Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 509

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:07:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi khỏi cảm, tinh thần vẫn luôn lắm ?

 

Đầu tiên là thích ngủ, khó đ-ánh thức, đó dần dần trở thành chứng ngủ rũ?"

 

Bà cụ cướp lời :

 

thế."

 

Thanh Âm nhanh ch.óng thu tay , cộng thêm những gì Ngư Ngư thường , thằng nhóc thích ăn đồ ngọt, bố nó chỉ mỗi một đứa con thường xuyên ở bên cạnh, đương nhiên là nó thích ăn cái gì thì mua thật nhiều cái đó cho nó ăn một cho .

 

“Trác Nhiên đây là cảm kh-ỏi h-ẳn."

 

“Cái gì?!"

 

“Cô bậy bạ gì đó, cháu trai chăm sóc kỹ càng, lúc đó đưa nó lên bệnh viện khu tiêm hai ngày, ăn ngủ canh bên giường bệnh, cái gì mà kh-ỏi h-ẳn, cô đây là... cô ở trong cái nhà khó xử thế nào ?

 

Mọi đều vì tiền mới gả cho lão ca Trác, phụ nữ xa, vợ chồng Tiểu Trác thích , ngay cả con cái ruột của cũng hiểu cho , chịu nhận , thật sự còn khổ hơn cả hoàng liên nữa..."

 

Thanh Âm:

 

“?"

 

chứ!

 

Ông cụ Trác hưởng bộ , run rẩy ôm bà lòng:

 

“Đừng buồn, ai bà cả, bà khó xử, thật đấy, con cái bà hiểu là vì chúng nó còn nhỏ, đợi , , ngày mai, ngày mai gọi chúng nó về nhà , sẽ chuyện hẳn hoi với chúng nó.

 

Lần thằng hai nhà bà mua xe đạp , mua, ngày mai mua luôn, đối xử công bằng, cũng mua cho thằng cả thằng ba mỗi đứa một cái, để chúng nó tâm ý khổ sở của như bà."

 

Xong , sự an ủi của ba chiếc xe đạp, “lão xanh" cũng nữa, nép c.h.ặ.t lòng ông cụ.

 

Thanh Âm và Cố An , cô còn thể gì nữa?

 

Ông cụ Trác tình nguyện kẻ ngốc thì cứ thôi.

 

Chỉ là... cô bỗng nhớ một chuyện, thu-ốc tây y kê cho Trác Nhiên thực sự tác dụng ?

 

Nếu bé là lớn sử dụng thu-ốc kích thích lâu dài, Thanh Âm nghĩ lẽ sẽ lờn thu-ốc, nhưng Trác Nhiên đây từng dùng, là một đứa trẻ, thể tác dụng?

 

Trừ phi, thu-ốc đó căn bản miệng bé!

 

Trong lòng Thanh Âm thở dài, xem hôm nay cũng cần kê đơn cho Trác Nhiên nữa, linh đan diệu d.ư.ợ.c cũng chẳng đến miệng đứa trẻ.

 

Cuối cùng, lúc rời khỏi tiệm mì, Ngư Ngư chút thắc mắc:

 

“Mẹ ơi kê đơn thu-ốc cho Trác Nhiên ạ?"

 

Thanh Âm thực dính mấy chuyện kịch tính gia đình luân thường đạo lý , nhưng đời cô ghét nhất là kẻ ngược đãi trẻ con, trơ mắt “lão xanh" kéo Trác Nhiên thành bệnh nặng, cô thấy bất an trong lòng.

 

Chứng ngủ rũ thì vẻ là bệnh gì nghiêm trọng, chẳng chỉ là ham ngủ thôi , nhưng chỉ những bậc cha từng nuôi con mới mức độ nguy hiểm của căn bệnh .

 

Lúc tập thể d.ụ.c giữa giờ, lúc khám bệnh, lúc ăn cơm, lúc lên lớp đều thể ngủ gật, ngộ nhỡ lúc phát bệnh đúng lúc đang ở bờ sông, bờ ao thì ?

 

Bên lò sưởi thì ?

 

cao thì ?

 

Bên cạnh đồ vật sắc nhọn thì ?

 

Trên đường lớn thì ?

 

Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi cũng khả năng lăn ngủ, những nơi đó thể trở thành hang quỷ cướp sinh mạng nhỏ bé của bé!

 

Thật sự ch-ết thì đó cũng chỉ là “tai nạn".

 

Lão xanh định tính toán cái gì, chắc chỉ ông cụ Trác là vẫn thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-509.html.]

 

Kéo duy nhất một mầm non nhà họ Trác thành bệnh nặng, nhất là trực tiếp “tử vong do tai nạn", hai vợ chồng nhà họ Trác đang ở nước ngoài, thì phú quý ngút trời chẳng lẽ là của bà và ba đứa con trai ?!

 

Tuy rằng, trong chuyện Trác Nhiên bệnh bà lẽ nhúng tay , nhưng việc ngăn cản bé uống thu-ốc, cắt đứt điều trị hiệu quả, khiến bé vô hình chung ngày càng trầm trọng hơn, đây cũng là g-iết !

 

Chuyện , để bố Trác Nhiên mới .

 

Thanh Âm nghĩ ngợi:

 

“Bệnh của Trác Nhiên cần uống thu-ốc, thế , ngày mai con mang cho ít đồ ăn, cảm ơn luôn mang đường trắng cho con, thấy ?"

 

Ngư Ngư vui vẻ nhận lời:

 

“Được ạ, Trác Nhiên thích ăn đồ ngọt nhất đấy."

 

“Chuyện dễ thôi, chúng tặng ít bánh ngọt ."

 

Ngư Ngư từ đến nay bao giờ ăn bánh ngọt :

 

“Mẹ ơi bánh ngọt ạ?

 

Mẹ con giỏi quá, còn cả bánh ngọt nữa cơ đấy!"

 

Thanh Âm cũng về nhà ngay mà sang hiệu thu-ốc xưởng Thép đối diện , tìm Bạch Tuyết Mai bốc ít Bạch đậu khấu, Ý dĩ nhân và Sa nhân theo tỷ lệ, về nhà đó rang thơm, nghiền nát, cho bột mì thành bánh đậu xanh, chẳng ?

 

Bệnh của Trác Nhiên, dựa bệnh sử và mạch tượng, Thanh Âm thể khẳng định, thực chính là tám chữ —— Thanh dương bất thăng, trọc âm bất giáng. (Khí dương trong sạch đưa lên, khí âm đục bẩn hạ xuống.)

 

Trong c-ơ th-ể bình thường, âm dương cần một thăng một giáng mới thể khiến lúc cần ngủ thì ngủ, lúc cần tỉnh thì tỉnh.

 

Cậu bé cảm mùa hè năm ngoái, khi thương do thử thấp (nóng ẩm), bố chiều chuộng, cho bé ăn kem, bánh ngọt thỏa thích, dẫn đến dương khí trong c-ơ th-ể ức chế, thanh dương thăng lên , trọc âm tự nhiên khó hạ xuống, mờ mịt các khiếu thanh tịnh, dẫn đến lúc cần tỉnh táo tỉnh táo nổi.

 

Chỉ cần điều tiết một chút, khơi thông “đường ống" trong c-ơ th-ể bé là thể tỉnh táo .

 

Mà phương thu-ốc kinh điển nhất để thanh hóa thử thấp, thông đạt dương khí chẳng là Tam Nhân Thang ?

 

“Đồ con tặng , nhất định bảo ăn hết ở trường, đừng mang về nhà, cũng đừng với ông bà nội nhé."

 

Ngộ nhỡ lão xanh phát hiện, âm mưu phá hoại thì sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả điều trị.

 

“Dạ , Trác Nhiên lời con nhất đấy ạ."

 

Ngư Ngư xong, bố, trong ánh mắt bỗng nhiên thoáng qua một tia thận trọng.

 

Đứa trẻ với bố từ đến nay nấy, vẻ mặt như thế hiếm khi xuất hiện.

 

Thanh Âm chút thắc mắc:

 

“Sao thế, ?"

 

“Con, con tặng thêm vài nữa, chỉ vài thôi, ạ?"

 

Con bé chỉ cần là thức ăn thì đều quý giá, tốn nhiều tiền, nhưng Trác Nhiên đối với con bé như , con bé phân vân quá.

 

Thanh Âm bật :

 

“Con đối với bạn bè, cũng giống như đối với bố , đó là điều vô cùng bình thường, bố đương nhiên sẽ tức giận."

 

Bạn cùng bàn của con vì bạn với con mà sách giáo khoa sắp xé hết sạch đấy thôi.

 

“Vậy con, con đối với bạn , khiến bố tốn nhiều tiền ạ?"

 

“Không con, việc gì cũng giá vốn, tính cho con nhé, bánh ngọt chúng mua bột mì nhiều, đậu xanh rẻ, dầu cũng dùng nhiều, cho nên giá vốn cao lắm ."

 

Ngư Ngư thở phào nhẹ nhõm như một lớn thu nhỏ.

 

Con bé mới sáu tuổi, nhiều đứa trẻ tầm tuổi cầm tiền mua đồ thối thiếu tiền cũng , con bé lo lắng chuyện tiêu tốn bao nhiêu tiền, mà sự lo lắng do bố quanh năm bắt con bé thắt lưng buộc bụng mang cảm giác túng quẫn tự nhiên, mà là con bé đang nghiêm túc suy nghĩ về giá vốn của chuyện , giống như một lớn, cân nhắc .

 

 

Loading...