Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 542
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xuất của Lý Tu Năng chắc là từng gặp qua gia đình như bao giờ, chút hồn .”
Hai cũng xa, cứ thế những chiếc ghế gỗ nhỏ trong sân nhà họ Cao, trò chuyện về tình hình những năm gần đây.
Trước khi học đại học họ còn thường xuyên tụ tập một chút, bây giờ mỗi một ngả lâu lắm tụ họp.
“Hay là thế , vài ngày nữa đợi rảnh, chúng tụ tập một chút nhé, cứ đến chỗ thả diều cho Ngư Ngư năm đó , gọi là thôn Độc Sơn ?"
Thanh Âm sảng khoái đồng ý, “Được, xong việc thì đến nhà ăn cơm, chúng ăn lẩu, đồ nướng, vài cân b-ia nữa."
Vừa thời tiết nóng lên , tôm hùm đất cũng thể ăn .
Thanh Âm nghĩ đến những món ăn đêm ngon lành mà nước miếng sắp trào , cô bao nhiêu năm sống về đêm cơ chứ, ai mà hiểu cho !
Đang chuyện thì Cao Tiểu Thanh , nhưng sắc mặt chút đỏ, “Xin ạ, ông nội em, ông nội ... ..."
Thanh Âm còn gì mà hiểu nữa, , chính chủ nhà còn chẳng chữa cho cụ nữa, cô ở đây cũng chỉ vướng víu.
Biểu hiện của Lý Tu Năng còn tức giận hơn cả Thanh Âm, mãi cho đến khi khỏi đầu làng, mới trầm giọng :
“Chuyện của và Tiểu Thanh, cha vốn dĩ vẫn luôn đồng ý lắm, đây hiểu nhưng hôm nay dường như cho một cái khác."
Loại chuyện Thanh Âm tiện nhiều, dù là bạn đến mấy cô cũng thể vì gia đình của một mà đưa những lời phán xét ác ý về , nhưng thái độ của cả gia đình từ xuống đối với cụ Cao thực sự chẳng cả, bảo cô lời khuyên giải trái lương tâm cô cũng .
Vì thời gian muộn nên Lý Tu Năng đưa Thanh Âm đến tận cửa nhà mới về.
“Âm Âm hôm nay về muộn thế?"
“Em chút việc ở phía nam thành phố."
Thanh Âm bước nhà, hiếm khi thấy Cố An cũng đang ghế sofa, còn đang cùng Ngư Ngư xem hoạt hình nữa.
Mẹ Cố bưng cơm canh đang hâm nóng bếp , Thanh Âm ăn ở bàn suy nghĩ về chuyện nhà họ Cao.
Một ông cụ hơn chín mươi tuổi, một tiền tiết kiệm, hai sức lao động, ba là ngay cả khi tỉnh cũng chẳng sống thêm mấy năm, điều trong mắt đại đa lẽ thực sự “giá trị" cứu chữa...
, những từ bỏ việc điều trị đó chính là những đứa con mà cụ nuôi nấng trưởng thành.
Trong những năm tháng gian khổ đó, những đứa con cụ nuôi dưỡng bằng mồ hôi nước mắt của , thể bình tĩnh từ bỏ cụ như chứ?
Thậm chí đến cửa nhà cũng cho , tống thẳng cụ chuồng lợn gác mái, sợ nhất chính là cụ tắt thở ngay trong nhà ?
Thực đối với những bệnh nhân tuổi tác quá cao, bệnh tình nghiêm trọng như thế , nếu con cái vì đành lòng để họ chịu nỗi đau phẫu thuật d.a.o kéo cắm ống truyền mà từ bỏ việc điều trị thì điều thể thấu hiểu , nhưng cô là bác sĩ Trung y, phẫu thuật, xâm lấn, thử xem chứ?
Hơn nữa theo ý của Cao Tiểu Thanh, cụ ông khi ngất xỉu sức khỏe vẫn luôn , sinh hoạt thể tự lo , cũng sẽ tăng thêm gánh nặng cho con cái, thử chứ?
“Nghĩ gì thế?"
Không từ lúc nào, Ngư Ngư tắm rửa , trong phòng chỉ còn Thanh Âm và Cố An.
“Nghĩ về bệnh nhân gặp ngày hôm nay."
Cũng bí mật gì thể , Thanh Âm tiện miệng kể những gì thấy ở thôn Cao Gia, thầm nghĩ hì, thảo nào sẽ trở thành ngôi làng “hộ gia đình đinh" nổi tiếng, ép cả tuyến tàu điện ngầm 8 vòng mấy chục cây để tránh cái làng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-542.html.]
“Dạo bận gì thế?"
Cố An xoa xoa mũi, “ là em trúng , chúng sắp cải tổ ."
Thanh Âm nhớ mang máng hình như chính là năm 1983, Bộ Trung điều cùng Cục Chính trị Công an và một bộ phận khác sáp nhập, thành lập Cục An ninh Quốc gia.
Tuy nhiên ngờ trở thành trực tiếp trải nghiệm tiến trình lịch sử .
“Chúc mừng nhé, thêm một nhóm chiến hữu mới."
Trên mặt Cố An thấy vẻ vui mừng, kể từ khi bác sĩ Diêu qua đời, tâm trạng của vẫn luôn vực dậy nổi, “Tiếp theo việc để bận rộn ."
Chuyện của bác sĩ Diêu, tuyệt đối sẽ bỏ qua dễ dàng như , tuyệt đối sẽ ăn miếng trả miếng, nợ m-áu trả bằng m-áu.
Hiện tại trong tay câu một con cá lớn đấy.
Thanh Âm cũng những chuyện , chỉ chợt nhớ đến chuyện sinh nhật Cố, “Mẹ sắp đến sinh nhật , sắp xếp gì ?"
Cố An mà nghĩ đến những thứ , nhưng vẫn luôn khá lời Thanh Âm, “Em cứ xem mà sắp xếp , phô trương quá cũng đành lòng , cứ cả nhà tụ họp một chút là ."
Nghĩ đến lá thư của trai , tâm trạng lên một chút, “Nếu gì bất ngờ thì tháng cả sẽ về , còn thể kịp sinh nhật đấy."
Đích đón sinh nhật cùng Cố, đây là tâm nguyện từ nhiều năm của Cố Toàn, cũng là động lực giúp kiên trì suốt bao nhiêu năm qua.
“Được, khi nào cần em phối hợp gì thì cứ một tiếng."
Cố An gì, nhưng trong lòng thầm nhủ:
“Lần , vinh quy bái tổ, cần bất kỳ sự che đậy nào nữa .”
Vì chuyện , tâm trạng của Thanh Âm những ngày đó đều .
Cố Tiểu Ngư cha , tóm là cảm thấy họ vui vẻ, cho nên cô bé cũng vui lây, vô cùng vui vẻ, thỉnh thoảng đòi một hào để mua hai que kem bơ, lúc là chia cho bạn một que, lúc tự ăn cả hai que.
Đợi khi hướng dẫn xem xong bản thảo sơ bộ luận văn của Thanh Âm và giúp cô sửa một lượt, bên phía Tô Tiểu Mạn cũng tin tức mới.
“Thời gian xem một vòng , nhưng cân nhắc tổng thể thì vẫn là mảnh đất cạnh thôn Cao Gia là phù hợp nhất."
Tô Tiểu Mạn chống hông quạt quạt .
Thanh Âm vội vàng đưa cho cô một miếng dưa hấu, là loại để ở nhiệt độ phòng, “Bà còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, đừng chạy vạy nữa, chúng bàn bạc xem chốt luôn ."
Tuy nền tảng sức khỏe của Tô Tiểu Mạn , bản xe nhỏ, nhưng dù cũng là bà bầu, trời nắng nóng chạy tới chạy lui cô cũng thấy áy náy.
“Được, chạy chạy coi như vận động một chút, là chuyện mà.
Chỉ mảnh đất ở thôn Cao Gia đó, rốt cuộc bà nghĩ thế nào?"
Thanh Âm cũng thấy khó xử.
Cho dù là vị trí giao thông, là giá cả và diện tích, thậm chí là triển vọng phát triển tương lai cô đều cả, nhưng cứ hễ nghĩ đến việc thôn Cao Gia trở thành hộ gia đình đinh thì khu đất bên phía cô sẽ buộc trở thành một cái chợ làng trong thành phố quy mô lớn...
Cô còn đang phân vân xem nên lấy , ngờ ngày hôm Tô Tiểu Mạn xông thẳng đến bệnh viện tìm cô, “Thanh Âm, chúng nhanh tay lên thôi, Vệ Quốc còn hai nhóm khác cũng đang nhắm mảnh đất đó, hình như chính phủ định học tập bên Bành Thành, tổ chức đấu thầu, đấu giá công khai, ai trả giá cao thì ."