Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 472
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:02:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố An đang cho thêm củi cửa bếp:
“Ừ."
“Lúc nãy em bà với là cái ông Mike đó định dự án thẩm mỹ gì đó, rủ tham gia góp vốn, chia hoa hồng, thèm để ý đến bà , bà nếu thiếu vốn thì Mike quan hệ, thể lấy một tivi màu, tùy tiện bán một cái là thể kiếm mấy chục."
Nửa đoạn đầu Cố An để tâm, nhưng khi đến tivi màu thì bỗng nhiên động lòng:
“Chúng nên mua một cái tivi ?"
“Chắc chắn là mua nhưng để một thời gian nữa , đợi Ngư Ngư rèn luyện thói quen học tập hãy tính."
Đứa trẻ ham chơi quá, đây ở khu tập thể nhiều bạn nhỏ, cả đám hò hét một cái là biến mất tăm, cứ tưởng chuyển qua ở nhà riêng sẽ khá hơn, kết quả là đám bạn đó vẫn cứ ngày ngày đến tìm cô bé chơi, mà dù đến thì một cô bé vẫn thể chơi với Thương Lang đến mức quên cả trời đất.
Ham chơi quá, đúng là khiến đau đầu mà, nếu giờ mà mua một cái tivi màu về nhà thì chắc cô bé chẳng thèm ăn cơm luôn, cả ngày chỉ xem tivi thôi.
Cố An nghĩ cũng đúng:
“Được , chủ đề tuyệt đối nhắc đến mặt con bé."
Buổi tối, Cố và dì Cố ở trong phòng lớn của Cố, chị em ruột thịt với , ở nông thôn cũng câu nệ chuyện , Cố An dọn một chiếc giường lò xo cho Cố ngủ, dì thì ngủ cùng Cố chiếc giường lớn.
Lúc đầu thấy đốt giường sưởi bọn họ còn lo lắng lạnh , kết quả xuống trò chuyện bao lâu là mồ hôi vã như tắm, ngay cả chăn cũng đắp nổi.
“Em gái, cái thứ gọi là sưởi ấm của nhà em thật , chẳng chút mùi vị nào, cũng chẳng thấy lửa đốt ở nhưng trong phòng cứ nóng hừng hực."
“ , cái mà thể phổ biến đến làng chúng thì em về cũng lo lạnh nữa ."
Mẹ Cố mỉm giải thích, đây là do An t.ử chuyên môn tìm đến lắp đặt, cụ thể hết bao nhiêu tiền nó cũng nhưng chắc chắn là rẻ, đáng tiếc kinh phí hạn nên chỉ lắp cho bốn gian nhà chính, nhà ngang lắp, bọn họ đến vẫn chen chúc với bà một chút mới .
Ba em trò chuyện mãi đến hơn ba giờ sáng, sáng sớm ngày hôm ăn xong bữa sáng bắt xe về làng.
Khương Hướng Vãn ở nhà viện trưởng Khương nửa tháng, tâm trạng quả thật tạm thời định nhưng chịu nổi một chút kích thích nào, chỉ cần thấy Tuệ Tuệ và Dư Lực là sẽ phát điên, qua giám định của chuyên gia, theo cách của dân là bà điên thì là điên thật nhưng vẫn điên , viện trưởng Khương đau đầu đến mức mất ngủ.
Cũng đau đầu kém còn Thanh Âm và Cố An, bọn họ cảm thấy sự việc đơn giản chỉ là mâu thuẫn tình cảm mà là âm mưu lớn hơn, mà tất cả chân tướng chỉ Khương Hướng Vãn , bà hiện tại thể bất cứ chuyện gì liên quan đến , chuyện thật sự khó giải quyết.
“Mẹ ơi, là bác sĩ giỏi nhất mà, thể giúp dì Khương chữa bệnh mà."
Ngư Ngư ngây thơ .
“Nhóc tì ạ, đời bệnh nào cũng chữa khỏi , phần lớn thật là chữa khỏi ."
Ngư Ngư hiểu lắm, dù cô bé cũng giỏi nhất, một niềm tin mù quáng .
Thanh Âm xổm xuống, ánh mắt thẳng mắt cô bé:
“Bạn nhỏ Cố Bạch Loan, bây giờ trịnh trọng xin con, hôm đó nên tin lời con sớm hơn, là đúng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-472.html.]
Ngư Ngư xua tay phóng khoáng:
“Hại, con tha thứ cho từ lâu mà."
“Tại ?"
“Bởi vì là của con mà."
Cô bé ôm lấy , giống như lớn vỗ vỗ vai , “Mẹ là của con, con sẽ luôn luôn tha thứ cho mà."
Hốc mắt Thanh Âm thoáng chốc đỏ lên, bởi vì là nên cô bé luôn tha thứ vô điều kiện, đồ ngốc nhỏ.
Ngư Ngư thì chẳng nỗi trăn trở của ông bố bà già , ngáp một cái, ôm chiếc gối nhỏ của , lạch bạch lạch bạch về phòng !
Sau khi đến nhà mới, cô bé bắt đầu thực hiện lời hứa, ngủ phòng riêng của .
Tuy là sẽ sợ hãi nhưng bố lắp cho cô bé một chiếc đèn bàn hình thỏ nhỏ ở đầu giường, ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi giống như mặt trời sắp lặn buổi hoàng hôn, cô bé liền thấy sợ hãi như thế nữa, dần dần hiện tại cần bố ở bên kể chuyện nữa .
Người và bố , thầm nghĩ con bé đúng là một mạch ngoảnh đầu nha, mới năm tuổi thôi mà “tuyệt tình" như , lông cánh cứng cáp còn sẽ bay xa đến nhường nào, đồ lương tâm...
đúng chuẩn hai bà Tường Lâm.
Các bà Tường Lâm cũng chuyện của riêng cần , về phòng thì vui vẻ một chút đúng ?
Cũng qua bao lâu, bên ngoài hình như tuyết rơi , trong phòng ấm áp vô cùng, hai mặc bộ đồ len mỏng cũng thấy nóng.
“Ngư Ngư chắc là sẽ đạp chăn mất."
Thanh Âm bỗng nhiên nhớ , dậy qua xem thử.
“Em cứ ngủ , để ."
Cố An dậy, khoác thêm áo ngoài, đến phòng bên cạnh, quả nhiên hai cái chân nhỏ của nhóc tì đều ở bên ngoài chăn, đèn vẫn còn sáng, cuối giường trải phẳng quần áo sẽ mặc sáng mai học, như khi mặc sẽ thấy lạnh, phía trong giường là một hàng đồ chơi, con vật đan bằng cỏ, còn thú nhồi bông, b.úp bê vải, xếp thành hàng như những chiến sĩ đang chờ kiểm duyệt.
Mà “vũ khí" của chiến sĩ thì đặt ở bên cạnh gối —— ba khẩu s-úng gỗ nhỏ xếp song song.
Đây là do bố cho cô bé, mỗi một khẩu đều nguyên mẫu, cô bé chỉ tính năng ưu nhược điểm của từng loại mà còn quen thuộc từng cấu tạo.
Chỉ cần là đồ chơi thú vị, cô bé chẳng thèm quản là đồ chơi dành cho con trai con gái, đều là đồ chơi của Cố Tiểu Ngư hết!
Ngày hôm nay Thanh Âm vẫn khám bệnh như thường lệ, điều là ở trạm xá xưởng thép.
Kể từ khi những thiết tiên tiến to lớn bày , xưởng thép cũng ít quảng bá, khiến cho cơ bản dân chúng khu đều , thiết kiểm tra của trạm xá xưởng thép là xịn nhất, tiên tiến nhất tỉnh, vốn dĩ còn khám bệnh , nhưng vì để thử cái thiết tiên tiến mà cũng đến khám luôn.
Hiện tại nhân lực của trạm xá đủ , chỉ bác sĩ phòng khám đủ mà ngay cả y tá cũng đủ, nhưng nếu tuyển thêm thì địa điểm hạn, gần như mỗi một căn phòng đều sử dụng đến mức tối đa, lãng phí một phân gian nào.
Cuối cùng Thanh Âm còn cách nào khác chỉ thể xin lên nhà máy, nền tảng hiện xây thêm hai tầng nữa.
Lúc đó cô nghĩ đến khả năng nên móng nhà cực kỳ vững chắc, hiện tại xây thêm cũng thành vấn đề, hơn nữa để đảm bảo trạm xá hoạt động bình thường, công việc xây thêm chỉ thể tiến hành ban đêm.