Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 508

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:07:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngư Ngư cái miệng nhỏ liến thoắng, vất vả lắm mới ăn xong bát mì, bỗng nhiên chỉ cửa bệnh viện đối diện :

 

“Trác Nhiên!

 

Bố kìa, bạn cùng bàn Trác Nhiên của con kìa!"

 

Cố An danh thằng nhóc xé sách bọc đường trắng cho con gái từ lâu, lúc vội sang, nheo nheo mắt, trắng trẻo mập mạp, trông như một cái bánh màn thầu lùn.

 

Trác Nhiên:

 

“?"

 

Chú ơi chú lịch sự ạ?

 

Ngược Thanh Âm cũng thấy hứng thú, hôm qua cô còn hỏi Ngư Ngư, bệnh của Trác Nhiên những khỏi mà còn ngày càng nặng hơn, dạo thậm chí ngay cả lúc tập thể d.ụ.c giữa giờ cũng thể ngủ gật.

 

Ở cửa bệnh viện, cái “bánh màn thầu lùn" Trác Nhiên một cụ già râu tóc bạc phơ dắt tay, tinh thần trông thì cũng , nhưng bà nội kế ở bên cạnh cũng đang ân cần hỏi han, chăm sóc chu đáo mặt .

 

Trác Nhiên cũng lắm, bé tuy nhỏ tuổi nhưng ngốc, bà nội kế là diễn kịch nhất, mặt ông nội thì bé là bảo bối ngoan, lúc ông nội thì mắng bé là đồ con hoang.

 

Dường như thấy tiếng gọi của bạn cùng bàn nhỏ, quanh một hồi, thấy phía đối diện thì lập tức hét lớn “Cố Bạch Loan", định xông qua ngay.

 

May mà, cô giáo dạy qua đường xe, bé đợi lúc đường xe mới chạy vèo qua:

 

“Cố Bạch Loan bạn ở đây?

 

Hôm nay bạn đến trường ?

 

Hôm nay chẳng là chủ nhật ?"

 

Vẻ mặt Cố An mấy vui vẻ:

 

“Cái bánh màn thầu lùn còn là một đứa nhiều.”

 

“Tớ cùng bố đến ăn mì mà, đây là tiệm mì của chú tớ mở đấy, bạn tiền thường xuyên đến ủng hộ việc ăn của chú tớ nhé!"

 

Thanh Âm đầy vạch đen trán:

 

“Cái là học ai thế , cô thề là cô dạy qua.”

 

“Ôi Nhiên Nhiên, cháu đừng chạy chứ, nhiều xe thế , chú ý an nha."

 

Bà nội kế dìu ông cụ tới, giọng điệu xót xa yêu chiều.

 

Thanh Âm nếu tận mắt thấy bà dùng đế giày vỗ mặt Trác Nhiên, chắc cô cũng tin .

 

Ông cụ ăn mặc chỉnh tề, nhưng thực sự là quá già , đều run rẩy, cần bà vợ kế dìu dắt, chuyện cũng lộ rõ vẻ hụt :

 

“Cháu nhỏ... cháu... cháu chính là bạn... bạn của Nhiên Nhiên nhà ông nhỉ?

 

Hôm nay cháu cũng khám bệnh ?"

 

“Cháu chào ông ạ, cháu tên là Cố Bạch Loan, cháu khám bệnh, cháu khám bệnh ạ."

 

Ông cụ bèn sang phía Thanh Âm, dường như đang đoán xem cô bệnh gì mà thể một chén sạch bát mì thịt bò lớn như thế .

 

Thanh Âm đỡ trán:

 

“Chào bác ạ, cháu là bác sĩ ở trạm y tế xưởng Thép."

 

Khám bệnh cho bệnh nhân chứ cháu khám bệnh.

 

Ông cụ nghĩ bụng bụng cũng đói , thế là thuận thế run rẩy xuống, ăn bát mì, nhân tiện hỏi Thanh Âm xem bác sĩ nào trong bệnh viện giỏi chữa cái chứng ngủ gật của trẻ con.

 

“Không giấu gì cô, chúng khám nửa tháng nay , cũng chẳng hiệu quả gì."

 

Giáo viên chủ nhiệm cũng coi như trách nhiệm, đích đến tận nhà thăm hỏi, bảo ông nội đưa Trác Nhiên khám bệnh.

 

Thanh Âm Trác Nhiên trông như cái bánh màn thầu trắng:

 

“Khoa nhi thế nào ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-508.html.]

 

“Chẩn đoán là chứng ngủ rũ, dùng Amphetamine một thời gian dài mà cũng tác dụng."

 

Thanh Âm sững sờ, ngay cả Amphetamine cũng dùng ?

 

Đó là thu-ốc kích thích mà!

 

Đứa trẻ lớn nhường dùng thu-ốc kích thích, sẽ hình thành sự phụ thuộc , nếu quá liều gây ngộ độc thì ?

 

Dùng nhiều sẽ gây tổn thương nghiêm trọng cho hệ thần kinh, hại cho cả đời bé.

 

trạm y tế xưởng Thép bây giờ thiết kiểm tra , bác sĩ trong đó là chuyên gia lâu năm nên đặc biệt qua một chuyến, kết quả cũng chỉ đến thế, chẳng danh xưng gì, còn tự xưng là bệnh viện nhất khu Đông Thành, ngay cả cái bệnh nhỏ nhặt cũng chữa , thấy cũng chỉ là loạn thôi."

 

Thanh Âm tiện đưa b-ình lu-ận, vì lý mà , nếu chẩn đoán sai thì việc dùng thu-ốc cũng hợp lý, nhưng tại khác uống tác dụng mà bé uống , cô cũng chắc .

 

“Bác ơi, nếu bác phiền thì để cháu xem cho Trác Nhiên nhé, cháu là một bác sĩ đông y."

 

Ông cụ , đến việc đồng ý , tiên hỏi cô ở khoa nào, chức danh gì, việc mấy năm , cấp bậc kỹ thuật chuyên môn bao nhiêu, thấy đều thấp thì mới miễn cưỡng:

 

“Vậy thì xem thử ."

 

Kiểu miễn cưỡng , nếu bé Trác Nhiên cũng khá, là bạn của Ngư Ngư, Thanh Âm thực sự lão già thêm một cái cũng thấy lãng phí thị lực 5.2 của !

 

“Cũng chẳng nặng nhẹ thế nào, mới mấy tuổi đầu dám là thầy đông y lâu năm, đúng là..."

 

“Mẹ cháu già, cháu chẳng già chút nào cả, bà nội dối."

 

Ngư Ngư nể tình mà đáp ngay.

 

Ông cụ Trác luôn tự phụ thể diện, thấy khách khứa và ông chủ tiệm mì đều sang với ánh mắt mấy thiện cảm, thầm nghĩ thật mất mặt quá, thế là vội ngăn cản bà vợ đang tức giận định cãi ngay lập tức:

 

“Đừng nữa."

 

chỉ một câu thôi cũng khiến bà vợ đỏ hoe mắt, há miệng định uất ức cúi đầu xuống, một kiểu uất ức gọi là “ uất ức lắm lắm luôn, nhưng thèm gì cả".

 

Ông cụ lập tức xin :

 

“Xin bà, cố ý , bà đừng để trong lòng nhé."

 

“Sao để bụng chứ, ông là vì cho , cho Nhiên Nhiên mà, chỉ thấy vô dụng, giúp gì .

 

Vốn dĩ là lo lắng cho bệnh tình của Nhiên Nhiên nên lời mới lọt tai, đều trách văn hóa, là với ông Trác ạ."

 

Vẻ mặt kiểu “ uất ức nhưng vì đại cục nên tranh đoạt".

 

Ông cụ lập tức vô cùng cảm động, nắm lấy tay bà , lập tức gắp hết thịt bò trong bát sang cho bà , dù ...

 

ông cũng chẳng còn mấy cái răng, thịt bò dễ dắt răng...

 

, mắc răng...

 

Thanh Âm bên cạnh xem đến ngây , chỉ thốt lên một chữ:

 

“Đỉnh!

 

Quả nhiên đàn ông đến tám mươi tuổi vẫn cứ thích cái bộ “ xanh" mà!”

 

Vội vàng thu hồi sự chú ý, nghiêm túc về phía Trác Nhiên.

 

Kỳ lạ là, ngay lúc Thanh Âm bắt mạch, Trác Nhiên nhắm mắt mở mắt, từ từ ngủ ...

 

Cố An vốn tin cái gì mà chứng ngủ rũ, bình thường lúc thực hiện nhiệm vụ thể liên tục mười mấy tiếng ngủ, nhưng tận mắt chứng kiến cái bánh màn thầu lùn ngủ trong môi trường ồn ào thế , cũng chút kinh ngạc.

 

Thanh Âm dứt khoát hiệu “suỵt" để đừng đ-ánh thức bé, dựa theo mạch tượng trực tiếp hỏi:

 

“Trác Nhiên nửa năm từng cảm một ạ?"

 

“À đúng, nghỉ hè năm ngoái bố nó về, nó vui quá, buổi tối sân dầm chút mưa."

 

Ông cụ nắm tay bà vợ, nhẹ nhàng an ủi, trả lời câu hỏi cũng chút lơ đãng.

 

 

Loading...