Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 494

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:06:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thu-ốc gì ạ?"

 

“Người nhà họ Liễu ấp úng, nhưng là thu-ốc bổ thận, nghiền thành bột, mấy năm thường xuyên ngửi thấy trong phòng họ mùi bột thu-ốc ."

 

Thanh Âm suy nghĩ một lát, nhanh ch.óng hiểu , những thứ “phối phương thuần th-ảo d-ược" chắc chắn là nguyên nhân gây xơ gan của .

 

Đầu tiên, những thứ treo đầu dê bán thịt ch.ó , bên trong rốt cuộc những thành phần gì lẽ ngay cả chế thu-ốc cũng nắm rõ; thêm đó là sự hám lợi, nôn nóng của Liễu Chí Cường, vì sớm “khôi phục uy phong", chắc chắn sẽ uống gấp đôi liều lượng, thời gian dài chức năng gan sẽ hỏng, cộng thêm bản bệnh gan, tâm tư nặng nề, ác hóa mới là lạ.

 

“Cũng là do tự chuốc lấy thôi."

 

, nhà họ Liễu bây giờ cũng hết cách , cầm tờ giấy nợ , là nếu nhà họ Liễu trả tiền thì sẽ dỡ nhà họ , đem tất cả đồ đạc thể bán lấy tiền trong nhà hết..."

 

Kết quả là, để trả nợ, ông bà già mặt dày tìm đến vợ chồng chị dâu Tần, hỏi họ còn nhận nuôi tiểu Hải Hoa nữa , nếu thì chỉ cần đưa ba trăm tệ là .

 

“Vốn dĩ họ mở miệng đòi tận một nghìn tệ cơ, dù họ cũng vội, còn hàng ngày ngược đãi đứa trẻ, cho ăn cho uống, bắt việc như giúp việc nhỏ , chị Diêu ở văn phòng đường phố đến mấy chuyến mà cũng cái nhà khốn khiếp đó.

 

Ai mà ngờ chứ, gặp quân khốn khiếp hơn, lý lẽ gì , đồ đạc trong nhà lấy là lấy, chẳng thèm chào hỏi một tiếng."

 

“Ngặt nỗi đám đó ai nấy đều trông hung thần ác sát, ông bà già sợ đến mức dám hé răng nửa lời."

 

Thanh Âm mím môi, đối phó với kẻ vô , đúng là vẫn để Cố An tay.

 

“Vậy thủ tục nhận nuôi ạ?

 

Đừng để tranh chấp."

 

“Làm , chị dâu Tần của con trực tiếp tù tìm Liễu Hồng Mai đấy, Liễu Hồng Mai coi như cũng việc của con , Hải Hoa ở nhà hành hạ, một trận trò, còn cầu xin chị dâu Tần của con đối xử với nó, nuôi nó ăn học đàng hoàng, đại học, nghìn vạn đừng vết xe đổ như cô ."

 

Nói đoạn, Cố lau lau mắt, Hồng Mai đường đường là một sinh viên đại học, đến bước đường hôm nay, đều là do hai cái lão già nhà họ Liễu hại cả.

 

Thanh Âm lâu tin tức của Liễu Hồng Mai , nhân vật Hồng Mai đại tỷ trong nguyên tác vốn là một nhân vật nữ mà cô khâm phục, giờ đây đến bước , “ chị nhận rằng, tất cả chuyện đều do cha hại ."

 

“Theo ý của chị dâu Tần thì là nhận , bảo là ông bà già thăm cô gặp, còn v-ĩnh vi-ễn tha thứ cho họ, cô ở trong đó cải tạo , còn dặn chị dâu Tần nhắn cho Hải Đào, học hành chăm chỉ, t.ử tế."

 

sự thật là, Hải Đào bây giờ càng ngày càng mồm mép tép nhảy, năng càng ngày càng giống một tên lưu manh địa phương, ngay cả Hải Hoa cũng sợ nó, thể t.ử tế chứ?

 

“Đứa trẻ giống như cây non , cây nào sinh cong, đều là do lớn nuôi dạy thế nào thì nó lớn lên thế nấy thôi."

 

Thanh Âm vô cùng tán thành:

 

“Cho nên ơi, Ngư Ngư chúng thể quá chiều chuộng nó , nguyên tắc tuyệt đối nới lỏng."

 

Mẹ chồng nàng dâu trò chuyện hơn hai tiếng đồng hồ, Thanh Âm cuối cùng cũng chìm giấc ngủ sâu, ngủ mãi cho đến sáng sớm ngày hôm , lúc tỉnh dậy hơn bảy giờ :

 

“Người nhà họ Ngưu đến tìm con ạ?"

 

“Ừm, thu dọn một chút , chắc là chuyện gì lớn nên họ nỡ đ-ánh thức con."

 

Mẹ Cố đang nấu cơm trong bếp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-494.html.]

Thanh Âm ăn đại cái gì đó chạy vội đến phòng y tế, bên con nhà họ Ngưu cũng mới thức dậy:

 

“Lượng m-áu thế nào ?"

 

“Có nhiều hơn một chút, nhưng bụng đau, lưng cũng mỏi nữa, nên bọn gọi cô."

 

Thanh Âm thở phào nhẹ nhõm, bắt mạch, thấy t.h.a.i mạch hoạt sác trở nên bình hơn nhiều, sác mạch sắp biến mất, cả xích mạch táo động bất an cũng bình hơn ít, điều chứng tỏ t.h.a.i nhi tạm thời định:

 

“Tiếp tục uống thu-ốc , bài trừ hết m-áu ứ ngoài."

 

“Việc liệu động t.h.a.i khí ?"

 

“M-áu ứ là ly kinh chi huyết, bắt buộc loại bỏ, nếu để trong c-ơ th-ể cũng là tai họa, tháng lớn hơn sẽ càng rắc rối."

 

Thanh Âm thêm một hai vị thu-ốc nền cũ, ca bệnh kinh nghiệm điều trị các ca bệnh nan y của .

 

Những xem náo nhiệt hôm qua hôm nay kéo đến mấy đợt, đều là đến hỏi xem Ngưu Tú Tú đỡ hơn , họ dám đến hỏi Thanh Âm nên hỏi bà cụ Ngưu, khu nội trú nhất thời náo nhiệt vô cùng.

 

Thanh Âm thời gian những chuyện đó, bệnh nhân hôm nay ít, giữa chừng ngay cả thời gian uống nước vệ sinh cũng , buổi chiều lịch khám bệnh, nhưng cô còn đến nhà máy d.ư.ợ.c xem tình hình thế nào, mẩu quảng cáo dặn hôm nọ xong .

 

Mặc dù Tổ Hồng đến tìm nghĩa là tiến triển thuận lợi, nhưng tận mắt thấy, cô vẫn yên tâm.

 

Kết quả chuông tan vang lên, mới đến cửa phòng y tế thấy Ngư Ngư đang chơi nhảy dây chun với các bạn nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhảy đến đỏ bừng, hai cái b.úi tóc nhỏ cũng sắp tuột , giống như hai cái cánh nhỏ mềm mại của chim én, vỗ vỗ cánh.

 

Vì đang là kỳ nghỉ hè, Ngư Ngư ở đây, mấy đứa Lưu Hồng Kỳ, Vương Thiết Trụ vốn chơi với “đứa con gái tóc vàng" cũng tụ , chủ động giúp các cô bé căng dây chun.

 

Cô bé dắt theo Tiểu Cúc và mấy bé gái trong nhà máy, cùng với Lưu Hồng Linh mới hai tuổi, nhảy nhót trong hai sợi dây chun mảnh khảnh.

 

Hồng Linh là em gái của Lưu Hồng Kỳ, con gái út sinh muộn của Lưu xưởng trưởng, năm đó khi Thanh Âm chữa khỏi bệnh cho Lưu Hồng Kỳ, hai vợ chồng tin tưởng y thuật của cô, luôn nhờ cô giúp điều tiết c-ơ th-ể, chẳng mấy chốc đứa thứ hai, kịp khi chính sách kế hoạch hóa gia đình.

 

Thanh Âm vẫn còn nhớ gần nhất bắt mạch cho vợ Lưu xưởng trưởng, bà còn đang mang bụng bầu, mà bây giờ Hồng Linh thể bên cạnh vỗ tay cổ vũ cho Ngư Ngư !

 

Mấy bé gái khác trạc tuổi Trương Tiểu Cúc, bây giờ đều sắp lên cấp hai , đều là những bé gái đen g-ầy, nhưng dáng hề thấp, đặc biệt là đôi chân dài nhảy dây chun ưu thế.

 

Ngược , đôi chân ngắn mập mạp của Ngư Ngư nhảy cao bằng các chị, cô bé dùng hết sức bình sinh, lẩm bẩm:

 

“Phải gi-ảm c-ân thôi Cố Tiểu Ngư ơi!"

 

Cách đó xa một thiếu niên nhỏ tới, mặc áo hải quân quần quân đội, dáng g-ầy cao, Vương Thiết Trụ và Lưu Hồng Kỳ lập tức rút lui:

 

“Trần Đồng!"

 

“Anh Đồng Đồng!"

 

Đồng Đồng vốn dĩ từng cái răng khểnh, giờ là thiếu niên mười hai tuổi .

 

Ngư Ngư sáp gần, nhảy chạy, vui mừng như một con sóc nhỏ:

 

“Anh Đồng Đồng, sẽ đến ngõ Lê Hoa tìm em chơi , vẫn thấy ạ?"

 

 

Loading...