Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 500
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:07:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thanh Âm suy nghĩ một chút, mấy ngày chị dâu Tần nhị dì Hồng còn lên thành phố bán ch.ó đấy, là ch.ó nuôi ở nhà, đẻ một lứa ch.ó con, đủ lương thực nuôi, nỡ vứt rừng nên mang lên thành phố thử vận may, kết quả là ai cũng chỉ thích nuôi ch.ó sư t.ử ch.ó xù, mấy con ch.ó nhỏ tròn trịa đáng yêu bán cả ngày trời chẳng con nào.”
“Lứa ch.ó đó em thấy, nhưng chị dâu Tần chút m-áu ch.ó béc-giê, trông nhà chắc là , chỉ điều còn nhỏ, cùng lắm mới hai ba tháng thôi."
“Thế thì quá, nuôi từ nhỏ sẽ quấn ."
Chẳng mấy chốc, hai đến cổng lớn của viện 16, quả nhiên hàng xóm láng giềng kín chỗ, thấy hai họ, bà Lưu lòi cả mắt ngoài —— hai cùng ?
Thanh Âm và Khương Hướng Vãn đều những chuyện đồn thổi , những khác cũng nhắc tới mặt họ, đừng , ngoại trừ bà thấy ngượng ngùng , chứ họ chẳng thấy ngượng chút nào.
Bà Lưu vốn định xúi giục vài câu, nhất là để hai họ xé xác ngay tại chỗ, nhưng nghĩ đến lũ chuột ch-ết, gián hôi thối bỗng dưng xuất hiện trong nhà mấy ngày gần đây, cùng với cửa sổ kính ai đó đ-ập vỡ một cách khó hiểu, bà chỉ đành sợ hãi nuốt nước bọt một cái.
Hừ, Cố An gì mà giỏi, chẳng qua cũng chỉ là một tên đầu đường xó chợ!
Đợi hôm nào bà bắt quả tang, bắt đền tiền!
Cá Nhỏ sớm chơi điên cuồng ở bên , dẫn theo Tuệ Tuệ và lũ trẻ con khác trong viện 16, nhảy nhót nhốn nháo, như một đàn châu chấu quét qua , lúc thì chạy lúc thì chạy về, lượng vận động mà mồ hôi hôi hám mới là lạ.
Đang chạy, cô bé bỗng nhiên chỉ hai luồng sáng từ xa, “Xe đến kìa!"
“Sao em là xe , thấy là xe tải lớn của chú Trương đấy."
“Không đúng, là xe jeep của giám đốc xưởng!"
“Cũng thể là máy cày mà!"
Mọi mỗi một câu đều đang đoán xem đó là loại xe gì, Cá Nhỏ thấy mấy ngốc ch-ết .
“Mọi đèn xe thấp thế , chắc chắn xe tải lớn, đèn sáng thế , chắc chắn máy cày, tiếng động cơ nhỏ thế , chắc chắn xe jeep nha!"
Mọi những suy luận căn cứ của cô bé cho đồng loạt câm nín, hình như câu nào cũng lý, nhưng, , “Cá Nhỏ em là con gái, em nhiều thế?"
“Con gái thì thích xe ạ?
Thế là con trai, còn thích nhảy dây đấy thôi."
Mọi ồ lên, nhưng hiểu , họ vẫn tin lời Cá Nhỏ, dù cô bé cũng là con của bác sĩ Thanh mà!
Đang , theo một làn cát bụi thậm chí còn tồn tại, chiếc xe bí ẩn cuối cùng cũng dừng mặt .
, sai, đây là một chiếc xe .
từ xe bước xuống, là...
“Bà nội Trần?"
“Bà nội Trần nào cơ?"
“Là bà nội của Đồng Đồng nhà em đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-500.html.]
Mọi kinh hãi, phụ nữ thời thượng uốn tóc xoăn ngang vai, mặc áo khoác da màu đen, quần jean bó sát và đôi ủng da cao cổ màu đen , là Trần Khánh Phương vốn nghiêm túc ?!
“A, Cá Nhỏ lớn thế cơ ."
Mọi rớt cả mắt kính, đúng thật là bà .
Trần Khánh Phương tự lái xe từ tỉnh Quảng Đông về, gấp rút nên trời tối thì đến thành phố Thư, đây bà đến hẻm Hạnh Hoa, thấy trời tối mịt mà vẫn còn nhiều ngoài thế , còn náo nhiệt hơn cả ban ngày, “Sao đều..."
“Ngồi ngoài cho mát mẻ, sẵn tiện đông thì tán gẫu cho vui."
Mọi bắt đầu nhiệt tình hỏi han bây giờ bà mới đến, mấy năm qua thế, kiếm món hời lớn ...
Nói chung là, chỉ chiếc xe mới tinh và bộ cánh hành đầu , là phú bà thì chẳng ai tin.
Cá Nhỏ lén lút đưa tay sờ sờ đôi ủng cao cổ của bà nội Trần, “Bà ơi giày nóng ạ?"
Trần Khánh Phương nhịn , “Không nóng, đông ấm hạ mát."
Trên xe bà còn mang theo mấy bộ quần áo mới cho cô bé, nhưng bây giờ đông quá tiện lấy , đợi ngày mai mang qua .
Anh Trương là hiểu về xe, quanh chiếc xe mấy vòng, chép miệng, đây là giàu bình thường , mấy cái hộ vạn tệ với nhà giàu mới nổi bên ngoài đều thể so bì !
Chiếc xe là hàng chính hãng, xe Santana đời mới nhất nhập khẩu từ nước D, ít nhất cũng trị giá hai mươi vạn!
Hai mươi vạn là khái niệm gì chứ, cả cái hẻm Hạnh Hoa vùi đầu lụng cả đời cũng chẳng kiếm nổi tiền đó, mà bà Trần Khánh Phương, một bà già năm mươi tuổi , chớp mắt lấy mua một chiếc xe!
Xem đúng, miền Nam bây giờ chỗ nào cũng vàng, cứ đ-âm đầu là thể đãi vàng.
Đương nhiên, Thanh Âm cảm thấy, trí tưởng tượng của vẫn còn kém một chút, lá gan vẫn còn nhỏ một chút, theo như lời Lý Bình lúc về hồi nửa đầu năm, Trần Khánh Phương bây giờ ăn lớn, mở rộng từ hai gian hàng ban đầu sang mua đứt cả một khu chợ bán buôn quần áo, ở Bành Thành cũng là nữ doanh nhân tiếng tăm.
Mua một chiếc xe , đắt thì đắt thật, nhưng chắc cũng giống như một gia đình bình thường mua một cái đài radio thôi.
Quả nhiên, sáng hôm , Trần lão bảo cô qua khách, sẵn tiện bắt mạch mới thật sự thấy rõ thế nào gọi là giàu sang hoa mắt, thế nào gọi là giàu nứt đố đổ vách, thế nào gọi là... khụ khụ khụ, bàn chuyện tiền nong, bàn chuyện tiền nong.
Trần Khánh Phương bây giờ là một nữ ông chủ Bành Thành đích thực, năm mới là định mua nhà ở Cảng Thành , giá một chiếc xe so với căn biệt thự nghìn thước ở Cảng Thành thì thật sự chẳng là cái đinh gì.
Thanh Âm cảm thấy, nếu Trần Khánh Phương là nữ chính trong truyện trọng sinh xuyên , thể đạt thành tích như thì cô còn hiểu , dù cũng trải nghiệm và góc thượng đế, nhưng bà chỉ là một bà lão bình thường, chỉ vì nghiên cứu thấu triệt tình hình quốc nội, nghiên cứu thấu triệt phương thức vận hành của chủ nghĩa tư bản, mà thể đạt hiệu quả như thế ...
Đây mới là đại nữ chính chứ!
Còn về phần , Thanh Âm cảm thấy, cô cũng chỉ chiếm chút ưu thế xuyên sách mà thôi, giàu sang nứt vách thì đừng nghĩ tới.
Nhân tiện bắt mạch bình an cho hai cụ, Trần Đồng liền dẫn Cá Nhỏ xem quà tặng cho cô bé.
Mỗi năm, Trần Khánh Phương đều nhớ mua quần áo mới cho cô bé, đủ loại áo khoác lông vũ, quần jean màu sắc sặc sỡ kiểu dáng mới mẻ, đủ loại váy công chúa bồng bềnh và giày da nhỏ.
Hơn nữa, cái kiểu “mua" của bà khác hẳn với kiểu “mua" của Thanh Âm, Thanh Âm mỗi đều cố tình mua rộng một chút, mưu đồ mặc thêm hai năm, Trần Khánh Phương thì bao giờ, chỉ mua vặn, mặc qua mấy tháng đó là mặc nữa...
Tính , quần áo của Cá Nhỏ hai năm nay đều do bà bao thầu hết.