Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 497
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:07:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ đối với đại đa khách hàng khả năng tiêu dùng mà , họ thích môi trường ồn ào như , thà rằng phí dịch vụ mỗi cao hơn một chút, nhưng môi trường yên tĩnh hơn, riêng tư hơn, đây mới gọi là bỏ tiền mua dịch vụ.”
“Chuyện để suy nghĩ một chút."
Hiện tại phòng thẩm mỹ gần như là sản nghiệp cá nhân của Thanh Âm, cần thông qua sự đồng ý của bất kỳ ai, cô chuyển là thể chuyển ngay, vấn đề quan trọng là —— chuyển ?
“Chuyện thứ hai, chính là căn nhà cũ của các em, nếu đang để trống thì thể cho Ngọc Hương thuê ở một thời gian ?"
Ngọc Ứng Xuân ngượng ngùng đỏ mặt, “Chủ yếu là Trương của em , tranh thủ lúc hai đứa còn trẻ sinh thêm một đứa nữa, con trai con gái đều , nên..."
Ngọc Hương sống cùng họ đúng là bất tiện, đây còn thể tạm bợ, hiện tại chị định sinh con thứ hai, cô là một cô gái chồng mà cứ sống chung một mái nhà thì quả thật tiện.
“Ý của Ngọc Hương là con bé ngoài thuê phòng, nhưng chị yên tâm để nó xa, nên định đến hỏi thăm căn nhà cũ của các em ."
Thật Ngọc Hương cũng hiểu chuyện, cô sớm đề nghị ngoài thuê nhà để phiền chị, nhưng lúc đầu là vì trong tay tiền, đó là tìm căn nhà phù hợp, cứ thế lữa mãi cho đến tận bây giờ.
Ngọc Ứng Xuân cũng tâm lý bảo bọc em , cảm thấy em gái rời bỏ quê hương đến nương tựa , nếu chăm sóc thì thấy với chú và thím, cho nên cứ khuyên cô đừng vội, thế là kéo dài đến tận lúc .
“Hại, tưởng chuyện gì, chuyện dễ thôi, chị cứ bảo cô chuyển qua đó ở ."
Vốn dĩ Cố cũng đang định cho thuê hai căn nhà cũ, để cũng uổng, kiếm thêm chút tiền sinh hoạt phí cũng .
“Chị bảo cô lúc nào rảnh thì đến tìm bà nội Cá Nhỏ lấy chìa khóa, mấy chuyện đều do bà quản cả.
, đồ đạc cũng cần mua , mấy thứ đây chúng dùng vẫn còn ở đó."
Ngọc Ứng Xuân vui vẻ nhận lời, Thanh Âm cũng về nhà mà ở ăn cơm cùng họ, thuận tiện tìm hiểu một chút về tình hình công việc của phòng thẩm mỹ gần đây, đại khái mỗi ngày bao nhiêu khách, thu nhập bao nhiêu, cần chuẩn bao nhiêu nguyên liệu, để cô dựa lượng mà sắp xếp địa điểm mới.
Việc tách phòng thẩm mỹ hoạt động độc lập là điều cô nghĩ ngay từ đầu, mấy năm vì hạn chế của thời đại nên buộc treo danh nghĩa trạm y tế, chứ thể treo mãi cả đời .
việc chọn địa điểm cụ thể thì cô còn dành thời gian cân nhắc, “Đợi khi nào chọn chỗ, sẽ liên lạc báo các chị qua xem giúp, tham mưu cho một chút."
Mấy ngày tiếp theo, Thanh Âm quả nhiên cứ thời gian rảnh là chạy ngoài, Tổ Hồng bận rộn chuyện kết hôn nên cũng tiện phiền chị , chỉ thể tự để tâm nhiều hơn.
Cô cả ngày ở bên ngoài, Cố thường xuyên cau mày, vẻ mặt ngày càng vui, đặc biệt là mỗi khi thấy Khương Hướng Vãn sang tìm Thanh Âm chuyện, đôi lông mày của bà bao giờ dãn .
“Mẹ thế ạ?
Trong khỏe ở ?"
Thanh Âm ôm lấy bà hỏi.
“Không, chỉ là..."
“Có chuyện gì thì cứ chứ."
Mẹ Cố c.ắ.n răng, “Không gì, gì, con nghỉ ngơi ."
Bà thì ngủ, cứ mái hiên phe phẩy quạt, mãi cho đến tận hơn một giờ sáng, Cố An mới rón rén về nhà, bà dùng quạt gõ một cái lên đầu , “Lén lút gì đấy?"
“Ôi trời ơi, , con hết hồn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-497.html.]
“Cây ngay sợ ch-ết ."
“Mẹ thế, ăn thu-ốc nổ ?"
Mẹ Cố véo tai , lôi phòng , đảm bảo Thanh Âm và Cá Nhỏ thấy, “Đầu óc nước ?"
Cố An thật sự thấy oan ức hơn cả Đậu Nga, “Con rốt cuộc , kết tội con thì cũng cho con con phạm gì chứ."
“Anh , với cái cô Tiểu Khương hàng xóm quan hệ gì?"
“Tiểu Khương lão Khương gì chứ, đang gì ?"
“Thì là của Tuệ Tuệ đấy!
Bây giờ cả cái hẻm Hạnh Hoa đang đồn ầm lên chuyện của hai , tối hôm đó hai cùng từ bên ngoài về, lúc đến đầu hẻm bà Lưu thấy, bà rêu rao khắp nơi là hai trong sáng, cảnh cáo , nếu dám chuyện gì với Âm Âm, đứa con như ..."
Cố An đầu tiên là ngẩn , đó dở dở , cái miệng của bà Lưu đúng là rộng thật, họ chỉ là tình cờ chung một đoạn đường, là quan hệ cấp cấp là hàng xóm láng giềng, để một phụ nữ nửa đêm tự bộ về nhà, còn là đàn ông ?
Vậy mà miệng bà già họ Lưu, biến thành hai quan hệ bất chính, lưng chắc đang rụng răng, Thanh Âm giỏi giang đến thì cũng thôi, chẳng cũng gả cho một tên đầu đường xó chợ , cái loại đầu đường xó chợ thì gì , gặp ai yêu nấy thôi!
“Con còn sợ vợ con yêu con đây , con dám bậy lưng cô ."
“Thật ?"
Nhìn sự khẳng định của con trai, bà cảm thấy nghĩ quá nhiều, con trai lông bông là chuyện ngày xưa, bây giờ cuộc sống thế nghĩ quẩn đến mức nào mới ?
Hơn nữa, Tiểu Khương hàng xóm cũng giống đắn, bà quan sát bấy lâu nay, thử dò xét mấy , đều thản nhiên, nếu thật sự gì thì chẳng chột ?
“Mẹ tin ai thì cũng tin sức hấp dẫn của Âm Âm nhà chứ."
Mẹ Cố lúc mới rộ lên, gì bà tin chứ sức hấp dẫn của Âm Âm, loại đàn ông nào mà nắm giữ , chỉ xem cô thôi.
“Bồ Tát phù hộ, con và Âm Âm nhất định sống thật đấy."
“Được , mau ngủ , chuyện đừng nhắc với Thanh Âm."
Vốn dĩ công việc bận rộn , còn đem mấy chuyện phiền cô thì chẳng ý nghĩa gì.
Mẹ Cố đương nhiên rõ, cho nên bà mới cứ giấu mãi, lời nào.
Mấy ngày đó, Thanh Âm đều về nhà ăn cơm trưa, buổi trưa Cố chỉ cần nấu cho Cá Nhỏ và hai bà cháu, thêm cả Tuệ Tuệ nữa.
Bởi vì của Tuệ Tuệ cũng bận rộn như An t.ử, ông ngoại Tuệ Tuệ càng bận hơn, nhà họ thuê một bảo mẫu cho Tuệ Tuệ, nhưng Cố quan sát mấy , phát hiện bảo mẫu chút gian xảo, riêng bữa sáng luộc bốn quả trứng gà, Tuệ Tuệ chỉ ăn lòng trắng, tính chỉ ăn nửa quả, còn ba quả rưỡi đều chui bụng bà hết...
Mẹ Cố lắc đầu, ngoài việc tham ăn, thường xuyên mượn cớ mua đồ ngon cho Tuệ Tuệ để tự ăn, thì việc nhà bà cũng nhanh nhẹn, nên bà xen chuyện bao đồng, chỉ là mỗi ăn cơm đều gọi Tuệ Tuệ sang đây, tránh để cô bé bên đó ăn đồ .
Bà bằng lòng bỏ tiền bồi bổ thể cho trẻ con, cũng chuyện ăn phần lớn trẻ con ăn phần nhỏ, một kỳ nghỉ hè bồi bổ cho bé Tuệ Tuệ trắng trẻo mập mạp hẳn lên, má phúng phính thêm một vòng, cái hình mảnh khảnh ban đầu mà còn lộ cái bụng nhỏ.
Hai cha con nhà họ Khương mừng rỡ khôn xiết, cảm ơn bà thế nào cho hết, đưa tiền sinh hoạt phí bà lấy, đưa thì thấy áy náy, đành đưa hai cô bé cửa hàng Hoa Kiều mua mấy bộ quần áo mới, cùng một bộ văn cụ mới để chào đón năm học mới.