Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 475
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:02:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vừa cô âm thầm quan sát, Khương Hướng Vãn tuy phát điên nhưng cô vài động tác nhỏ bất thường – cô cứ dụi mắt, ngáp dài, mặt lộ vẻ đau đớn, đôi khi như buồn nôn nôn, lẩm bẩm mê sảng nôn khan.”
Điều đó chứng tỏ cô đau đầu, buồn ngủ và thiếu giấc.
Viện trưởng Khương gật đầu:
“Đã một ngày một đêm chợp mắt , thế nên mới định mang cô đến châm cứu thử xem ."
Người bình thường cơ bản thể việc cả ngày lẫn đêm chợp mắt, ngay cả kẻ địch dùng cực hình t.r.a t.ấ.n cũng đến mức .
Lúc , con hoặc là cực kỳ mệt mỏi, hoặc là cực kỳ hưng phấn, Khương Hướng Vãn chính là vế .
“Không cần dùng thu-ốc an thần, bảo nhà thu-ốc bốc một nắm đậu xị nấu canh, hòa thêm một chút bột cho cô uống."
Thanh Âm lấy từ trong ngăn kéo một chiếc lọ nhỏ màu trắng ngọc, bên trong là loại thu-ốc thành phẩm đơn giản do cô tự , thường dùng để cấp cứu.
“Đây là cái gì?"
Viện trưởng Khương đón lấy, ngửi ngửi, nhưng giờ cũng quản nhiều nữa.
Bản ông tin tưởng y học tổ quốc, ít về những chuyện cải t.ử sinh của Thanh Âm, lúc cũng đột nhiên nảy ý định – tại thử xem ?
Cứ dùng thu-ốc an thần mãi, tình trạng của Hướng Vãn sẽ chỉ ngày càng nghiêm trọng hơn.
Khoa nội thần kinh mang thu-ốc an thần hút sẵn ống tiêm đến, định khuyên nhủ rằng Đông d.ư.ợ.c thể thần kỳ đến thế.
thấy Tiểu Thanh tay, đây là “tiểu thần y" đang nổi danh như cồn trong viện gần đây, Viện trưởng Khương cũng ý thử nghiệm, lúc họ phản đối chẳng là quá điều ?
Rất nhanh, nhà thu-ốc mang nước nấu đậu xị lên, Viện trưởng Khương dỗ dành Hướng Vãn mở miệng, rắc một ít bột thu-ốc , đổ nước đậu xị , đổ hết một bát lớn.
Thanh Âm thấy bên ngoài là , tuy xa nhưng đều đang xem náo nhiệt:
“Viện trưởng Khương, ông nên dìu cô trong ."
“Lỡ cô cháu thương..."
“Không , chắc cô sẽ thời gian để hại ai ."
“Ý cháu là ?"
Dứt lời, liền thấy trong bụng Hướng Vãn đột nhiên vang lên những tiếng như sấm rền, thế như lật sông đổ biển, vô cùng mãnh liệt.
Giây tiếp theo, Hướng Vãn đột nhiên “oẹ" một tiếng, nôn sạch hết bữa trưa mới ăn .
Viện trưởng Khương vội vàng dìu phòng khám của Thanh Âm, bởi vì phòng khám của cô độc lập, còn trang một phòng vệ sinh nhỏ.
Tiêu chảy cũng giống như ho , đều thể nhịn .
Hướng Vãn lúc còn bận tâm đến môi trường lạ lẫm, nhà vệ sinh là nôn ngoài, tiếng động đó... cứ như là sấm chớp đùng đoàng .
Những ở gần đều dọa chạy sạch, ơi đây là loại thu-ốc độc gì thế, mới uống nôn tháo cống thế !
Những xa thì chuyện gì đang xảy trong phòng khám, vẫn còn đang hăng hái hóng chuyện, chỉ cảm thấy thoang thoảng âm thanh và mùi vị đúng lắm.
xa mà, , hóng một “quả dưa" mùi vị cũng chẳng gì đáng hổ.
“Tiểu Thanh, Hướng Vãn đây là..."
Viện trưởng Khương sốt ruột cửa nhà vệ sinh, xem tình hình nhưng thấy tiện lắm.
“Viện trưởng đừng lo lắng, bột trong lọ gọi là Qua Đế Tán, tán từ qua đế (cuống dưa) và xích tiểu đậu (đậu đỏ), tác dụng gây nôn."
Không thu-ốc độc, mà là thu-ốc chữa bệnh, còn là phương thu-ốc ngàn năm danh tiếng của Y thánh Trương Trọng Cảnh.
Viện trưởng Khương trầm ngâm một lát:
“Bệnh của Hướng Vãn, chẳng lẽ là do ăn nhầm thứ gì đó?"
Cũng giống như ngộ độc thực phẩm cần gây nôn rửa dày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-475.html.]
Nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt ông đột nhiên lạnh lẽo.
Bữa trưa chính là do Dư Lực mang đến, lúc đầu ông lười để tâm.
Viện trưởng Khương viện trưởng già cả đời, môn sinh t.ử vô , chỉ cần đến khoa tim mạch hỏi một chút là chuyện Dư Lực phụ nữ khác bên ngoài.
Chiếc xe mà dùng để hẹn hò với phụ nữ đó chính là xe công của bệnh viện, là lấy chìa khóa từ chỗ tài xế của Viện trưởng Khương.
Lái xe công của bố vợ hẹn hò, đúng là bắt nạt hiền lành đến tận cùng mà!
Viện trưởng Khương chỉ là bây giờ rảnh tay, đợi tình hình của Hướng Vãn định , ông sẽ tính sổ cả thể với một lượt.
hôm nay mang đến món thịt kho nhục mà Hướng Vãn vẫn luôn thích ăn, vị ngọt, bản ông và Tuệ Tuệ cũng ăn theo, nên Viện trưởng Khương cũng nghĩ theo hướng hạ độc.
Hướng Vãn từ nhỏ là một cô gái dịu dàng, thích ăn đồ ngọt, thịt kho nhục chính là món cô thích nhất, ngọt mềm dẻo, ngay cả thịt mỡ cũng tan ngay trong miệng.
“Hôm nay Hướng Vãn phát điên, liệu liên quan đến việc trưa nay ăn thịt kho nhục ?
chính bản cũng ăn ít, thấy vấn đề gì."
Thanh Âm vội phủ nhận ngay mà hỏi cô ăn bao nhiêu, mới bữa trưa đó một Hướng Vãn ăn hơn nửa cân thịt kho, là thịt mỡ, lập tức hiểu :
“Hôm nay phát bệnh là do áo bối trắng kích động, cũng do mất ngủ kéo dài, và càng liên quan đến việc ăn uống."
Bởi vì đây chính là triệu chứng điển hình của chứng “đàm hỏa nhiễu tâm" (đờm hỏa quấy nhiễu tâm trí) mà!
Người nhiều đờm, kỵ nhất là ăn đồ b-éo ngọt ngậy, nửa cân thịt kho đối với cô giống như “ngòi nổ" .
Sau khi giải thích một lượt, Viện trưởng Khương như suy nghĩ điều gì đó, giây tiếp theo đột nhiên sực nhớ :
“Hóa là , giờ cô nôn thức ăn, mà là đờm dãi đúng ?"
Thức ăn nôn từ dày và đờm dãi sự khác biệt rõ rệt về cả mùi vị lẫn tính chất, ngay cả ông dù là bác sĩ Đông y cũng thể nhận .
Thanh Âm gật đầu, quả nhiên lâu , Khương Hướng Vãn vịn tường , mặt hiện lên vẻ mệt mỏi:
“Bố, con phát điên đúng ?"
Lần nào cô cũng nhớ nổi tình hình lúc phát bệnh.
Viện trưởng Khương gật gật đầu, Thanh Âm đưa cho cô một chiếc khăn tay:
“Rửa mặt , về nhà ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sẽ đến nhà xem cho cô."
Nếu để cô đến bệnh viện, cô sẽ kích động.
“, nhưng ngủ ..."
Thanh Âm , vỗ vỗ vai cô:
“Hôm nay cô chắc chắn sẽ ngủ , giờ thấy đặc biệt buồn ngủ ?"
Hướng Vãn ngáp một cái, cảm thấy mí mắt nặng trĩu:
“Hình như là ."
Quả nhiên, về đến nhà đầy hai phút, cô ghế sofa và tự ngủ .
Viện trưởng Khương đắp chăn cho cô, cởi giày, đặt phẳng, cô gì.
Giấc ngủ kéo dài đến tận hơn sáu giờ chiều, cô đ-ánh thức vì đói.
Buổi tối khi về đến nhà, kể chuyện ban ngày, Thanh Âm vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Nếu cô quan sát manh mối thì dám dùng thu-ốc bừa bãi.
vẻ mặt nôn mà nôn của Khương Hướng Vãn, cô đột nhiên nhớ đến một cụm từ – nhân thế lợi đạo (thuận theo đà mà dẫn dắt).