Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 502
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:07:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dù cũng mức giá mà họ thể chấp nhận , đôi của Cá Nhỏ qua là đắt, thì mua một đôi bình thường là , dù cũng là trẻ con mà, chỉ là ham điều mới lạ thôi, ai nó sẽ chơi mấy ngày, mua loại đắt còn lãng phí nữa.”
Trần Khánh Phương lượt đồng ý, thậm chí còn trực tiếp gọi điện cho thư ký, bảo cô sắp xếp thu mua ngay, cố gắng nửa tháng sẽ gửi về thành phố Thư.
Và ngay trong bầu khí náo nhiệt như , ngày Quốc khánh năm 1982 đến, bụng của Anh T.ử chuyển sớm mấy ngày, thể chất cô , thường xuyên vận động, hơn nữa đây là sinh thứ ba, còn kịp tìm xe đưa đến bệnh viện, ở nhà sinh hạ một cách siêu nhanh trong vòng nửa tiếng đồng hồ.
Lũ trẻ đang chơi giày trượt patin, bỗng thấy hét lên:
“Chiêu Muội, Lai Muội, hai cháu sinh !"
“Sinh cái gì ạ?"
“Sinh một đứa em trai."
Hai khuôn mặt nhỏ đang mong chờ bỗng chốc biến thành hai quả mướp đắng:
“Sao là em gái ạ?"
“Thế thì về nhà mà hỏi cháu ."
Mọi một trận vỡ bụng, Thanh Âm dẫn theo mấy đứa trẻ vội vàng chạy sang nhà Cương t.ử, thấy tiếng như mèo con kêu, đều cảm thấy thật thể tin nổi, thể là... là một đứa em trai chứ?
Lúc đang m.a.n.g t.h.a.i rõ ràng là (thím) đều thích ăn cay mà!
Dù là Chiêu Muội, Lai Muội Cá Nhỏ đều tin chắc chắn sẽ là một đứa em gái nhỏ, Cá Nhỏ thậm chí còn tìm chiếc xe đẩy lúc nhỏ của , còn chuẩn sẵn những bộ váy mà mặc chật, kết quả là... biến thành em trai.
Thanh Âm bận rộn với công việc của , thấy Anh T.ử lúc đó mới hơn sáu tháng, mà sinh nhanh thế .
Nói cũng , hai vợ chồng vì một đứa con gái mà cũng lú lẫn , Lai Muội còn đầy tuổi mà họ bắt đầu chuẩn mang thai, cứ nhất quyết ép Thanh Âm chỉ cho họ cách nào để xác suất sinh con gái cao hơn một chút, Thanh Âm nghĩ mãi , đành cứ theo những gì mạng như ăn nhiều thịt để tạo thể chất axit, giao hợp buổi sáng gì gì đó, Cương t.ử mỗi sáng mệt như một con trâu già, kết quả là...
Chỉ là , họ định đặt tên mụ cho đứa bé là gì, là Phán Muội là gì đây...
Cương t.ử và Anh T.ử thật sự , quyết định sinh nữa, phẫu thuật thắt ống dẫn tinh.
Bởi vì chính sách kế hoạch hóa gia đình bắt đầu thi hành, Cương t.ử công việc nhưng Anh T.ử thì , vì đứa con thứ ba cô suýt chút nữa mất việc, cuối cùng vẫn nộp một khoản tiền phạt lớn mới vượt qua , kết quả là một đứa con trai, họ dám mạo hiểm thêm nữa.
“Mẹ ơi, em gái nhỏ biến thành em trai nhỏ ạ?"
Buổi tối lúc ghế sô pha, Cá Nhỏ vẫn còn ấm ức hỏi.
Thanh Âm thấy buồn :
“Không thể là biến , là em gái em trai thật vốn dĩ con thể kiểm soát , mà quyết định từ lúc sớm ."
“Quyết định ở trong bụng ạ?"
“ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-502.html.]
“Thế lúc con ở trong bụng , lúc còn nhỏ là con gái ạ?"
Trán... chuyện hỏi nhiễm sắc thể X của bố con mới .
Tuy nhiên, Cá Nhỏ cũng cần cô trả lời, tự lăn qua lộn , lăn lên bụng , “Lúc con ở trong bụng , con ngoan ạ?"
Con chính là cái máy giặt l.ồ.ng ngang đấy, chẳng liên quan gì đến chữ ngoan cả !
“Sao con hỏi ?"
“Con nhớ mang máng, lúc con ở trong bụng , một sợi dây buộc rốn con, như thế con sẽ chạy lạc mất."
Thanh Âm cạn lời tập, cái đứa trẻ , lấy mấy cái ý tưởng kỳ quái thế , cô tin t.h.a.i nhi thể ký ức, chắc là do thấy những đứa trẻ khác hoặc lớn chuyện chú ý, biến thành câu chuyện của chính .
Cô bé tuy lên lớp hai , nhưng mới chỉ sáu tuổi rưỡi, đôi khi phân biệt thế giới thực và thế giới do tưởng tượng cũng là chuyện bình thường.
Thế là, Thanh Âm nhân tiện dùng ngôn ngữ thông tục dễ hiểu để phổ cập kiến thức cho cô bé thế nào là dây rốn, thế nào là t.ử cung, cứ thế trò chuyện đến tận hơn mười giờ mới lờ đờ dỗ dành ngủ.
Ngày hôm buổi trưa, nhị dì Hồng liền ôm một con ch.ó nhỏ màu xám đen đến nhà, là hôm nay bà nhân tiện thành phố thì mang đến luôn.
Con ch.ó nhỏ thật sự nhỏ, ngắn ngủn, thấp tịt, hai cái tai nhỏ còn rủ xuống, cái bụng thì căng tròn, “Dì sợ nó đường đói bụng nên cho ăn no mới mang đây, lên thành phố nó cũng coi như hưởng phúc ."
Khương Hướng Vãn thật cũng hiểu rõ lắm về ch.ó , nhưng một con ch.ó nhỏ mập mạp tròn trịa thế , còn lảo đảo, trông vô cùng đáng yêu, đoán chừng Tuệ Tuệ thấy cũng sẽ thích chịu nổi, cô lập tức nhét cho nhị dì Hồng năm đồng tiền.
Nhị dì Hồng từ chối, Thanh Âm cũng giúp khuyên bà nhận lấy, “Dì đừng khách sáo, dì nuôi lớn lứa ch.ó nhỏ cũng dễ dàng gì, tiền dì cứ coi như mua cho mấy con ch.ó con còn hai khúc xương lớn , nhà ai thì cứ cố gắng tặng , con ch.ó ở nhà thì nhất nên đem thiến dì ạ."
Bây giờ triệt sản cho nó, chẳng bao lâu nữa mang thai, ch.ó giống như , thể tự kiểm soát bản , sự sinh sản của nó tự do, cứ đẻ liên tục, con cứ thế mang , nghĩ cũng thấy tội nghiệp.
“Được , đợi mấy con ở nhà lớn thêm chút nữa, dì sẽ tìm thợ hoạn lợn đến thiến con ch.ó , đỡ tạo nghiệp."
Khương Hướng Vãn đặt con ch.ó nhỏ cái ổ ch.ó chuẩn sẵn từ , cùng Thanh Âm đón con tan học.
Hôm nay hiếm khi Thanh Âm nghỉ, lên lớp trực phòng khám, hai tính toán thời gian, đến cổng trường vang lên tiếng chuông tan học.
Họ một bên chờ đợi.
Thời đại phụ đón con nhiều, đặc biệt là từ lớp hai trở lên là lớn đón , đều theo chị hoặc hàng xóm cùng viện, nhà ai cũng là vợ chồng công nhân viên chức, lấy thời gian mà chờ trực?
Lát , chủ nhiệm lớp 2-1 , phía còn dẫn theo một bé trông chán nản, chắc cũng tám chín tuổi.
Thanh Âm ấn tượng, đây là bạn cùng bàn của Cá Nhỏ, tên là Trác Nhiên, cái tên thuận miệng, cộng thêm việc Cá Nhỏ cả ngày cứ “Trác Nhiên thế ", “Trác Nhiên thế nọ" với Tuệ Tuệ, Thanh Âm ấn tượng cũng khó.
Hơn nữa nhóc hình như chút thích Cá Nhỏ, chỉ là kiểu thích đơn thuần của trẻ con thôi, thường xuyên mang đồ ăn từ nhà cho Cá Nhỏ, mang nhiều nhất là thứ hiếm ở thời đại —— đường trắng!
Phải rằng thời điểm những thứ khan hiếm như đường trắng vẫn cung cấp theo tem phiếu, Thanh Âm và Cố An thỉnh thoảng còn tiếp tế cho Cố và dì Cố mấy tờ tem đường, trong nhà cũng chẳng bao nhiêu, nhưng nhóc thì giỏi thật, mỗi ngày xé một tờ giấy vở hoặc sách giáo khoa, gói một gói đường trắng mang đến “cống nạp" cho Cá Nhỏ.