Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 493

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:06:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba phút , Trần Dương hổ thẹn đến đỏ mặt tía tai, hướng về phía Thanh Âm cúi thật sâu:

 

“Hổ thẹn hổ thẹn, hóa bác sĩ môi trường ảnh hưởng là , chứ cháu."

 

Thanh Âm vẻ tiếng của Ngưu Tú Tú ảnh hưởng, thực hề, cô đang , nhưng suy nghĩ trong đầu cô bao giờ dừng , thậm chí còn vận hành nhanh hơn, hiệu quả hơn bình thường!

 

Cho nên cô áp căn thể bệnh nhân dắt mũi, trong môi trường ồn ào như vẫn bỏ sót một tơ một hào nào!

 

“Hơn nữa, dựa bệnh sử để phán đoán, lẽ nghĩ đến từ sớm mới , cô liên tục sảy t.h.a.i nhiều như , trong chắc chắn là ứ mới đúng."

 

“Hơn nữa, cổ nhân thường , Trung y trị bệnh thể đơn giản thấy m-áu cầm m-áu, thấy ho trị ho, điều khác gì đau đầu chữa đầu đau chân chữa chân ?

 

Những kẻ già cỗi như chúng đúng là phạm sai lầm của chủ nghĩa giáo điều và chủ nghĩa kinh nghiệm ."

 

Đám đông xem chẳng hiểu gì cả, chỉ hiểu mỗi câu “đau đầu chữa đầu đau chân chữa chân", thầm nghĩ chả lẽ Ngưu Tú Tú “đau đầu chữa chân" ?

 

Thanh Âm trực tiếp bà cụ Ngưu:

 

“Cái t.h.a.i của con gái bác, cháu 90% nắm chắc là giữ ."

 

Bà cụ Ngưu cũng ngốc, bà thấy ngay cả những đại phu già như Trần Dương, Tiết Mai cũng theo Thanh Âm, trong lòng cũng chút d.a.o động, là cứ thử xem?

 

nếu giữ , thì hại , cuộc hôn nhân của hai đứa cũng coi như xong đời.

 

Phải Tú Tú chỉ là công nhân bình thường của xưởng giấy, hai năm nay ăn , lương sắp phát nổi , mà con rể ở xưởng thủy tinh, nay đang là thời đại xây dựng rầm rộ, tiền thưởng của họ còn cao hơn cả lương xưởng giấy...

 

Bà lão do dự quyết.

 

“Mẹ, để con thử , kết quả nhất chẳng qua cũng chỉ là sảy thêm nữa thôi."

 

Ngưu Tú Tú vịn tay chồng, chậm rãi từ phòng kiểm tra , ánh mắt kiên định .

 

Thanh Âm chồng cô :

 

“Ý kiến của thế nào?"

 

“Mời bác sĩ Thanh cứ thử xem, thành đều trách cô ."

 

Bà cụ Ngưu thấy , bản đôi vợ chồng trẻ chủ động thử, bà ngăn cản ở giữa thành kẻ ác, đành nghiến răng một cái:

 

“Thành, thì dùng , giữ thì cứ xem Bồ Tát hiển linh ."

 

Thanh Âm cũng trì hoãn thêm nữa, dùng phương cơ bản bổ huyết hành huyết là Tứ Vật Thang nền, đó thêm lượng lớn thu-ốc an t.h.a.i như Tang ký sinh, Đỗ trọng, Tục đoạn, A giao, Ngải diệp và Sa nhân, thực hiện an t.h.a.i là chính, hoạt huyết là phụ, phương thu-ốc sẽ sai .

 

Bạch Tuyết Mai đích bốc thu-ốc, đích giúp sắc thu-ốc, nhanh ch.óng bưng bát thu-ốc tới, đút cho Ngưu Tú Tú uống.

 

Mọi thấy , việc dưỡng t.h.a.i cũng một sớm một chiều là giữ , là đến khám bệnh, biến thành xem náo nhiệt thế ?

 

Các bà lão vội vàng về nhà nấu cơm, công nhân ai việc nấy, đám đông nhanh ch.óng tản .

 

Thanh Âm cũng thấy mệt, đối kháng với lẽ thường, suy nghĩ cường độ cao thực sự là một việc tốn thể lực:

 

“Bác , đêm nay cứ ở bệnh viện , đừng về nữa, ban đêm nếu tình huống gì thì cứ gọi cháu."

 

“Thu-ốc uống , sẽ tình huống gì?"

 

“Chắc là lượng m-áu sẽ tăng lên, nhất nên chuẩn thêm hai cái b.ăn.g v.ệ si.nh vải và quần lót sạch để ."

 

“Hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-493.html.]

 

Ra m-áu còn tăng thêm ?"

 

Bà cụ Ngưu chân lảo đảo một cái, “Vậy là vẫn giữ ?"

 

Thanh Âm bất lực:

 

“Có giữ xem mạch tượng, chứ triệu chứng, m-áu chắc là chuyện , mà m-áu cũng chắc là chuyện ."

 

Mấy năm nay cô tiếp xúc với nhiều bệnh nhân nữ, phát hiện từ lúc m.a.n.g t.h.a.i m-áu mà lẽ vẫn thể bình an vô sự giữ đến lúc sinh, nhưng đau ngứa m-áu, mất là mất luôn...

 

Chị dâu Tần chính là ví dụ điển hình nhất.

 

Vẫn là câu đó, dựa mạch dựa chứng, bệnh nhân hiểu là chuyện thường tình, nhưng bác sĩ, tuyệt đối để triệu chứng dắt mũi.

 

Người nhà họ Ngưu , cuối cùng về phía trụ cột là bà cụ Ngưu:

 

“Mẹ, giờ tính ?"

 

“Tính cái gì, cứ ở đây thôi!

 

Vợ thằng cả về nhà tìm quần áo sạch cho em gái mày , thằng hai mua ít đồ ăn, thằng ba về nhà lấy cho tao một bộ chăn nệm, tao sẽ ở bệnh viện trông chừng, những khác ai việc nấy, đừng chôn chân ở đây nữa."

 

Thanh Âm thấy bà phân công xong xuôi, cũng tiếp, về nhà ăn cơm , nửa đêm ngộ nhỡ gọi dậy thì chắc chắn là ngủ , tranh thủ lúc ngủ bù chút nào chút nấy.

 

thì , về đến nhà cô cũng ngủ , tình hình của Ngưu Tú Tú đúng là chút “nghịch thiên", mặc dù cô tự tin công phu chẩn mạch của , nhưng đầu tiên dùng thu-ốc hoạt huyết bệnh nhân giữ thai, trong lòng vẫn chút thấp thỏm.

 

“Sao thế, ngủ ?"

 

Hơn chín giờ, Cố phòng lấy quần áo cho Ngư Ngư mặc ngày mai, thấy Thanh Âm trở , nhỏ giọng hỏi.

 

“Vâng, con ngủ ."

 

“Chuyện của các con đều , Âm Âm quyết đoán, cũng dũng cảm, con cứ mãi quyết đoán và dũng cảm như thế , đừng sợ."

 

Mẹ Cố xuống cạnh giường, khẽ vỗ vỗ lên chăn của cô.

 

“Mẹ thấy con quá to gan càn ạ?"

 

“Còn trẻ mà, bây giờ dũng cảm, chẳng lẽ đợi đến lúc bảy tám mươi tuổi mới dũng cảm ?"

 

Thanh Âm bật , đúng là như , lúc trẻ cơ hội sai lầm, đại đảm thử nghiệm cũng chống lưng, cho dù thất bại khác cũng sẽ cho con một cái cớ “tuổi trẻ khí thịnh to gan càn" để xuống thang, nhưng bảy tám mươi tuổi thì ?

 

Người khác chỉ mắng con là già lẩm cẩm, thậm chí một sai lầm cũng thể hủy hoại danh tiếng tích cóp cả đời.

 

“Mẹ cũng hiểu khám bệnh, nhưng , con đang việc , bất kể thành , tự lòng chứng giám."

 

Hôm nay bao nhiêu thấy, về nhà với Cố, một ai mắng Thanh Âm to gan càn cả, ai cũng khen cô quyết đoán gan giàu, đều hổ là truyền nhân đích của Thanh lão gia t.ử, Thanh lão gia t.ử năm xưa khám bệnh cũng nổi tiếng là gan lớn tâm chi tiết.

 

“Sự nỗ lực của con, đều thấy, đừng quá áp lực tâm lý."

 

Thanh Âm trở , đối mặt với Cố, mỉm , cô phát hiện Cố thực sự là trí tuệ cuộc sống, bà thích giảng đạo lý lớn lao, nhưng bà luôn thể chỉ một con đường sáng cho trẻ khi họ đang lạc lối.

 

, ngủ thì kể chuyện phiếm cho con nhé."

 

Mẹ Cố giúp Ngư Ngư xếp quần áo, dứt sợi chỉ thừa, kể chuyện lạ trong ngõ Hạnh Hoa:

 

“Hai ngày nay , nhà họ Liễu dường như chủ nợ nhắm tới, đây lúc Liễu Chí Cường còn sống, nợ mấy trăm tệ tiền thu-ốc, bây giờ đến tận cửa đòi nợ."

 

 

Loading...