Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 537

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Âm bắt mạch cho cô , quả thực bệnh cảm nặng khỏi , “Thời gian nên nghỉ ngơi nhiều hơn, ăn uống thanh đạm, chú trọng dinh dưỡng là chính."

 

Dặn dò đơn giản vài câu, nhân lúc bệnh nhân, Thanh Âm châm cho cô vài huyệt vị để điều dưỡng giai đoạn .

 

Vốn dĩ cô kê đơn thu-ốc, vì nếu kê thì cô trả tiền, còn tiết kiệm cả phí châm cứu, nhưng Đường Tương Linh kiên trì, thời gian qua đều là Thanh Âm đích đến ký túc xá tiêm và châm cứu cho , một đồng cũng thu, cô cảm thấy áy náy.

 

Thấy cô kiên trì như , Thanh Âm chỉ đành kê cho cô vài huyệt vị, bảo cô xuống sảnh tầng một nộp tiền là .

 

Hiện tại công việc của đều xác định xong, Phó Văn Quân cùng chuyên ngành với cô Sở Thương nghiệp, tuy chỉ là một cán sự bình thường, nhưng với năng lực của cô , tương lai chắc chắn chỉ dừng ở đó.

 

Những khác cũng lượt phân về các cương vị khác , chỉ Đường Tương Linh vẫn còn ở trường chờ nghiệp muộn, trong tay cô chắc cũng bao nhiêu tiền.

 

Thanh Âm thở dài, bóng lưng cô dần rời khỏi phòng khám để xuống đại sảnh, đúng lúc đó Trương Thái Cần cũng tới.

 

“Thật xin bác sĩ Thanh, đến muộn chứ?

 

Sợ cô tan , cũng khảo sát ở về."

 

Thanh Âm mỉm , cũng tinh ý hỏi ông , khảo sát cái gì.

 

“Thời gian công việc bận rộn, uống thu-ốc đều đặn như mấy ngày đầu, nhưng hiệu quả vẫn , bây giờ thấy tiếng nước chảy còn són tiểu nữa ."

 

“Từ mạch tượng mà , quả thực phục hồi ."

 

Thanh Âm bắt mạch xong, cũng định kê thêm đơn thu-ốc nữa, dù bệnh của ông là tâm bệnh, hiệu quả của thu-ốc chỉ thể đạt đến bước , phần còn là do chính buông bỏ.

 

lúc văn phòng viện cũng việc tìm Thanh Âm, cô bèn chào một tiếng ngoài cửa chuyện với , Trương Thái Cần một trong phòng khám, tùy ý liếc mấy tờ đơn thu-ốc bàn cô.

 

Tờ bản bên đưa cho bệnh nhân, bản tay vẫn còn ở chỗ Thanh Âm, vì xem xong cho đó, đến giờ tan nên cô thu gọn ngăn kéo.

 

Trương Thái Cần thầm nghĩ, chữ của bác sĩ Thanh thật, giống một bác sĩ như rồng bay phượng múa hiểu, mỗi một huyệt vị cô đều rõ ràng, từng nét một...

 

Nhìn tiếp lên phía là phần đầu đơn thu-ốc, đó ghi tình trạng cơ bản của bệnh nhân, chẩn đoán, địa chỉ, tuổi tác, giới tính, họ tên...

 

Ơ, chờ !

 

Trương Thái Cần dường như thấy một cái tên quen thuộc, đó là cái tên khắc sâu trong tim ông, cũng chẳng màng đến việc nên xem đồ của khác, ông nghiêng kỹ —— đúng là cái tên đó!

 

Tên giống hệt, tuổi tác cũng khớp, chuyện trùng hợp thế ?

 

Trong lòng ông dâng lên một cảm xúc vi diệu, “Bác sĩ Thanh, ơn cho hỏi, Đường Tương Linh là..."

 

“Ồ, là bệnh nhân đó, một cô gái trẻ, , ông quen ?"

 

“Tên của cô giống hệt con gái , đến cả tuổi tác cũng y hệt."

 

Thanh Âm thót tim, cô khỏi nhớ lời Đường Tương Linh , cô theo họ , cha cô cũng họ Trương, hơn nữa cô cũng là Kinh Thị, cha cô từng là một lãnh đạo, và cô cũng xuống nông thôn trong thời gian cha cách ly điều tra...

 

Không lẽ thực sự chuyện trùng hợp đến thế ?!

 

“Con gái ông theo họ ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-537.html.]

“Phải, chẳng lẽ cô bé cũng..."

 

Thanh Âm gật đầu, hỏi thêm về nơi con gái Trương Thái Cần xuống nông thôn năm đó và nhà chồng cũ của Đường Tương Linh hình như cùng một huyện, chỉ là cùng một xã, nhưng năm đó thanh niên tri thức từ Kinh Thị đến đều tập kết tại cùng một địa điểm...

 

Chẳng lẽ...

 

Tuy rằng khả năng đó mong manh, nhưng Thanh Âm vẫn cảm thấy, là cứ để họ gặp một ?

 

Cho dù trường hợp đó thì họ cũng là đồng hương, cùng cắm rễ ở một tỉnh, quan trọng là ngay cả trải nghiệm cũng giống đến lạ kỳ, thêm một bạn như cũng thể sớm giải tỏa nút thắt trong lòng?

 

“Bác sĩ Thanh địa chỉ của bệnh nhân ?"

 

Thanh Âm gật đầu, “Cô hiện về ký túc xá , để gọi điện hỏi thử xem."

 

Đến văn phòng viện, Thanh Âm mượn điện thoại của cán sự Mã dùng một lát, nhanh bên bà quản lý ký túc xá tìm Đường Tương Linh đến, Thanh Âm hỏi thẳng thừng trong điện thoại:

 

“Tương Linh, cha của em tên là Trương Thái Cần ?"

 

“Vâng, chị ?"

 

Thanh Âm khổ, sự trùng hợp lớn đến mấy cũng thể trùng đến từng chi tiết nhỏ như , “Mười phút nữa em cổng chính trường đợi, bọn chị sẽ đến ngay."

 

Trương Thái Cần run giọng với tài xế:

 

“Đến cổng chính Học viện Sư phạm."

 

Tài xế tuy ngạc nhiên nhưng chuyện của lãnh đạo cũng hỏi nhiều, trực tiếp nhấn ga, lái nhanh định.

 

đối với Trương Thái Cần mà , đoạn đường mà xa xôi đến thế, xa đến mức dọc đường ông xem đồng hồ ít nhất mười , hắng giọng ít nhất năm .

 

Cuối cùng, cách cổng lớn hai mươi mét, ông thấy một dáng g-ầy yếu, đôi mắt và hàng lông mày quen thuộc , “Tương Linh..."

 

Cũng chính khi hai cha con họ nhận , Thanh Âm mới mấy năm qua hai cha con họ bỏ lỡ như thế nào.

 

Năm đó Đường Tương Linh đăng ký từ văn phòng thanh niên tri thức Kinh Thị, ban đầu theo đại đội đến một nông trường thuộc một trấn nhỏ ở khu vực tỉnh Thạch Lan.

 

Thật khéo , trong cùng đợt thanh niên tri thức từ Kinh Thị đến đó còn một cô gái khác trùng tên trùng họ với cô, cũng tên là Đường Tương Linh, chỉ điều tuổi lớn hơn cô hai tuổi.

 

Càng khéo hơn là ban đầu hai còn phân về cùng một nông trường, đáng tiếc nông trường chê Đường Tương Linh nhỏ tuổi, dáng g-ầy gò nhỏ bé như mầm đậu, nên gửi trả về văn phòng thanh niên tri thức huyện.

 

Bên còn cách nào khác, bèn nhét bừa cô một vùng nông thôn khác, chỉ là ở một xã khác.

 

Mà vì cô nhỏ tuổi g-ầy yếu, luôn cảm giác tồn tại, nên khi nhắc đến cái tên Đường Tương Linh trong cùng đợt thanh niên tri thức , chỉ nhớ đến .

 

Cho nên khi Đường Tương Linh lớn gặp t.a.i n.ạ.n ch-ết đuối ở đ-ập nước, lúc nông trường gửi thư về nơi cư trú của cô , nhân viên văn phòng thanh niên tri thức vì sơ suất tìm nhầm địa chỉ của Đường Tương Linh nhỏ.

 

Khổ nỗi khi thư gửi đến Kinh Thị, Trương Thái Cần vẫn còn ở nông trường cải tạo lao động, mãi , thư do đồng nghiệp cũ nhận giúp, cũng kiểm tra kỹ lưỡng, khi thư đến tay Trương Thái Cần thì chuyện muộn.

 

Lúc đó ông cũng thể rời khỏi nông trường cải tạo, chỉ thể hết lời ý , nhờ đến khác, cuối cùng đến vùng nông thôn nơi Đường Tương Linh lớn ở đó một trận.

 

Cách biệt nhiều năm, đồ dùng cá nhân của cô còn, ngay cả mộ gió cũng thể lập nổi, tự nhiên cũng phát hiện Đường Tương Linh con gái .

 

 

Loading...