Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 517
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:07:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Tân Hoa khựng một chút, “Mọi đài thu thanh bán dẫn ?
Có máy phát điện tín, máy điện thoại, máy truyền hình và xe ô tô ?
Trong những thứ đều sẽ sử dụng đến một cấu tạo then chốt, chính là mạch tích hợp."
Hê, thế mà một chữ cũng lắp bắp nữa!
Mọi lúc mới “ồ" một tiếng, thì bên trong dùng cái thứ .
“Lý tưởng của chính là để mỗi dân Long Quốc đều thể xem máy truyền hình khổng lồ với màu sắc rực rỡ, thể thấy giọng của từ cách xa hàng nghìn cây , thấy khuôn mặt của , thể lên những chiếc xe ô tô tự lái, thể bảo vệ biên cương của tổ quốc rãnh Mariana, thể thấy đại bàng của chúng sải cánh bay lượn bầu trời xanh."
Cậu , một lắp bắp và căng thẳng đến thế, khi về những điều hề lắp bắp một chút nào, tuy giọng run rẩy, nhưng đều phân biệt đó là sự run rẩy do căng thẳng là sự run rẩy do xúc động.
Dưới sân khấu im lặng, một sự im lặng vô tận.
Thanh Âm trong lòng xúc động, những thứ mà cô cho là bình thường , đối với những ở thời đại khác gì chuyện viển vông.
Cô tại Vương Tân Hoa “trí tưởng tượng" phong phú như , trí tưởng tượng còn sát với “thực tế".
Thanh Âm chỉ rằng, ước mơ của mỗi đều nên nhạo.
Đặc biệt là những trẻ tuổi.
Một lát , trong phòng bao vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt như sấm dậy, các nam nữ thanh niên “ào ào" dậy, vung vẩy hai tay, “Giỏi lắm!"
“Vương Tân Hoa cố lên!"
“Long Quốc cố lên!"
Cũng chẳng là ai khơi mào , bắt đầu hát, “Roi dài hỡi một tiếng v.út bay, kêu giòn giã hỡi, ái hỡi y nha, đ-ánh chiếc xe lớn khỏi làng hỡi ái hỡi yo...
Đi dọc theo con đường Xã hội Chủ nghĩa hướng về phía hỡi!
【1】"
Đây là ca khúc chủ đề của bộ phim điện ảnh ăn khách “Thanh Tùng Lĩnh" vài năm , cơ bản mỗi đều xem ba bốn , ca khúc chủ đề đó thì ngay cả trẻ con cũng hát.
Thanh Âm vốn dĩ còn những ký ức nữa, nhưng khi giai điệu quen thuộc vang lên, cô cũng thể ngân nga theo.
Mỗi đều nhiệt tình, tích cực như .
Thế hệ của họ sẽ là nền tảng xây dựng nước Long mới, sẽ là những tiên phong trong công cuộc cải cách, sẽ là những cột trụ của tương lai.
Sau khi kết thúc màn đồng ca, khí buổi tụ tập càng ngày càng nóng lên, một nam thanh niên thậm chí còn ngẫu hứng biểu diễn tấu , khiến nghiêng ngả.
Phó Văn Quân xem náo nhiệt sợ chuyện lớn, vỗ bàn rầm rầm, chơi trò truyền hoa theo nhịp trống, ai thua thì lên biểu diễn tiết mục, cơ bản mỗi đều trúng hai ba .
Đợi đến khi chơi chán , thức ăn bắt đầu dọn lên bàn, Thanh Âm quanh một vòng, khẽ kéo tay áo Phó Văn Quân, “Đường Tương Linh vẫn đến ?"
“Ái chà, xem tớ , quên mất với , đến ."
“Sao thế?"
Phó Văn Quân uống một ngụm lớn, đau lòng :
“Cậu đến , về quê ."
Thì , Đường Tương Linh ly hôn từ nửa tháng .
Thanh Âm ngờ thấy một tin tức bùng nổ lớn như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-517.html.]
Trước đây mỗi tụ tập đều sẽ khoe con trai thế nào con gái thế nào, khi nhắc đến chúng, khuôn mặt đều tràn đầy vẻ hiền hậu và dịu dàng.
Cậu luôn ở quê bao nhiêu năm như , con trai con gái chính là niềm an ủi lớn nhất, là thu hoạch lớn nhất của vân vân...
“Vậy hai đứa con của tính ?"
Theo cái đức hạnh của bà già chồng năm đó, tuyệt đối thể để mang hai đứa con .
Phó Văn Quân uống thêm một ngụm lớn, thở dài thườn thượt, “Con gái kỳ nghỉ hè, xuống sông tắm, ch-ết đuối ."
Thanh Âm hít một khí lạnh, đó chẳng là đứa trẻ mới sinh lâu năm thi đại học, cái đứa trẻ vẫn còn đang trong thời kỳ b-ú mớm , thể...
“Nhà chồng và chồng đều con , đứa trẻ ch-ết đuối mấy tháng trời cũng .
Kỳ nghỉ hè Đường Tương Linh vì kiếm tiền nên về quê mà, cũng .
Mãi đến một tháng , sắp thi cuối kỳ , gọi điện về ủy ban thôn, mới dân làng con gái ch-ết ba tháng ."
Sau đó, Đường Tương Linh phát điên, ngay cả kỳ thi nghiệp cũng kịp tham gia, lập tức bắt tàu hỏa chạy thẳng về quê trong đêm.
“Đáng tiếc, đứa trẻ còn nhỏ quá, nhà chồng cũng cho chôn cất trong mộ tổ, chỉ chôn ở một gò đất nhỏ núi.
Đường Tương Linh tìm mãi mới thấy cái gò đất đó...
Cậu xem Thanh Âm, xem, đời cha m-áu lạnh, ông bà nội m-áu lạnh như chứ?"
Thanh Âm cũng tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, đứa trẻ bé xíu như thế chơi nước tắm rửa, đây căn bản là tai nạn, là do con gây mà!
Người trong cái nhà ch-ết hết mà thể để một đứa trẻ đầy bốn tuổi tự xuống đ-ập nước tắm chơi?
Không trông nom con t.ử tế đành, lúc xảy chuyện báo cho đứa trẻ , đây là việc con ?!
Đứa con mà mang nặng đẻ đau sinh , bất kể tình huống nào, nhất định là đầu tiên !
Cái nhà chồng đúng là con , coi Đường Tương Linh và con gái là !
“Đường Tương Linh đó ầm một trận, thèm ngoảnh đầu mà ly hôn luôn."
Phó Văn Quân nghiến răng nghiến lợi thốt một câu như , bắt đầu uống r-ượu giải sầu.
“Thế còn con trai ?"
“Con trai á, đó là độc đinh của nhà , thể cho mang .
cũng hỏi con trai , đứa bé chắc cũng ông bà nội dạy hư , những theo mà còn đ-ánh mắng là đàn bà xa, nếu học đại học thì em gái sẽ ch-ết...
Ôi, Đường Tương Linh mấy ngày đó lóc t.h.ả.m thiết như ch-ết sống ."
Tim Thanh Âm như tan nát.
Cô tiếp xúc với Đường Tương Linh nhiều bằng Phó Văn Quân, nhưng cũng thích cô gái dịu dàng đó.
Đó là một cô gái chuyện với lạ cũng sẽ đỏ mặt cơ mà, là một cô gái dù đang trong thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i và cho con b-ú vẫn nỗ lực ôn tập để đỗ đại học cơ mà.
Nỗ lực đổi vận mệnh, trở thành chứ...
Cô nhớ Đường Tương Linh từng , nguyện vọng lớn nhất của chính là khi nghiệp đại học sẽ phân công một công việc định ở thành phố Thư Thành, đón chồng và con cái đến bên cạnh .
Chồng chữ cũng , thể dạy , thể bắt đầu những công việc đơn giản nhất từ tầng lớp thấp nhất, ngay cả là quét dọn nhà vệ sinh, chỉ cần cả gia đình ở bên là vui .
Cậu con cái học ở thành phố, lớn lên ở thành phố, mỗi bữa sáng đều ăn một quả trứng gà, còn mua quần áo mới cho con gái mặc, thậm chí khi gặp Ngư Ngư, còn xin Thanh Âm những bộ quần áo cũ Ngư Ngư mặc chật, để mang về cho con gái mặc...