Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 540
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thanh Âm cảm thấy mũi cay cay, vội vàng rời khỏi nhà vệ sinh, cô sợ lát nữa Ngư Ngư sẽ nhạo .”
“Thanh Âm nhà ?"
Thanh Âm vội vàng hít hít mũi mở cửa, thì là Lưu Lệ Vân và Lưu Kiến Quân đến, họ đến để đưa thiệp cưới.
Kể từ khi nghiệp cuối năm ngoái, hai tuy ở hai trường khác , học chuyên ngành khác , nhưng vì thành tích đều ưu tú nên khi kết thúc thực tập giữ trực tiếp tại bệnh viện tỉnh.
Một ở khoa Ngoại tổng quát bệnh viện tỉnh, một ở khoa Nội.
Lưu Lệ Vân hồi ở trường vốn dĩ các môn Tây y học hơn Đông y, hiện tại phân về khoa Nội cũng là kết hợp Đông Tây y, coi là chuyển ngành mà còn phát huy sở trường của .
Đầu năm phụ hai bên gặp mặt bàn bạc, hôn sự của họ định ngày Quốc tế Lao động mùng 1 tháng 5, “ đưa thiệp cưới cho cô nửa tháng, hôm đó các nhất định đến đấy nhé, cả nhà cùng đến, nếu cả nhà cùng đến là giận đấy."
“Được , đến lúc đó nhất định ăn cho gỡ vốn mới thôi."
Thanh Âm mỉm nhận lấy thiệp cưới và kẹo mừng, “Chúc mừng nhé, chuyện xem nhà, ưng ý căn nào ?"
“Ưng một căn nhà cũ ở khu đường sắt , và cùng gom góp, cho chúng mượn tiền , từ từ trả cho lớn."
Thời kỳ ở Đông Bắc, cuộc sống thực sự dễ thở hơn tỉnh Thạch Lan nhiều.
Ngay cả những xã viên nông dân bình thường cũng thể để dành ít tiền.
Lưu Kiến Quân là con cả trong nhà, Lưu Lệ Vân là con út, cha hai bên gom góp là đủ tiền mua một căn nhà nhỏ.
Thanh Âm thấy niềm vui sướng khi sắp bắt đầu cuộc sống mới của họ, mặt cũng lộ nụ chân thành, “ , còn Tổ Tĩnh thì ?"
Tổ Tĩnh thực tập ở bệnh viện khu Đông Thành, Tổ Hồng tức giận, sự thúc giục ngừng của bà , cô thể hiện trong kỳ thực tập, kết quả kỳ thi nghiệp cũng tệ, cuối cùng giữ khoa Trung y bệnh viện khu Đông Thành.
Đây là khoa mới mở , cô với tư cách là thế hệ “ khai hoang" đầu tiên, chỉ cần việc chăm chỉ, dù thành tựu gì đặc biệt thì tiền đồ cũng sẽ tệ.
“Đến lúc kết hôn các sẽ gặp thôi."
Tiễn hai vợ chồng nhà họ Lưu xong, Thanh Âm định qua trạm xá xem thử.
Luận văn của cô cũng hòm hòm , buổi chiều còn về trường nhờ hướng dẫn xem qua bản thảo sơ bộ để sửa dần.
Ai ngờ đến cổng lớn trạm xá thấy một nam thanh niên tiến lên chào, “Cô giáo Lý?"
Mấy năm gặp, Lý Tu Năng vẫn phong thái như xưa, mới nghiệp từ Kinh Thị trở về, “Thầy Lý phân công về ?"
“Văn phòng UBND tỉnh, rảnh rỗi nhớ đến tìm chơi nhé."
Thanh Âm giơ ngón tay cái lên, đây cũng là một ví dụ sống động cho việc học đại học đổi vận mệnh.
Năm đó chỉ nghiệp cấp ba, miễn cưỡng chủ nhiệm một lớp cấp ba, hiện tại nghiệp đại học phân thẳng chính phủ tỉnh.
Tuy nghề nghiệp phân cao thấp, nhưng một giỏi lách như quả thực phù hợp hơn khi đến những nền tảng cao hơn để soạn thảo tài liệu.
“Hôm nay thầy Lý qua đây việc gì ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-540.html.]
“Muốn phiền cô xem bệnh giúp cho một ."
“Được ạ, bệnh nhân ở ?"
“Ở nhà."
Lý Tu Năng chút ngại ngùng gãi đầu, vẫn giữ thói quen y như đây, “Là cụ cố của đối tượng .
cũng mới đối tượng lâu, cũng là bạn đại học, tên là Cao Tiểu Thanh.
Cụ cố nhà họ Cao năm nay ngoài chín mươi, vốn bệnh cao huyết áp, kiểm soát lắm, cũng uống thu-ốc đều đặn.
Một tuần vì cãi với con dâu, tức là bà nội của Cao Tiểu Thanh, mà bỗng nhiên tức giận đến ngất xỉu.
Vì gia đình họ vốn dĩ mâu thuẫn chồng nàng dâu (cha chồng nàng dâu) từ lâu, cụ ông từ năm bốn mươi tuổi thường xuyên tức đến ngất xỉu, nhà cũng tưởng cũng giống như , chỉ cần dìu lên giường nghỉ, ngủ một giấc là khỏe."
“Ai ngờ tỉnh nữa, thở vẫn còn, tim vẫn đ-ập, nhưng chính là tỉnh .
May mà ngày hôm đưa đến bệnh viện quá muộn, kiểm tra cho thấy huyết khối não, qua nỗ lực cấp cứu thì giữ mạng nhưng vẫn tỉnh ."
“Bệnh viện chẩn đoán là thực vật, điều trị cũng ý nghĩa gì lớn, cân nhắc thấy cụ ông tuổi cũng cao nên nhà đưa về nhà.
chú út của Tiểu Thanh cũng là một bác sĩ cơ sở, từ bỏ việc điều trị, mỗi ngày tự bỏ tiền túi đến nhà truyền cho cụ ít nước đường muối, đút sữa nọ để duy trì sự sống."
“Lần về nhà và hiện tại y thuật của cô ngày càng cao siêu, ngay cả thực vật cũng thể đ-ánh thức , còn thành lập một cái phòng việc về kỹ thuật đ-ánh thức thực vật bằng Trung y gì đó, nên mặt dày đến nhờ cô qua xem giúp một chút.
Tiểu Thanh là một cô gái , cô quá đau lòng, cứ cố gắng hết sức, nếu vẫn cách nào thì nghĩ ít nhất cũng sẽ hối hận."
Thanh Âm khổ, cái phòng việc gì đó cô cũng ngờ danh tiếng vang xa đến mức .
Lúc đầu, bên bệnh viện thành phố chỉ cần nhận bệnh nhân sống thực vật là họ gọi điện Thanh Âm liền qua đó, Thanh Âm thực sự quá bận, lười chạy chạy hai bên nên bảo họ chuyển thẳng bệnh nhân qua Thư Cương, dù bên cũng giường bệnh và thiết duy trì sự sống.
Lúc bàn giao bệnh nhân cần bác sĩ điều trị chính của hai bên mặt đối mặt bàn giao, giống như nghi thức giao ca của ca trực đêm , thậm chí còn trang trọng và diện hơn cả nghi thức giao ca.
Mấy năm qua cô cũng dốc hết sức ch-ữa tr-ị, nhưng y học cuối cùng vẫn là y học chứ thần học, đến nay cô cũng mới chỉ đ-ánh thức thành công sáu , đó đều là những trường hợp bệnh nhẹ, cũng hôn mê thời gian dài, ở Thư Cương một thời gian tiếc nuối qua đời.
Rất nhiều nhà vẫn thấu tình đạt lý, hiểu sự hạn chế của y học, nhưng cũng những nhà khá khó nhằn, cảm thấy đều tại cô tiếp nhận, nếu vì cái phòng việc gì đó mà chuyển bệnh nhân qua đây, cứ ở bệnh viện thành phố thì còn ch-ết vân vân.
Trải qua nhiều chuyện, Thanh Âm cũng còn chí khí ngất trời như ban đầu nữa, nhưng Lý Tu Năng mở lời, cô vẫn dự định qua xem thử một chuyến.
“Được, nhưng chiều nay còn chút việc, đợi bận xong sẽ qua ?"
Lý Tu Năng để địa chỉ nhà Cao Tiểu Thanh, Thanh Âm văn phòng xử lý công việc của , xong xuôi vội vàng về trường nộp luận văn, khỏi văn phòng hướng dẫn mới thẳng đến thôn Cao Gia ở phía nam thành phố.
Khu vực phía nam thành phố Thanh Âm mới cùng Tô Tiểu Mạn đến một chuyến mấy ngày .
Tô Tiểu Mạn nhắm vài khu đất, Thanh Âm qua xem một chút, khu đất lọt mắt xanh cạnh thôn Cao Gia.
Hiện tại thôn Cao Gia vẫn chỉ là một ngôi làng nhỏ bình thường, nhưng năm mươi năm là một “ngôi làng trong thành phố" nổi tiếng ở thành phố Thư Thành.