Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 522

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:19:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Năm nay hai về quê ?"

 

Thanh Âm tới, hỏi Ngọc Ứng Xuân.

 

“Không, ở quê cũng chẳng còn ai nữa, ở bên cũng lắm."

 

Lão Trương, chính là cái lão già năm đó đ-âm kim thêu thóp của Tiểu Cúc , lúc sắp tù thì cẩn thận rơi xuống sông băng ch-ết đuối, Tiểu Trương ca đến giúp thu dọn th-i th-ể, coi như là chút tình cha c.o.n c.uối cùng.

 

Từ đó về , gia đình ba cũng về quê nữa, coi như chính thức bén rễ nảy mầm ở thành phố Thư.

 

Đối với kết cục của lão Trương, Thanh Âm chỉ thể là ác hữu ác báo, “Thế nào , tin tức gì ?"

 

Ngọc Ứng Xuân đỏ mặt gật đầu, Thanh Âm vội vàng bắt lấy cổ tay chị xem mạch —— quả nhiên là t.h.a.i .

 

“Sắp tới chuyện sửa sang bên chị dâu ít thôi, sơn với keo dán các thứ cho c-ơ th-ể chị , để Ngọc Hương chạy chạy nhiều hơn , những việc cần lâu và cúi lưng cũng cố gắng để khác , chị thể thì cứ , nếu cảm thấy mệt thì về nhà nghỉ ngơi vài ngày ."

 

Bản Thanh Âm cũng từng mang thai, thời kỳ đầu m.a.n.g t.h.a.i dễ mệt mỏi, cho dù phản ứng t.h.a.i nghén dữ dội thì cũng sẽ uể oải, cho nên bất kể tay ai mang thai, cô đều sẽ cố gắng cho nghỉ phép, những ai thể cho nghỉ cũng cố gắng sắp xếp những công việc lâu.

 

“Cảm ơn em Thanh, , sức khỏe chị hiện tại vẫn còn dẻo dai lắm, đợi đào tạo xong những mới tuyển chị nghỉ ngơi ."

 

Nhắc đến những mới tuyển, đợt tổng cộng năm , đều là những cùng ở một điểm thanh niên xung phong về nông thôn năm đó với Anh Tử, đúng như lời Cương T.ử , cực kỳ chịu thương chịu khó, mỗi ngày đến tiệm thẩm mỹ đều tranh việc, hai chị em nhà họ Ngọc cơ bản gì cả, vì công việc đều họ giành hết .

 

Đợi đến trạm y tế, Thanh Âm gọi điện cho Tổ Hồng , tìm hiểu tình hình nhà máy d.ư.ợ.c, đó hỏi chị khi chạy trốn khỏi làng năm đó, hiện tại còn bao nhiêu chị em vẫn còn giữ liên lạc.

 

“Làng chị bảy tám , làng bên cạnh hai , đều vẫn còn liên lạc, họ kém chị vài tuổi, đa vẫn kết hôn lấy chồng.

 

Sao thế, em hỏi chuyện gì?"

 

“Hay là chị hỏi họ xem, đến tiệm thẩm mỹ của em việc , tiệm thẩm mỹ chính quy, thể sẽ sắp xếp ca đêm, nhưng thường đều tan chín giờ tối, hơn nữa ký túc xá nhân viên, an ninh cần lo lắng."

 

Thanh Âm vốn dĩ tuyển , chỉ cần tung tin đầy đến ứng tuyển, nhưng cô luôn nhớ đến chuyện Tổ Hồng thức đêm trốn hôn năm đó, khâm phục những cô gái nông thôn từng giúp đỡ chị , nên ưu tiên cân nhắc họ.

 

Quả nhiên, Tổ Hồng mừng rỡ, “Muốn chứ, họ chắc chắn là , mấy hôm gọi điện còn thuê, mà đường lối, sợ theo xuống phương Nam lừa, còn bảo chị lưu ý giúp nữa, em đợi đấy chị hỏi cho."

 

Chưa đầy nửa tiếng , điện thoại của chị gọi , chị gọi đến văn phòng xã, con gái của thư ký điện thoại, đến từng nhà hỏi, tất cả chị em ngay cả những kết hôn, đều bằng lòng ngoài!

 

“Được, chị bảo họ cách thế nào, nhất là cùng , đừng hành động riêng lẻ."

 

Thời buổi kẻ buôn tàu hỏa ít , những cô gái trẻ là nguy hiểm nhất.

 

“Chuyện chỗ ở bên em bảo Cương T.ử sắp xếp cho họ, đến lúc đó ga tàu đón thì phiền chị và Hồng Giang."

 

“Được thôi, vấn đề gì!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-522.html.]

 

Ngày hôm , hai con nhà họ Dương đến tìm Thanh Âm tái khám, bởi vì thu-ốc uống khá hiệu quả, một tuần là còn ngứa nữa, những vết thương thậm chí khi đóng vảy còn nứt , đây là đầu tiên họ thấy hiệu quả nhiều năm cầu y, tự nhiên là Thanh Âm nấy.

 

Thanh Âm một mặt giúp Dương Tiểu Muội điều trị, một mặt cũng giữ chân cô , cố gắng kéo dài thời gian cho cuộc điều tra của Cố An, khi kê đơn thu-ốc cũng là thật lòng chữa bệnh cho cô , chứ tìm cớ để kéo dài bệnh tình.

 

Mãi đến nửa đêm ngày tết Nguyên Tiêu, Thanh Âm đang ngủ ngon thì thấy tiếng vặn ổ khóa.

 

“Anh về ?"

 

“Ừm."

 

Thanh Âm xác định là chứ trộm, lập tức dậy, “Bụng đói , cần em hâm cơm cho ?"

 

Bụng Cố An “ùng ục" kêu như sấm, Thanh Âm vội vàng dậy bếp, cơm tối còn thừa một ít thịt xào ớt, cộng thêm nửa bát đậu phụ xào cà chua, Ngư Ngư ở đây thì cơm thể thừa , cô bèn đơn giản nấu một nắm mì, đem tất cả thức ăn thừa đồ xào lên , “Cứ ăn tạm một bữa ."

 

“Ừm."

 

Cố An gần một tháng gặp, đen ít, nhưng giữa lông mày chút vui vẻ, “Thế nào ?"

 

“Mọi chuyện xong xuôi ."

 

Thanh Âm ngẩn , “Ý ?"

 

Thì , thời gian qua dẫn vẫn luôn truy tìm phận của Dương Tiểu Muội giả, sự phối hợp của nhiều bên, tra cứu nhiều nhiều tài liệu, hầu như phân biệt ngày đêm, cuối cùng tìm thấy !

 

Hóa ở một nơi nào đó tại tỉnh Mân Nam, một làng chài nhỏ, cô gái Long Quốc bản địa, nhưng trong làng chài của cô một nhà thờ của một t-ôn gi-áo nào đó, trong nhà thờ đó mấy vị mục sư gì đó từ nhiều năm vượt biển đến ở , bao nhiêu năm qua họ thông qua mối quan hệ với bên ngoài, tìm cách để những bên ngoài nhận nuôi nhiều đứa trẻ Long Quốc cảnh gia đình khó khăn.

 

Ngoài những đứa trẻ đưa nước ngoài nuôi dưỡng , còn thì họ tài trợ học trong nước.

 

Ngôi trường mà họ tài trợ trong lãnh thổ Long Quốc tên là “Trường tiểu học Phúc Âm", họ thật sự là lòng lành phát tác , họ cho phép những đứa trẻ khó khăn cha nhập học, chỉ tiếp nhận những đứa trẻ mồ côi cha .

 

Nói họ từ thiện giả , thì quả thật mỗi năm đều đổ trường ít kinh phí, bên trong chỉ dạy ngữ văn toán học và các vấn đề liên quan đến t-ôn gi-áo, mà còn thêm một môn tiếng Anh, thể là thực sự kết nối với thế giới.

 

Phải rằng, trẻ em trong nội địa đều lên đến cấp hai mới bắt đầu học tiếng Anh.

 

Mà Dương Tiểu Muội giả chính là một trong những đứa trẻ tài trợ học tại trường tiểu học Phúc Âm, năm đó vì cô và Dương Tiểu Muội thật bệnh ch-ết tàu hỏa hai phần giống , phía bên liền cố ý dạy cô học tiếng Thạch Lan, thói quen sinh hoạt ăn uống của Thạch Lan, mười năm thời gian đủ để nhào nặn cô thành một Thạch Lan “bản địa", ngay cả nhà họ Dương cũng nhận .

 

Nhiệm vụ lớn nhất của Dương Tiểu Muội giả chính là phục kích bên cạnh Dương Lập Quần, giả mượn danh nghĩa tình , ngấm ngầm lôi kéo ông , từ đó đạt mục đích tan rã dự án nghiên cứu của Trần lão.

 

“Ván cờ lớn, bày bố từ mười năm , thậm chí ngay cả trong sự kiện Đồng Đồng mất tích năm đó, cũng bóng dáng của những ...

 

Họ, sắp thành công ."

 

 

Loading...