Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 470
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:02:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ tớ trong thư mua cho tớ nhiều đồ chơi, nhiều váy, nhưng lúc xuống máy bay quên mang về , haiz~"
“Không đồ chơi và quần áo cũng , đó chính là của mà."
Được , chỉ một câu “đó chính là của ", Tuệ Tuệ liền cảm thấy là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới !
Thanh Âm cuộc đối thoại của hai hạt đậu nhỏ, đúng là dở dở :
“Các con , mau rửa tay , ăn xong ngủ trưa một lát, chiều còn học đấy."
Hôm nay Học viện Đông y họp thể cán bộ giáo viên, tất cả các tiết học đều hủy, cô hiếm khi buổi trưa về nhà nấu cơm nên đến trường tiểu học đón Ngư Ngư về nhà ăn cơm.
Ai dè Tuệ Tuệ cũng đến, Thanh Âm sự đồng ý của giáo viên nên cũng đón cô bé về luôn.
“Gã si tình" Dư Lực gần đây dốc hết tâm trí Khương Hướng Vãn, căn bản thời gian quản Tuệ Tuệ, cô bé hiện tại đều ăn ở trường.
Cô cho hai hạt đậu nhỏ món cơm chiên trứng, bên trong ngoài những miếng trứng vàng ươm thơm phức thì còn một ít lạp xưởng thái hạt lựu và đậu xị, điểm xuyết vài lá rau xanh nhỏ, thơm phức luôn!
Hai nhóc tì vây quanh bệ bếp, kiễng chân một chậu cơm chiên trứng, nuốt nước miếng ừng ực.
“Mẹ ơi xong ạ?"
“Dì ơi xong ạ?"
“Sắp , các con rửa tay , cánh gà Coca sắp nồi đây."
Coca thì bọn chúng , đều từng uống qua ít , ngọt ngọt sủi bọt, cánh gà cũng là bộ phận mà các cô bé nhất trí cho là ngon thứ hai cả con gà, hai thứ cộng , “Oa, chắc là ngon lắm đây!"
Cánh gà là sáng nay lúc ngang qua xưởng thịt thấy bán nên mua hai cân, vặn trời lạnh thấu xương, ăn hết cũng thể để vài ngày.
Cô vốn dĩ tưởng chỉ và con gái ăn cơm nên chỉ bảy cái, giờ Tuệ Tuệ đến nên vội vàng cho thêm ba cái nữa , cho nên mới mất thêm chút thời gian.
Cánh gà khía hoa thấm đẫm màu nước tương và vị ngọt của Coca, từng cái màu đỏ sẫm tỏa mùi thơm ngọt ngào.
Hai nhóc tì “oa oa" kêu lên, mỗi chia ba cái cánh gà, ôm lấy gặm lấy gặm để, Thanh Âm cũng thích ăn, bản cô tất nhiên ăn bốn cái.
So với thịt gà thì cánh gà cũng tính là đắt, cô ăn mà thấy áp lực gì.
Có điều Tuệ Tuệ sức ăn lớn, chỉ gặm hai cái kêu no căng , chỗ còn đều đưa cho Ngư Ngư.
Với tư cách là thể một ăn hết bốn cái cánh gà, Ngư Ngư :
“Con cũng ăn giống , con là bạn lớn mà!"
“Tớ lớn hơn , tớ là bạn lớn lớn hơn !"
Tuệ Tuệ cũng chịu thua kém.
Tuệ Tuệ dù cũng lớn hơn con một chút, Ngư Ngư nghĩ bụng cũng đúng, nhưng cô bé tuyệt đối nhận thua:
“Mẹ tớ lớn nhất!"
“Mẹ tớ lớn lớn lớn nhất!"
Được , Thanh Âm thật sự nỡ , cô nhớ đến đoạn video ngắn từng xem ở kiếp , hai đứa nhỏ so xem trai của ai lợi hại hơn, trai của một trong miệng em gái còn là tồn tại dám ăn phân nữa kìa...
“Được , mau rửa tay, vẽ tranh chơi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-470.html.]
Hai nhóc tì lập tức hóa giải hiềm khích thành bạn , Tuệ Tuệ thích vẽ tranh, Ngư Ngư thích xem bạn vẽ tranh.
Buổi chiều đám trẻ đến trường, Cố phong trần mệt mỏi dẫn hai lớn tuổi về nhà.
Anh chị em bọn họ đều di truyền chiều cao của tổ tiên, của Cố An và dì của Cố An đều gần sáu mươi tuổi mà lưng vẫn còng vai vẫn mỏi, nếu nếp nhăn mặt thì đều nhận tuổi tác thật của bọn họ.
“Mẹ, , dì, một tiếng để An t.ử lái xe đón ."
Mẹ Cố “ừng ực ừng ực" uống hết nửa bát nước ấm:
“Cậu và dì con cứ khách sáo quá thôi, bảo để An t.ử đón mà họ nhất định chịu."
Cậu Cố thật thà:
“Không , chen xe buýt cũng , ở quê chúng còn chẳng chứ."
“Phải đấy, An t.ử giờ là cán bộ, chúng thể phiền nó, cháu cũng là bác sĩ, phục vụ nhân dân cho , chúng là nông dân lão thành, chạy chạy chút đáng gì."
Thanh Âm bận rộn rót nước cho bọn họ, thêm chút đường trắng cho ngọt lịm, hỏi dạo ở nhà bận gì, mãi đến chơi vài ngày.
Mẹ Cố tối qua về một chuyến, là để bàn bạc chuyện lập b-ia mộ cho bà ngoại và ông ngoại của An t.ử mùa xuân tới.
Bởi vì năm đó Trần lão sửa phòng thí nghiệm trong lòng núi dùng thu-ốc nổ, mộ tổ tiên nhà ngoại vặn ở núi, một b-ia mộ chấn động sụp đổ, mùa hè năm nay mưa nhiều nên những chỗ sụp đổ càng nhiều hơn, cho nên chị em bàn bạc khi sang xuân, khi Thanh Minh sẽ lập b-ia mộ.
Loại chuyện Thanh Âm thạo nên lớn thì :
“Mọi cứ việc ạ, con và An t.ử bận công việc cũng thời gian góp sức, thì góp tiền , đến lúc đó phía cháu nên đóng bao nhiêu thì vợ chồng cháu thoái thác ."
Có câu khẳng định của cô, Cố thở phào nhẹ nhõm:
“Được, cũng sẽ để các cháu đóng nhiều, vốn dĩ chuyện lúc đầu định là một bỏ tiền sửa là nhưng cháu và dì cháu đều thể vì họ là con gái mà gạt họ ngoài, bây giờ là xã hội mới , phụ nữ cũng thể gánh vác nửa bầu trời..."
Ba la ba la, đại ý chính là ông chiếm hời, đến lúc đó ông vẫn gánh vác một nửa, hai em gái chia nửa còn .
“Được ạ, cứ trò chuyện , con mua thức ăn, tối nay ở nhà nhé."
Hai em già còn từ chối, Cố liền nổi giận:
“Chúng chuyển nhà lâu như mà còn chịu đến nhận cửa, là coi thường ?"
Được , Thanh Âm , ngoài.
Cậu và dì hiếm khi mới đến một chuyến, chắc chắn là tiếp đãi cho , hai năm nay cuộc sống ở nông thôn cũng khấm khá hơn , thịt lợn thịt gà các thứ họ cũng đều ăn, Thanh Âm định mua mấy cân thịt dê, thêm một con vịt lớn, hai món món chính thịnh soạn nhất.
Lại Thanh Âm bận rộn mua thức ăn, Cố An cũng rảnh rỗi, từ đơn vị tìm bác sĩ Diêu.
“Thế nào, hôm nay chỗ nào thoải mái?"
Bác sĩ Diêu vẫn là dáng vẻ dịu dàng mà chừng mực đó, Cố An thầm nghĩ, hèn chi trong bệnh nhân của , bệnh nhân nữ chiếm đa , mà đều là những bệnh nhân cũ khám.
“Anh xem thử xem ."
Bác sĩ Diêu đón lấy bức ảnh, phụ nữ trong ảnh uốn một mái tóc xoăn, mặc váy liền , tay vịn một cái cây xanh , cổ còn treo một chiếc máy ảnh.
“ ."
“Người điều tra rõ ràng, hãy tìm cơ hội thử thăm dò xem cô nghiên cứu gì về văn vật ."