Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 524
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:19:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế là, ba thằng nhóc khỏi cửa, liền khoác vai bá cổ với mấy bé hàng xóm, hẹn sông hộ thành bắt cá.”
Mùa đông , chúng rảnh rỗi đến phát điên , bây giờ đúng lúc băng tan, chúng chỉ hận thể lao đầu xuống ngay lập tức.
Thanh Âm đạp xe đến chợ, xem xem mua chút gì.
Nhìn , cũng chẳng thấy bán thịt tươi, xem chỉ thể dùng thịt hun khói ở nhà , cuối cùng chỉ thể mua mấy củ hành tây và cà rốt, cải thảo, mua thêm ít đồ khô như rong biển, váng đậu.
Mà chứ xuyên mười năm , thứ cô nhớ nhất vẫn là tủ lạnh, máy giặt và điện thoại lướt mạng của mấy chục năm , mà thứ ngưỡng mộ nhất chính là khu chợ phong phú, mặc dù nhiều đều rau củ trái mùa là trồng trong nhà kính gì đó, nhưng khi cần nấu cơm, mỗi ngày thể nhiều lựa chọn rau củ đỏ đỏ xanh xanh tím tím như , cái ăn là , cô mới cầu kỳ !
Bây giờ thì bao nhiêu rau nhà kính, mùa đông chẳng ăn mấy loại rau xanh, ngay cả ở thành phố Thư cũng chỉ thể gặm củ cải, cải thảo, đến Thương Lang cũng ăn đến sợ .
Mua rau xong về đến nhà, mới phát hiện trong cái chậu tráng men trong phòng, thế mà hai con cá lớn nặng ba bốn cân, đuôi cá để nên chỉ thể lộ ngoài chậu.
“Cá ở thế?"
Cương T.ử và Cố An đang chuyện ở phòng trong, “Bọn trẻ bắt đấy, phiền chị dâu giúp ạ."
Thanh Âm kinh ngạc, ba em lợi hại ?!
“Vừa , ngoài cũng chẳng mua món gì, tối nay chúng ăn lẩu viên cá."
Thịt cá xử lý một chút , mổ , lọc bỏ xương cá, băm băm, cho thêm ít hành gừng băm , thêm một xíu nước bột năng nữa mới , như ăn sẽ mềm hơn.
Viên cá nặn xong, chuẩn rau ăn kèm.
Bên mấy món rõ ràng là đủ, mấy cha con nhà Cương T.ử trừ Lai Muội còn ăn đồ ăn của lớn, thì đều là những nam t.ử Thạch Lan chính tông, sức ăn cực lớn, cô vội vàng gọt mấy củ khoai tây, ngâm ba miếng váng đậu và rong biển, nửa cân miến khoai lang, gom góp , miễn cưỡng thể một nồi lẩu .
May mà hai con cá thật sự lớn, thành viên cá cũng nhiều, cho qua dầu thanh một lượt , lát nữa khi nấu sẽ dễ nát.
Cô thực cũng khá tò mò, nấu cơm, ngóng cuộc trò chuyện ở phòng trong.
Thì , Cương T.ử qua đây, là vì chuyện của Dư Lực từ chỗ hậu cần bảo tàng thành phố, cứ tưởng Cố An vẫn , nên đến đưa tin cho .
“Không ngờ tới nha, thằng cha Dư Lực đúng là một tên buôn lậu cổ vật, bề ngoài là bác sĩ khoa tim mạch cứu , sắp nước ngoài tu nghiệp , kết quả bên trong giúp khác buôn lậu cổ vật kiếm đầy túi, một nữ phóng viên nào đó ông quen , một em họ xa ở nước F, mở tài khoản ở ngân hàng bên đó, giúp ông gửi mười mấy vạn đô la, là đô la đấy!"
Càng khỏi còn nhiều thứ giấu ở nhà kịp xử lý, bao gồm cả cái ống cắm b.út bằng gốm Ca Diêu đời Nguyên đó.
Thanh Âm tặc lưỡi, mười mấy vạn đô la là khái niệm gì chứ, Dư Lực gan cũng thật lớn!
tin tức của Cương T.ử cũng thật nhạy bén, những tin tức cô đều Cố An nhắc tới.
“Anh , , cái thằng khốn kiếp thật sự nhẫn tâm, ngay cả vợ mà cũng thể tay độc ác, càng khỏi đây vì để tự bảo vệ , mà tố cáo bố vợ , những tờ báo chữ lớn và thư tố cáo đó đều là do ông ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-524.html.]
Thanh Âm hiểu, hèn gì Khương viện trưởng nể tình chút nào mà thu hồi hết danh và lợi của ông , Dư Lực thật sự là quá tuyệt tình, thể đưa bố vợ một tay đề bạt tù.
Nghe lúc đầu ông chỉ học lực nghiệp trường y tế, xuất phát điểm thấp, là vì quen Khương Hướng Vãn, Khương Hướng Vãn hết sức khuyên nhủ bố, mới để ông bệnh viện thành phố Kinh nhân viên tạm thời, nhờ sự khéo léo thế thái nhân tình của , từng bước từng bước đến hiện tại, đến mức sắp nước ngoài tu nghiệp.
“May mà để ông tu nghiệp, chỉ cần ông nước ngoài, là thể ở bên đó tiếp tục tham gia hoạt động y tế, nắm giữ nhiều tiền gửi như , ông việc thì vẫn cứ thể sống những ngày tháng tự do tự tại ở nước ngoài."
Thanh Âm khỏi nghĩ đến Tuệ Tuệ, cô bé vẫn , bố mà chính hết sức tin tưởng, thực chỉ coi cô bé và bàn đạp, tương lai của ông họ, một khi ông thành công ngoài, sẽ bao giờ trở nữa.
Tuệ Tuệ và Khương Hướng Vãn, những cô gái dịu dàng như , e là cả đời đều sống trong bóng tối của việc bỏ rơi.
“Anh đừng Dư Lực mặt trắng thư sinh như , thực năng lực của ông nhỏ , hiện tại tra chỉ trộm cắp buôn lậu cổ vật, mà còn liên quan đến việc bán tháo thiết cũ trong nhà máy của các , thiết mất, chính là do ông và nội gián trong nhà máy liên thủ ."
Cố An liền “ừm" một tiếng, , còn là do tra .
mà, Cương T.ử nha, “Những tin tức nếu là ngoài thì khó lòng mà lấy , em là uống với lão chủ nhiệm đó mấy trận r-ượu, lão mới mượn r-ượu mà tiết lộ cho em một chút, những tin tức là , đừng với ngoài nhé, nếu cần tin tức gì, cứ việc dặn dò, em bảo đảm sẽ thăm dò cho ."
Thanh Âm mặc dù thấy, nhưng cũng thể đoán biểu cảm của , chắc chắn là nịnh nọt, kiêu ngạo, chính là thể thăm dò tin tức cho An, giống với những em khác!
Trong ánh mắt khẳng định của Cố An, Cương T.ử dần dần đ-ánh mất chính :
“Anh , hôm nay em đến còn một việc, họ khu phía Nam của chúng bên sắp sửa khai phá ..."
Rất nhanh, lũ trẻ về, Thanh Âm chuẩn lẩu.
Trước tiên dùng nồi sắt lớn xào nước lẩu, chuyển sang nồi sắt nhỏ, bê cái lò nhỏ trong phòng, đặt nồi sắt lên, nước sôi, là thả viên cá và các loại rau ăn kèm , lớn trẻ con ăn thật là sảng khoái.
Món chính là bánh màn thầu trắng tinh mới lò, mấy thằng nhóc to xác kêu o o, một miếng nuốt chửng nửa cái lớn, thêm viên cá tươi ngon và những lát khoai tây, cà rốt, váng đậu thấm đẫm nước lèo, từng đứa đều sắp cảm động đến phát .
“Thím ơi thím đến nhà cháu nấu cơm , dì giúp việc nhà cháu đây nấu cơm chán ch-ết ."
Chiêu Muội .
Ngư Ngư lập tức cảnh giác, “Mẹ em bận lắm đấy ạ."
“Mẹ em học, xem bệnh, còn nấu cơm cho em ăn nữa, thể đến nhà việc ."
Mọi ầm lên, Cương T.ử gõ lên đầu nó một cái, “Nói bậy, thím con là bác sĩ cơ mà, con bậy bạ gì đó".
“Thím ơi, nước dùng thơm quá, cháu uống ?"
Ngư Ngư cái nước lẩu đỏ ngòm bỏ bao nhiêu là ớt với hạt tiêu đó, mắt trợn tròn, “Em trai sợ ?"