiên là tin cô bé, chỉ là trong lòng thấy kỳ lạ, chẳng lẽ là thấy cô bé tên Dư Tuệ Tuệ nên kích thích đến lý trí còn sót của bà , cho nên theo bản năng ném cái ?
dải vải ngoài bẩn thì cũng chẳng gì đặc biệt cả, cũng giắt bao lâu , vết mồ hôi, vết m-áu và dấu vết vẽ vời bằng b.út bi nhiều vô kể, chỗ còn là dùng răng c.ắ.n qua nữa.
Thật sự là quá bẩn thỉu.
Ngư Ngư cố chấp:
“Dì đưa cho con, chắc chắn là tin tưởng con, mau giúp dì ạ."
“Giúp ai?"
Đang nũng thì bố , Ngư Ngư vội vàng đổi hướng, ôm lấy đùi kể lể đầu đuôi sự việc một nữa.
Cố An vốn dĩ mấy coi trọng bố Tuệ Tuệ, đàn ông tên Dư Lực đó, lúc xong cũng thấy hứng thú:
“Con thật sự nhầm chứ, dải vải thật sự là dì đó đưa cho con?"
“Liệu là r-ác dì ném ?"
Ngư Ngư dứt khoát lắc đầu:
“Dì thấy tên Tuệ Tuệ mới, mới đưa đồ cho con, đó mới, mới..."
Cô bé cuống lên.
Cố An vội vàng bế lên dỗ dành:
“Được, bố đều tin con."
Thanh Âm bất lực, nhưng lúc dù trong lòng cảm thấy là Ngư Ngư nghĩ nhiều nhưng vẫn đưa dải vải qua:
“Này, xem , con bé mà, chính là xem phim với Tiểu Cúc nhiều quá ."
Cả kỳ nghỉ hè, bọn họ mỗi ngày cho cô bé ba hào tiền khổng lồ, cô bé đều vung hết rạp chiếu phim, Thanh Âm đều lo lắng cô bé liệu xem đến mức cận thị .
Cố An đón lấy, , bỗng nhiên nhíu mày, kỹ , vội vàng mang phòng ngủ, bật đèn bàn, giơ dải vải lên, đối diện với ánh sáng mạnh, chằm chằm suốt hai phút.
“Sao ?"
Thanh Âm cũng chút căng thẳng, Ngư Ngư thể là trí tưởng tượng bay xa, nhưng biểu cảm như của Cố An thì tuyệt đối là chuyện.
“Những điểm và vạch ngang vẽ bằng b.út bi là mật mã Morse."
Thanh Âm:
“?"
Cô cứ tưởng là vẽ bậy vẽ bạ.
“Giải mã thì chính là đang hướng bên ngoài cầu cứu."
Thanh Âm:
“?"
“Hơn nữa, dựa sự tinh giản và mức độ chính xác mà phán đoán, phụ nữ chắc hẳn là một am hiểu mật mã Morse."
“ em nhớ Khương Hướng Vãn chỉ là một nhân viên bình thường của bảo tàng thành phố mà, khi nghiệp đại học là việc ở bảo tàng luôn, đó vì chịu liên lụy từ chuyện của viện trưởng Khương mà còn đình chỉ công tác một thời gian, thể..."
Cố An kiểm tra kiểm tra , đảm bảo bỏ sót thông tin nào:
“Chúng cần chuyện với viện trưởng Khương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-468.html.]
Dải vải quá nhỏ, chỉ dài chừng ba bốn centimet, đảm bảo phát hiện nên thể để lộ quá nhiều thông tin.
chỉ riêng việc dùng mật mã Morse cầu cứu thôi đủ kỳ lạ .
Một nhân viên bảo tàng bình thường mật mã Morse?
Ít nhất Thanh Âm bác sĩ cũng , bạn bè ở các ngành các nghề xung quanh cũng .
Thanh Âm tuy gặp Khương Hướng Vãn nhưng lúc nãy Tiểu Cúc , bà ở bên trong lúc phát điên nhân viên công tác đ-ánh mắng, chứng tỏ mấy năm nay bà chịu ít khổ sở, bà nhốt ở bên trong nếu thật sự uẩn khúc thì...
“ , hôm nọ Ngư Ngư thấy một phụ nữ và Dư Lực mật, hôn trong xe, thấy liên quan đến chuyện ?"
Cố An khó mà , đáng tiếc Ngư Ngư cũng thấy chính diện của phụ nữ đó, chỉ mặc váy hoa, , tóc dài, Cố An cũng cách nào đưa phán đoán.
Xảy chuyện như , Thanh Âm với tư cách là chủ nhà vẫn xốc tinh thần tiếp đãi khách khứa, gần đến giờ cơm, gia đình Tuệ Tuệ cũng mang quà đến chúc mừng, Dư Lực chỉ lộ diện một lát nhanh ch.óng rời .
Không ăn cơm thì , nếu Thanh Âm cảm thấy sẽ kìm lòng mà cứ , xem nhiều phim ảnh nên trong đầu cô bổ sung nhiều kịch bản kiểu như chồng và tiểu tam hợp mưu tống chính thất bệnh viện tâm thần để chiếm chỗ.
May mắn là Khương Hướng Vãn còn thể cầu cứu, chứng tỏ bà còn lý trí, phát điên.
Ngày hôm , Thanh Âm đầu tiên chủ động đến văn phòng viện trưởng, gõ cửa.
“Vào ."
Viện trưởng Khương đang một bản tài liệu bàn, thấy là cô thì sững một lát:
“Cô là Tiểu Thanh ở khoa Đông y?"
“Chào viện trưởng Khương, là Thanh Âm, bên chút tình huống, cần ông xuống lầu xử lý một chút."
Cố An , những lời nhất định tìm một nơi tuyệt đối an để , thể ở trong văn phòng của ông .
Viện trưởng Khương cau mày, lúc đón Tuệ Tuệ ông là một ông già hiền từ, nhưng trong công việc, ông là một lãnh đạo nghiêm nghị.
“Chuyện gì?"
“Là một bệnh nhân bên loạn, là tìm ông."
Viện trưởng Khương lúc mới đóng nắp b.út máy , vội vàng cửa, thẳng đến khoa Đông y, thấy một ai, Thanh Âm kéo kéo ông :
“Ông phía ."
Bên cạnh khoa Đông y còn một gian phòng trống, Cố An hôm qua đến kiểm tra qua, bất kỳ thiết lén nào, chắc là an .
Vốn dĩ bọn họ cần phức tạp như nhưng việc Khương Hướng Vãn dùng mật mã Morse cầu cứu thật sự quá khả nghi, bà chắc chắn là đang trốn tránh một nhân vật lợi hại nào đó.
“Nói , chuyện gì."
“Ông xem đây là cái gì?"
Thanh Âm đưa qua một thứ, mỗi một vạch ngang và điểm đó đều đại diện cho ý nghĩa khác , đây cũng là ý của Cố An, thử thăm dò ông , nhỡ ông cũng là một trong những thủ phạm khiến Khương Hướng Vãn nhốt thì ?
Viện trưởng Khương :
“Đây là một cuốn bảng đối chiếu mật mã Morse thông dụng quốc tế, loại ở nhà mấy cuốn, cô ý gì?"
“Những cuốn ở nhà ông là Khương Hướng Vãn đây từng dùng ?"
“ , con bé đó từ nhỏ thích nghiên cứu cái , lúc đầu chỉ tìm cho nó một cuốn bản tiếng Nga, nó hài lòng, còn nổi giận nữa..."
Trên mặt ông lộ vẻ hoài niệm và cưng chiều.
Thanh Âm quan sát kỹ, phát hiện lúc ông về cuốn mật mã thì thản nhiên, hề căng thẳng nghi ngờ, giống như đang về cái nơ b.úp bê vải của bé gái .
Trong mắt ông , thứ là gián điệp, mật tín gì cả, chính là đồ chơi của Khương Hướng Vãn.