Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 514
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:07:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ơ cái em mới nhớ, chuyện hộp kem dưỡng da hình như cũng cán sự Lưu ở khoa tuyên truyền nhắc qua một ."
Lần thì đúng là khớp .
“Xem , y tá Dương và Dương Lập Quần là từ ngày sinh định sẵn hợp ."
Cố An tuy cô đang cảm thán cái gì, nhưng cũng hỏi nhiều, trong lòng vẫn đang suy nghĩ về việc nội gián, thể cứ mãi tiến triển như .
Nếu tìm thấy đột phá từ phía nhà họ Dương, thì chỉ thể tự tìm Dương Lập Quần chuyện.
Thực vẫn luôn tin Dương Lập Quần là nội gián, bởi vì là theo lão Trần lâu nhất, là đại sư trong phòng thí nghiệm, cũng là kính trọng.
Nếu một ý chí kiên định, tín ngưỡng ánh sáng như mà cũng thể lôi kéo, thì những khác... dám tưởng tượng.
Mức độ thẩm thấu của các thế lực đặc vụ địch vượt xa trí tưởng tượng của nhiều .
Anh trai gửi thư tới, gì dư thừa, chỉ nếu chuyện thuận lợi thì trong vòng hai năm thể trở về, dặn nhất định cẩn thận với những xung quanh.
Dương Lập Quần cũng tính là một “ xung quanh".
Bánh đậu xanh Thanh Âm ngọt mà ngấy, mềm xốp tan ngay trong miệng, mùi hương còn chút thanh khiết lạ kỳ của thảo mộc, Trác Nhiên thích ăn cực kỳ, từng miếng nhỏ nhấm nháp trong miệng, từ từ dùng đầu lưỡi mềm , cảm thấy ngọt tận đáy lòng.
Ăn nửa tháng, Ngư Ngư liền sốt ruột!
Tiết Ngữ văn buổi sáng — “Cậu ngủ ?"
Tiết Toán buổi chiều — “Cậu buồn ngủ ?"
Tiết Thể d.ụ.c cuối cùng — “Sắp tan học , vẫn ngủ ?"
Ba câu hỏi liên tiếp khiến Trác Nhiên cũng nghẹn họng:
“Tớ, tớ nên ngủ ?”
Trác Nhiên vẻ mặt mờ mịt.
Thực , đây ngủ gật, nhưng , bởi vì đó là hành vi vô thức, cho nên ngủ ngủ đối với đều như .
Ngư Ngư cũng chỗ nào , tóm tan học là liến thoắng kể với phát hiện mới nhất của .
Thanh Âm mỉm xong, tuy sớm trong dự liệu, nhưng cô ngắt lời.
Đời lúc lướt mấy video ngắn về đạo lý nuôi dạy con cái, các chuyên gia , đừng một dập tắt hứng thú của con.
Dù con gái thích thì cứ để con bé thôi, cô chỉ cần thỉnh thoảng “ừm", “" một tiếng, tỏ ý đang , thì ham chi-a s-ẻ của cô bé thể duy trì mãi.
Ngư Ngư bây giờ thực cũng dễ “đối phó".
Thanh Âm khi xác nhận Trác Nhiên thể giữ tỉnh táo trong thời gian dài ở lớp thì giảm liều lượng thu-ốc, cho nên bánh đậu xanh ăn nửa tháng là cho ăn nữa, lúc Trác Nhiên chuyện nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
Hu hu, Cố Bạch Loan mang bánh ngọt cho ăn nữa !
nhanh, trong cuộc sống của xuất hiện một chuyện khác khiến vui mừng — cha một đêm bỗng nhiên lặng lẽ trở về nhà, còn dặn lên tiếng.
Sau đó họ thức đêm tìm nhiều, nhiều tiền trong phòng của bà nội kế, đều đựng trong phong bì, phong bì ghi rõ ràng là của tháng nào, gửi khi nào, đều là tiền sinh hoạt, tiền sách vở, tiền dinh dưỡng mà bình thường cha gửi về cho .
Còn tìm thấy ở nhà mấy đứa con trai của bà nội kế nào là ủng da bò, quần bò, giày du lịch, cặp sách nhỏ, đàn điện t.ử, thịt hộp mà cha mang từ nước ngoài về cho ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-514.html.]
Hèn gì, cứ thắc mắc đồ đạc của chẳng mặc (dùng) (ăn) mấy thấy , ông bà nội còn trách , mắng đoảng, chắc chắn là do tự mất, nhưng rõ ràng nhớ là vẫn luôn để ở trong nhà mà.
Còn về những chuyện tày đình khác thì cơ hội xem, dù trẻ con xem mà.
Phát hiện mới của nhanh ch.óng kể cho Cố Bạch Loan, Cố Bạch Loan kể cho Dư Tuệ Tuệ, ba đứa trẻ đều nhất trí cho rằng, bà nội của Trác Nhiên chắc là chuột tinh lớn, bởi vì chỉ chuột lớn mới lén lút tích trữ nhiều đồ như trong nhà thôi!
Thanh Âm bận rộn học và lên phòng khám, vốn thời gian quan tâm đến những chuyện , nhưng khổ nỗi cô giáo chủ nhiệm hóng một bụng chuyện, đang ai để chi-a s-ẻ, thấy cô và Khương Hướng Vãn đón con liền lập tức truyền bá rầm rộ ngay lập tức, ai bảo cô hàng xóm với nhà họ Trác chứ.
“Nghe ông nội của Trác Nhiên !"
Thanh Âm và Khương Hướng Vãn sững , đột ngột thế , “Qua... qua đời ạ?"
“Không , là , bỏ nhà , cùng vợ kế dọn ngoài, đến ở nhà ba đứa con trai của bà vợ kế."
Không , khoan , chuyện rốt cuộc là chứ?
“Ông là cụ ông nhà họ Trác, tám mươi tuổi đầu , đến nhà khác ở gì?
Ba đứa con trai đó của ông ."
“Lần đến chuyện cha Trác Nhiên đột nhiên trở về, tìm thấy bằng chứng bà lão ngược đãi đứa trẻ, xén bớt chi tiêu của con, còn suýt chút nữa khiến đứa trẻ bệnh nặng kéo dài , họ ông cụ ly hôn, kết quả ông cụ những chịu ly, còn lấy c-ái ch-ết uy h.i.ế.p cho họ kiện bà lão tòa."
“Mà nhà họ Trác đây cũng chỉ là gia đình công nhân bình thường, ông cụ họ Trác chỉ là bốc vác ở bến tàu, lương hưu, mỗi một đồng tiền trong cái nhà đều là do con trai con dâu kiếm .
Ông ly hôn, con trai con dâu liền nhận ông nữa, bảo ông thì ."
Thanh Âm:
“..."
Khương Hướng Vãn:
“..."
Cô thực sự tên của một loại thực vật! (Ý chỉ bậy)
Cái chuyện gì thế !
“Bên ba đứa con trai , con trai ruột của ông hiếu thảo thì họ hiếu thảo, con trai ruột nuôi ông thì họ nuôi, bảo ông cứ việc theo họ dọn ngoài, bảo đảm sẽ hầu hạ ông chu đáo.
Ông cụ đương nhiên cảm động đến mức nước mắt giàn giụa, run rẩy dọn chăn màn luôn."
Ái chà , cô giáo chủ nhiệm học theo cái giọng điệu đó, suýt thì ch-ết mất.
“Cha Trác Nhiên cũng ông cho đau lòng thấu xương, khi hai cha con chuyện thâu đêm suốt sáng, nếu ông thực sự bỏ nhà thì mỗi tháng cho mười tệ tiền sinh hoạt, còn quản nữa."
“Ông đồng ý chứ?"
“Chắc chắn đồng ý , dù ba đứa 'con trai' bên ngoài đều tranh đòi nuôi ông mà!"
Thanh Âm cảm thấy , bụng cô sắp bể mất.
Khương Hướng Vãn lòng một chút xíu, “Ông cụ thật là, ông cũng dùng trí tuệ tám mươi năm cuộc đời của để nghĩ xem ham cái gì ở ông , ham ông già, ham ông tắm rửa, ham ông trợ cấp xã hội?"
Mọi rộ lên một nữa.