Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 527
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ , là đây.”
Trương Thái Cần mỉm , động đậy nữa, vẫn dựa đầu giường:
“Năm đó cô với , chứng đau thắt ng-ực của ngậm Nitroglycerin, đó luôn mang theo một lọ bên , cho dù mấy năm đó ít khi phát tác, nhưng vẫn mang theo mỗi ngày, hết hạn là đổi, ngờ vặn cứu mạng .”
Thanh Âm gì, chủ yếu là gì, cô thạo việc giao thiệp với lãnh đạo.
Viện trưởng Khương thuận miệng khen ngợi Thanh Âm vài câu, cô bây giờ là “tiểu thần y" nổi tiếng của viện điều dưỡng Tây Sơn, chữa khỏi nhiều bệnh nan y vân vân, đừng cô tuổi còn trẻ, hiện tại là nghiên cứu sinh của học viện Trung y , còn lấy học vị trung cấp, đúng là sóng xô sóng .
Ý định của ông là đẩy mạnh một chút, để Thanh Âm lộ diện mặt đại lãnh đạo, cơ duyên khác.
lọt tai khác thì ý đó.
Mấy trò chuyện vài câu, Thanh Âm lùi phía đúng lúc, cùng với chủ nhiệm khoa nội tim mạch và khoa hô hấp xem kết quả kiểm tra của bệnh nhân.
Hiện tại xem , quả thực mỗi một hạng mục đều bình thường, gì nghi vấn, nhưng vẫn là câu đó, điện tâm đồ chỉ tác dụng nhất khi đang phát tác, phát tác xong mới đo thì ý nghĩa lâm sàng lớn đến thế, trừ khi là một bệnh nghiêm trọng gây đổi thực thể nghiêm trọng cho tim.
Đợi đến khi tản gần hết, Thanh Âm ánh mắt hiệu của Viện trưởng Khương, tiến lên bắt mạch cho Trương Thái Cần.
Mạch bộ thốn bên tay trái là bình thường, giống như tim vấn đề, trái bộ quan thấy huyền, điều cho thấy can khí uất kết, bộ xích của cả hai tay cũng sáp, cho thấy thận khí lưu loát lắm.
Mặc dù hai điểm bất thường cơ bản liên quan nhiều đến triệu chứng chính của ông hôm nay, nhưng Thanh Âm bắt thì hỏi một chút:
“Lãnh đạo Trương gần đây tâm sự gì ?”
Trương Thái Cần kịp , thư ký Vương “hừm" một tiếng ho khan.
Thanh Âm chút nghi hoặc qua, sắc mặt thư ký Vương dường như lắm, thấp thoáng như đang trách cứ cô, trách cô nên hỏi .
Dưới góc của bác sĩ, chỉ cần điểm bất thường là sẽ hỏi, nhưng góc của những chính trị, một câu hỏi là điều cấm kỵ?
“Cũng là chuyện gì thể , chỉ là chuyện công việc, gặp chút khó khăn.”
Trương Thái Cần ôn hòa .
Coi như giải thích xong vấn đề, Thanh Âm tiếp tục hỏi:
“Vậy gần đây cảm thấy tinh lực đủ, dễ mệt mỏi, đặc biệt là tiểu tiện bình thường ?”
Mấy chữ cuối cùng cô chậm, đảm bảo đối phương thể rõ.
Trương Thái Cần khựng một chút, dường như đang suy nghĩ:
“Cũng tạm.”
Thanh Âm còn truy vấn “cũng tạm" nghĩa là gì, là là , nếu thì tần suất như thế nào, Viện trưởng Khương ở phía kéo cô một cái, thế nên cô cũng hỏi tiếp nữa.
Cho đến khi khỏi phòng bệnh, tới văn phòng Viện trưởng, Viện trưởng Khương mới :
“Gần đây vị lãnh đạo Trương là đang nổi đấy, tuy chính thức bổ nhiệm nhưng ai cũng ông dường như lai lịch lớn, tiền đồ vô lượng, hơn nữa đang quy hoạch chuyện phát triển thành phố Thư Thành, thư ký Vương cảnh giác cũng là lẽ thường tình.”
Hóa là sợ Thanh Âm thăm dò tình hình công việc của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-527.html.]
Thanh Âm khổ, khám bệnh cho đại lãnh đạo là như đấy, hỏi bệnh kỹ thuật, rõ ràng là một câu hỏi tầm thường, nhưng trong tai tâm thì cô đang thăm dò tin tức, dò xét ý tứ...
cô còn chẳng phụ trách mảng nào, công việc gì, thì thăm dò ý tứ cái gì chứ!
Huống hồ cô là y học, căn bản chẳng hứng thú với những chuyện đó.
“Còn về tinh lực và tiểu tiện, lẽ là do đông , ông tiện rõ.”
Thanh Âm nghĩ cũng đúng, bình thường còn giữ thể diện, huống hồ là đại lãnh đạo, bảo mặt bao nhiêu rằng phương diện đó của , càng giữ thể diện hơn chứ!
“Là sơ suất .”
Viện trưởng Khương chỉ vỗ vai cô, gì thêm.
Tiểu Thanh y thuật thì thật, nhưng vẫn thiếu một chút kinh nghiệm công việc và sự rèn luyện, giống như khám bệnh cho loại đại lãnh đạo , hỏi bệnh cũng kỹ thuật, nhưng tinh thông nhân tình thế thái cũng , mới thể dồn bộ tinh lực kỹ thuật chuyên môn, dù sự phát triển của sự nghiệp y học cần những quá khôn khéo, mà cần một lượng lớn những thiên tài chuyên sâu về kỹ thuật như cô.
“Nếu việc gì, cô về nghỉ ngơi , mai còn .”
Thanh Âm cũng từ chối, lên chiếc xe mà Viện trưởng sắp xếp để về nhà ngủ.
Cố An vẫn luôn đợi cô:
“Thế nào ?”
“Không gì lớn, chắc mấy tình huống nguy kịch mà chúng nghĩ tới .”
“Vậy thì , buồn ngủ thì ngủ .”
Bước tháng Tư, thời tiết mỗi ngày một nóng lên, đôi giày trượt của Ngư Ngư cũng vẻ chật .
Lúc mới mua, Trần Khánh Phương dựa theo kích cỡ chân của con bé mà mua cho khít.
Trong tâm trí Trần Khánh Phương, mua quần áo giày dép cho Trần Đồng thể mua trừ hao một chút, lớn một tí cũng , dù con trai cũng nghịch ngợm hao đồ mà, nhưng mua cho Ngư Ngư thì , con gái đồ chân, mặc đồ .
Mới hơn nửa năm mà kích chân .
Ngư Ngư thực sự quá thích nó, ngủ cũng hận thể mà ngủ, cho dù chật, cọ chân, con bé vẫn nỡ , thậm chí để tranh thủ thêm vài khi nữa, nhằm phát huy giá trị của đôi giày đó đến mức cực hạn, con bé còn tự nó tới trường.
Mấy ngày đó Thanh Âm bận rộn chuyện trang trí thẩm mỹ viện, để Cố An và Cố đưa đón, họ là kiểu tính cách con gái (cháu gái) mặc gì thì mặc nấy, đợi đến khi Thanh Âm phát hiện con bé giày trượt học thì cho đôi giày trượt nổi đình nổi đám !
Con bé kỹ thuật điêu luyện, động tác linh hoạt, một đôi giày trượt màu tím sáng lấp lánh “bay bay " trong sân trường, chẳng là một bảng quảng cáo sống ?
Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi mà ít phụ hỏi Thanh Âm đôi giày mua ở .
Nghe là ở Thâm Quyến, còn hỏi cô thể nhờ mua giúp họ một đôi .
Thanh Âm thấy đây cũng là một cơ hội kinh doanh!
Lập tức gọi điện thoại cho Trần Khánh Phương, chẳng bà đang định về Thư Thành mở cửa hàng quần áo , tiện thể bán thêm giày trượt cũng là một ý kiến .
Trần Khánh Phương dự định về Thư Thành mở cửa hàng quần áo, trong tay nhiều tiền mà, theo kiểu tư bản chủ nghĩa thì bắt buộc tiêu , đầu tư ngoài chính là lỗ.