Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 534
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ai ngờ Trương Thái Cần lắc đầu:
“ , chính vì thấy những khổ nạn mà nó trải qua nên trong lòng càng thêm khó chịu.”
Cảnh cũ sinh tình, càng thêm áy náy.
Được , thế thì Thanh Âm cũng gì nữa, chỉ thể kê cho ông một đơn thu-ốc sơ can lý khí, dùng bài Tiểu Sài Hồ Thang gia giảm là .
Cho đến lúc rời khỏi bệnh viện, viện trưởng Khương vẫn hiểu rõ chứng sợ nước và chứng lâm là gì, nhưng hôm nay Thanh Âm khá mệt, cảm giác c-ơ th-ể rút cạn sức lực, cô cũng nhiều, cứ thế lầm lũi đó.
Con cái đối với cha mà , rốt cuộc ý nghĩa gì?
Cô vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề , là hy vọng?
Là nơi gửi gắm?
Hay là gì đó, cô nghĩ , cô chỉ rằng, thế giới , ai phép tổn thương Ngư Ngư của cô, nếu cô sẽ liều mạng với kẻ đó.
Vài ngày , Trương Thái Cần đích đến bệnh viện một chuyến, một tuần uống thu-ốc, bệnh tiểu rắt của ông đỡ hơn nhiều, tiểu rõ ràng trở nên thông suốt.
Vì tiểu dễ dàng, cần dậy đêm nữa nên giấc ngủ của ông cũng hơn nhiều, tinh thần trông vẻ khá hơn hai .
Còn về thứ thực sự đáng sợ sâu thẳm trong lòng ông, Thanh Âm cách nào dùng thu-ốc mà khỏi ngay , nhưng ít nhất thể giải quyết sự khó chịu về mặt sinh lý, cũng là điều .
“Thế , những ngày tới nếu ông tiếp tục đến tái khám, nếu mặt thì ông cứ trực tiếp đến trạm y tế xưởng thép tìm , nếu mặt ở đó thì sẽ về nhà gọi .”
Bảo cô đích đến tận nhà để chẩn đoán và điều trị cho Trương Thái Cần, Thanh Âm thực sự , vì bản việc là chứng bệnh cấp cứu nguy hiểm đến tính mạng, thường thầy thu-ốc đến tận cửa, cô cũng lòng tự trọng của riêng .
Hơn nữa, cô vị thư ký Vương tưởng rằng cô nịnh bợ quyền quý.
Sau khi tan , Thanh Âm thuận đường ghé qua phía Học viện Sư phạm để thăm Đường Tương Linh, thời gian cô cũng đỡ hơn nhiều , Thanh Âm liền dừng tiêm thu-ốc Tây, chuyển sang điều trị bằng châm cứu.
Bệnh thì đỡ hơn một chút, nhưng vết thương tâm lý vẫn thể thấy rõ ràng bằng mắt thường.
Thanh Âm cũng còn thể khuyên bảo thế nào nữa, trong lòng thầm nghĩ tình hình của cô và Trương Thái Cần chút tương đồng, nếu là ở nước ngoài thì thể tham gia các nhóm hỗ trợ lẫn , cùng trò chuyện về những trải nghiệm tương tự của , khích lệ lẫn cũng là chuyện .
Mấy lời định đến cửa miệng, xem nên để hai họ gặp trò chuyện , lẽ sẽ hơn, nhưng hễ nghĩ đến dáng vẻ đề phòng của thư ký Vương, cô nén lời định .
Cô thì là ý , vạn nhất tưởng cô nhân cơ hội để vòi vĩnh cái gì đó thì ?
Đừng tự tìm rắc rối.
Cứ thế đắn đo mấy , Thanh Âm dập tắt ý định.
Thời tiết càng ngày càng nóng, chăn màn ở nhà cũng đến lúc dọn dẹp giặt giũ , phía Ngư Ngư cũng đến lúc dạy con bé tự tắm rửa .
Kể từ năm ngoái bắt đầu học cách tự giặt quần áo lót và quần lót nhỏ đó, con bé hình thành thói quen mỗi tắm xong đều tự giặt, nhưng việc tắm rửa con bé vẫn học .
Mỗi một đều nghịch nước vương vãi khắp nơi, nếu lớn thúc giục thì một tắm con bé thể tắm suốt hai tiếng đồng hồ, theo lời Cố là “đến ba con lợn cũng kỳ cọ trắng phau ”.
Cộng thêm việc tay con bé ngắn, kỹ thuật, lưng cũng tự kỳ tới , lúc vẫn do già tay.
Cũng may hiện tại là mùa hè, tùy tiện mở vòi hoa sen dội cái là xong, tắm rửa hàng ngày thì cũng dễ ghét bẩn, nhưng mùa đông thì thuận tiện nữa, vẫn nhanh ch.óng học cách tự tắm rửa mới .
Ba bà cháu đang chuyện trong phòng tắm, cửa bỗng nhiên mở , Thương Lang “ừ ừ” hai tiếng, Ngư Ngư vội vàng dùng khăn tắm quấn lấy , “Bố về !”
Mẹ chồng nàng dâu liếc , ồ, còn hổ kìa, chuyện đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-534.html.]
“Âm Âm sách của con , để dạy con bé, trẻ con cũng giống như con ch.ó nhỏ, dạy nhiều mấy là thôi.”
“Con ch.ó nhỏ, bà nội bậy, hừ!”
“Cháu mà ch.ó nhỏ , Băng Đường còn thể tự tắm rửa, cháu thể ?
Cháu còn chẳng bằng con ch.ó nhỏ .”
“Băng Đường thực sự thể tự tắm rửa ?
Bà nội đừng bắt nạt trẻ con nhé.”
Thanh Âm thế là phòng khách, thấy Cố An , đảo mắt tìm một vòng, đang giàn mướp hiên nhà, “Sao về mà cũng chẳng lên tiếng thế.”
Cố An lời nào, cũng cử động, Thanh Âm cũng để tâm, cầm cuốn sách hiên định , nhưng thấy vẫn bất động như pho tượng, sắc mặt cũng chút tối sầm, “Rốt cuộc ?”
Cố An đầu, mắt vằn tia m-áu, cô, mấp máy môi:
“Mọi cần đợi .”
Nói xong ngoài.
Thanh Âm cảm thấy hôm nay chút kỳ quái, bình thường tuy cũng tâm sự nhưng giống như hôm nay...
Ồ , một cách chính xác thì tâm sự từ hôm nay, một thời gian , mấy tháng nay bình thường cho lắm, ngày nào cũng ở nhà trông chừng Ngư Ngư, việc đưa đón Ngư Ngư học đều do , bình thường Thanh Âm tan nếu việc gì cũng sẽ tiễn.
Lúc đó cô còn , là trưởng thành , quãng đường ngắn thế nhắm mắt cũng lạc .
Mà mỗi Cố ngoài mua thức ăn, đều sẽ để Thương Lang theo.
Hình như, mỗi một trong gia đình đều thể gặp nguy hiểm .
Một lát , Ngư Ngư cuối cùng cũng tắm xong, nhảy chân sáo chạy về phòng , tự mặc quần áo , một lát chạy biến mất hút.
Thanh Âm lắc đầu, căn nhà chắc là gai , hai bố con đều yên , cả ngày chỉ chạy ngoài.
“Ơ, An t.ử ?
Vừa nãy chẳng về ?”
Mẹ Cố dọn dẹp phòng tắm sạch sẽ .
“Nói là việc ngoài , bảo chúng cần đợi .”
“Cái thằng , đều là bao nhiêu tuổi mà vẫn chẳng chín chắn chút nào cả, cái đám trẻ lứa , ngoại trừ Tiểu Mạn thì chẳng đứa nào khiến yên lòng cả.
, chuyện của Thanh Tuệ Tuệ con ?”
Thanh Âm lắc đầu, kể từ khi chuyển nhà cũng thường xuyên gặp chị dâu Tần, ngay cả hóng hớt cũng hóng tin mới nhất.
“Ái chà, cái đúng là... nó sắp kết hôn , Lâm Tố Phân nó cho tức đến nhập viện luôn !”
Lần chị dâu Tần còn , cô tìm một góa vợ nuôi ba đứa con tên Lưu Chí Cường trông giống hệt cũ, Lâm Tố Phân đồng ý, hai con thường xuyên cãi ở nhà.
Ai mà ngờ cô thực sự sắt đ-á lấy chồng, hai ngày âm thầm cùng đăng ký kết hôn, là tuần tổ chức đám cưới, Lâm Tố Phân chẳng vì thế mà tức đến liệt giường đó .
“Cái tên Lưu Chí Cường đó, thế nào nhỉ, thì... chậc chậc, đây bà bạn già của rỉ tai rằng, vợ của nó bệnh ch-ết , mà là nó ở bên ngoài chơi bời lăng nhăng cho tức ch-ết đấy, còn chút ham mê c-ờ b-ạc, còn ba đứa con trai nữa, trong đầu Thanh Tuệ Tuệ chứa cái gì , nếu là con gái , thực sự đoạn tuyệt quan hệ con với nó luôn.”