Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 498

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:07:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lần khai giảng , các cô bé là học sinh lớp hai .”

 

Trong một phòng thí nghiệm trọng điểm bảo mật nào đó, hai đàn ông mặc đồ công tác đang cửa sổ, mười mấy nhân viên công tác bên ngoài đang bận rộn.

 

Đôi mắt họ như mắt ưng, bỏ qua bất kỳ một thần thái động tác nào của những .

 

Sau khi sắp xếp và thăm dò tỉ mỉ, hiện tại là lúc thể đưa kết luận sơ bộ.

 

“Cậu thấy thế nào?"

 

Trần lão hỏi thanh niên bên cạnh.

 

Cố An lắc đầu, trong lòng điểm lý lịch của từng một nữa.

 

Theo kế hoạch định , cài đặt thiết lén trong nhà và môi trường việc của mỗi , đồng thời đích ghi chép và phân tích phản ứng của họ.

 

Hiện tại cả phòng thí nghiệm thể đến tầng , bao gồm cả và Trần lão thì chỉ 11 , mà trong , lớn tuổi nhất cũng chỉ mới ngoài bốn mươi, trẻ nhất chính là , đương nhiên nhân viên kỹ thuật nên tính , những khác đều đang ở độ tuổi thanh tráng niên đầy năng lực, dù là học lực năng lực thì đều thuộc hàng nhất nhì trong nước hiện nay.

 

Trong đó còn hai vị tiến sĩ du học về, phận khá nhạy cảm, thể tùy tiện nghi ngờ.

 

“Số 3 và 9, một là tiến sĩ du học ở nước Y, một từ nước F về, đều quan hệ hải ngoại, thấy liệu là một trong hai họ ?"

 

Cố An lắc đầu, “Chắc là ."

 

Tính cách của hai giống , đều thuộc kiểu say mê nghiên cứu khoa học, thích tiếp xúc với thế giới bên ngoài, ba đời tổ tiên đều ở trong nước, chắc là nhược điểm gì rơi tay các thế lực hải ngoại, mấy năm ở nước ngoài họ cũng giỏi giao thiệp, xảy vướng mắc tình cảm gì ở bên ngoài, cũng duyên với khác phái, khả năng mua chuộc.

 

Thêm đó tính tình họ kỳ quặc, ở trong xưởng khác , ngày nào cũng đòi ăn hăm-bơ-gơ khoai tây chiên uống sâm-panh, thật sự là gián điệp thì sẽ phô trương như ?

 

Kinh nghiệm công tác nhiều năm cho Cố An , hai chắc là trong sạch.

 

“Vậy còn 6 và 7?"

 

Hai nghiệp từ các học viện hàng đầu trong nước hiện nay, tính cách trọng, tố chất vững vàng, “Chắc cũng ."

 

Liên tiếp loại trừ thêm mấy , Trần lão cũng cảm thấy đau đầu thôi, “Vậy thì chỉ còn 1 thôi, thấy vấn đề?"

 

Thấy do dự, Trần lão thản nhiên :

 

“Cậu cứ việc suy nghĩ của , giữa cần những thứ đó."

 

Cố An gật đầu, “Thú thật, 1 ở bên cạnh ngài lâu nhất, là ngài đích mang từ thành phố Kinh đến, hơn nữa tổ tịch ở ngay thành phố Thư, lẽ trong phạm vi nghi ngờ, nhưng điều tra , nửa năm ly hôn, đúng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-498.html.]

Đối với t.ử đắc ý của , Trần lão đương nhiên hiểu rõ tình trạng hôn nhân của , “Ừm, ly hôn nửa năm , vợ cũ của chắc từng gặp, lúc y tá ở trạm y tế xưởng, đó chuyển sang xưởng đóng gói."

 

Cố An đổi sắc mặt, đương nhiên nhớ rõ, đây còn là mà Thanh Âm đuổi .

 

Vị y tá Dương , khi xưởng việc qua “danh tiếng" của cô , gia cảnh ưu tú, tính cách cao ngạo, vì mắt quá cao nên mãi tìm đối tượng phù hợp, vất vả lắm mới giới thiệu quen một bác sĩ ngoại khoa họ Trương ở bệnh viện khu, kết quả là vị bác sĩ Trương đó dây dưa rõ với Liễu Hồng Mai, cuộc sống khi kết hôn cũng lục đục, ba năm hai ly hôn, lâu thì quen “ca khó" Dương Lập Quần bên cạnh Trần lão, cũng chính là “ 1" mà Trần lão .

 

Dương Lập Quần gần bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường, tính cách mộc mạc thật thà, cũng duyên với khác phái, tuy là trợ thủ đắc lực bên cạnh Trần lão, Trần lão và Trần Khánh Phương cũng từng giúp giới thiệu đối tượng mấy , nhưng chẳng thành công nào, gặp y tá Dương ly hôn, hai chẳng ai chê ai, thế là kết hôn.

 

Không ngờ, cuộc hôn nhân của họ cũng chẳng dài lâu, mới hơn một năm tan vỡ.

 

Năm đó khi Dương Lập Quần và y tá Dương kết hôn, vì tính chất công việc đặc thù, cộng thêm y tá Dương kiên trì chuyện tái hôn tổ chức lớn, nên hôn lễ công khai, chỉ mời vài đồng chí trong phòng thí nghiệm cùng ăn một bữa cơm.

 

Vốn dĩ Cố An cũng trong danh sách khách mời, nhưng năm đó y tá Dương từng giúp nhà họ Liễu trộm đơn thu-ốc của Thanh Âm, còn tố cáo Thanh Âm, đó Thanh Âm đuổi , Bạch Tuyết Mai trạm y tế, hai cũng coi như hiềm khích, nên chỉ gửi quà chứ đến.

 

Không ngờ, tin tức tiếp theo về cô là chuyện ly hôn với Dương Lập Quần.

 

“Đối với y tá Dương , lúc đó cũng chỉ gặp một khi họ kết hôn, rõ chi tiết chung sống cụ thể, nhưng một thời gian, đại khái là nửa năm , cảm xúc của Lập Quần cho lắm, mặt mày ủ rũ, đó mới là ly hôn, lúc đó còn cho nghỉ hai ngày, cần, đó thấy hồi phục khá , nên cũng hỏi han gì thêm...

 

Ý của là, vợ cũ của vấn đề?"

 

Cố An lắc đầu, “Vẫn chắc chắn."

 

“Được, thời gian tới cần lo chuyện khác, cứ điều tra rõ ràng chuyện ."

 

Cố An rời khỏi phòng thí nghiệm, đường, tâm trạng chút căng thẳng.

 

Lúc mới bắt đầu tiếp xúc với công việc , những đối tượng “điều tra" đều là những kẻ vốn dĩ mấy quang minh chính đại, theo năm việc tăng lên, phát hiện nhiều rõ ràng tương lai tươi sáng, những thanh niên bề ngoài vẻ tiền đồ vô lượng, nhưng lưng trở thành quân cờ của các thế lực hải ngoại, điều khiến đau lòng hơn là, những ở ngay bên cạnh , bên cạnh Thanh Âm, bên cạnh Cá Nhỏ.

 

Về đến nhà, Thanh Âm đang xếp bằng ghế sô pha sách, thỉnh thoảng ghi chép, mái tóc mới gội xong còn xõa tung, thỉnh thoảng vài lọn tóc rơi trán, cô vén tóc chằm chằm trang sách.

 

Mẹ Cố thì ở bên cạnh, radio vá quần áo, kỹ thì là chiếc váy đỏ nhỏ của Cá Nhỏ, món quà mà Trần Khánh Phương tặng cô bé tết năm ngoái, mãi dịp mặc, mùa hè mới đem mặc:

 

“Sao rách thế ?"

 

Mẹ Cố bực , “Đi mà hỏi con gái , mới mặc mấy ngày, nách áo tuột chỉ , đầu gối quần cũng rách."

 

Cá Nhỏ ham chơi, cứ theo mấy đứa trẻ lớn quỳ lết đất chơi bi, đ-ập giấy, rùa giấy, nhảy dây, trò nào cũng là vận động hao tổn nhiều, quần áo chẳng mấy chốc tuột chỉ nách.

 

Cố An sờ mũi, chút buồn , đón lấy bộ quần áo xem thử, bỗng nhiên bóp mũi, “Con bé mấy ngày tắm thế?"

 

“Hai ngày đấy, mỗi tối buông bát cơm là mất hút, đợi trời tối mịt mới về là đòi ngủ luôn, cũng nỡ gọi con bé dậy nên tắm cho, , quần áo hôi ?"

 

 

Loading...