Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 543

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thanh Âm thót tim một cái, kế hoạch ban đầu của cô là nhân lúc còn kịp phản ứng mà hốt bạc xem thực hiện , mấy tháng qua trì hoãn quá lâu.”

 

Nghĩ đến cái chợ bán sỉ d.ư.ợ.c liệu Trung y đang vẫy gọi , Thanh Âm nghiến răng một cái, “Được, chúng lấy mảnh , còn về phía buổi đấu thầu..."

 

“Bà yên tâm , hồi học tập ở Bành Thành từng theo dõi và thấy qua , cách vận hành thế nào, cứ giao cho lo liệu."

 

“Bà cứ chạy vạy ở bên suốt, chuyện ở xưởng ?"

 

“Hầy, Vệ Quốc bàn bạc với , tháng sẽ xin nghỉ việc.

 

Xưởng d.ư.ợ.c Trung y bây giờ còn là xưởng d.ư.ợ.c Trung y như ngày xưa nữa , kể từ khi họ đưa mấy du học Nhật Bản về, những bản địa như chúng chèn ép ghê lắm, ở cũng chẳng ý nghĩa gì."

 

Hơn nữa, tiền lương cũng chẳng kiếm bao nhiêu mà còn rước bực .

 

Cô vẫn luôn đề đạt chuyện nghỉ việc với xưởng chủ yếu là vì cảm thấy xưởng cử đào tạo học tập bao nhiêu năm nay, thể bỏ mặc , kiểu gì cũng cống hiến cho xưởng thêm vài năm nữa mới .

 

tháng , vị thư ký già nghỉ hưu, giám đốc xưởng cũng điều nơi khác , những lãnh đạo còn như rắn mất đầu, cứ tâng bốc mấy gã “cao tài sinh" từ Nhật Bản về , theo lời khuyên của những đó, định bán kỹ thuật trồng tam thất và các loại hạt giống ưu tú của nước Long cho các thương gia d.ư.ợ.c phẩm bên Nhật Bản.

 

Cô kịch liệt phản đối nhưng hiệu quả, thế nên lòng chút nguội lạnh.

 

“Thay vì ở bên trong đấu đ-á nội bộ với họ, chi bằng ngoài tự chủ, cùng lắm thì hai năm sinh con cứ chạy vạy lo liệu việc vặt cho bà ."

 

Thanh Âm ngượng ngùng, cô dám để nữ chính nguyên tác trợ thủ cho cơ chứ, “Đã mà, chợ bán sỉ d.ư.ợ.c liệu là chúng hợp tác, bà cũng là ông chủ."

 

Tô Tiểu Mạn “hì hì" một tiếng, “Yên tâm , đảm bảo sẽ lo liệu chuyện đấu thầu cho bà thỏa nhất."

 

, cái cách bà dạy cũng khá là hữu dụng đấy.

 

Họ mua kỹ thuật trồng tam thất và hạt giống của chúng , thì cứ bán thôi, chúng cứ đợi ba năm nữa xem họ lỗ sấp mặt thế nào nhé, hừ!"

 

Tam thất là một vị thu-ốc Trung y vô cùng quan trọng, tần suất sử dụng cao và hiệu quả đối với nhiều loại bệnh tật.

 

Các thương gia d.ư.ợ.c phẩm Nhật Bản nhận rằng cùng một cách phối ngũ và tỉ lệ nhưng sử dụng tam thất từ các vùng miền khác thì hiệu quả khác biệt, đặc biệt là tam thất ở tỉnh Điền Nam là nhất, thế nên nhiều thương gia d.ư.ợ.c phẩm đều nhăm nhe hạt giống và kỹ thuật trồng.

 

Kiếp Thanh Âm ít thầy giáo chính trị kể câu chuyện về Nhật Bản tàu hỏa lân la quen với đồng hương tỉnh Điền Nam để dò hỏi thông tin, cô thực hư thế nào nhưng sự thật là kỹ thuật tổ tiên Long lưu truyền hai ngàn năm nay, hạt giống ưu tú mấy chục thế hệ nông dân trồng d.ư.ợ.c liệu dày công vun đắp thực sự chảy m-áu ngoài.

 

Mà tam thất là duy nhất, còn nhiều vị thu-ốc Trung y quen thuộc khác, phàm là những chủng loại đều thu mua, cuối cùng biến thành bằng sáng chế của “chính họ".

 

Thanh Âm cách nào đổi trào lưu và xu hướng lịch sử, nhưng những chuyện như thế thể ngăn cản năm nào năm nấy.

 

Lừa ai cô cũng thấy xót, ngoại trừ lũ lùn!

 

Đã là lừa thì lừa , hơn nữa Thanh Âm vô cùng tin tưởng “kỹ thuật lừa " của Tô Tiểu Mạn.

 

Bởi vì trong nguyên tác cũng một tình tiết như , đó là Tô Tiểu Mạn bỗng nhiên đổi thái độ, ủng hộ việc “chi-a s-ẻ" hạt giống tam thất và kỹ thuật trồng trọt cho các thương gia d.ư.ợ.c phẩm Nhật Bản.

 

Bên thấy thế thì mừng rỡ khôn xiết, cô chính là nòng cốt của xưởng d.ư.ợ.c mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-543.html.]

 

Họ cảm thán quả nhiên Long vẫn nghèo, chỉ cần bỏ chút tiền, dùng chút chiêu bài đường mật là thể khiến Long khuất phục.

 

Trong sự tự phụ, họ thậm chí còn chẳng mảy may nghi ngờ xem chuyện gì bất hợp lý , lập tức dứt khoát bỏ một tiền lớn mua lấy “đồ ", thậm chí còn chẳng kịp ký kết một bản hợp đồng t.ử tế.

 

Quay về đảo quốc tiến hành thử nghiệm quy mô lớn suốt ba năm, kết quả trồng cái thứ chẳng giống ai, thương gia d.ư.ợ.c phẩm tức đến nổ phổi, cũng lỗ hề nhẹ.

 

thì để mua những thứ họ bỏ một tiền lớn mà!

 

Chưa kể hồi đó Tô Tiểu Mạn còn sư t.ử ngoạm, bán kèm theo nhiều thu-ốc tồn kho sắp hết hạn sử dụng, thu về một khoản ngoại tệ lớn, suýt chút nữa tống khứ sạch sành sanh các loại thu-ốc cận date của các công ty d.ư.ợ.c phẩm lớn tỉnh Thạch Lan!

 

Mà Tô Tiểu Mạn cầm tiền , xoay một cái liền đầu tư một căn cứ trồng tam thất quy mô lớn ở tỉnh Điền Nam, dùng loại hạt giống nhất, thuê những thợ giỏi nhất, nghiên cứu kỹ thuật nhất, trồng loại tam thất giá đắt nhất.

 

Người Nhật nhập thu-ốc ư?

 

Xin nhé, các còn bỏ cái giá cao hơn nữa để mua “thu-ốc nhập khẩu"!

 

Lúc đó, với tư cách là độc giả, Thanh Âm cảm thấy cực kỳ sướng , nên bây giờ cơ hội hợp tác với Tô Tiểu Mạn, một “đùi vàng" to khỏe tam quan chính trực như thế tại ôm lấy chứ?

 

Đây cũng là lý do ngay từ khi ý định mở chợ bán sỉ d.ư.ợ.c liệu, Thanh Âm tìm đến cô .

 

sức lực của hạn, các mối quan hệ xã hội và kinh nghiệm đều hạn chế, phần lớn thời gian dành cho việc học tập và phòng khám, vì yên tâm giao việc cho Tô Tiểu Mạn lo liệu, dù , đến lúc đó hai cùng góp tiền, định đoạt cổ phần theo tỉ lệ góp vốn.

 

Tuy nhiên, đó hai còn thành lập một công ty nhỏ .

 

Bây giờ việc đăng ký công ty dường như đang trở thành một trào lưu xu hướng, ai cũng thể đăng ký một cái, kẹp một cái túi da nhân tạo nách là ai nấy đều trở thành “giám đốc", “ông chủ".

 

Ngay cả trướng Cương T.ử cũng đăng ký đến bốn năm công ty , hai đồng chí nữ như họ hợp tác đăng ký cũng gì là lạ.

 

Sau đó danh nghĩa công ty đăng ký để tham gia buổi đấu thầu, đấu giá công khai, cuối cùng giành mảnh đất bên cạnh thôn Cao Gia với cái giá hai mươi vạn...

 

Đó thực sự là cái giá rẻ như cho mà!

 

Hai mươi vạn ở năm mươi năm ngay cả tiền trả cho một căn hộ trăm mét vuông cũng đủ, mà bây giờ thể mua một mảnh đất rộng gần năm trăm mẫu, địa thế bằng phẳng, tương lai sẽ hai tuyến tàu điện ngầm chạy qua!

 

Đây giá rẻ như cho thì là cái gì nữa?

 

Thanh Âm mơ cũng tỉnh đấy nhé!

 

Tuy nhiên, vì thực sự quá bận rộn nên cô chỉ đến đó hai buổi đấu thầu và khi ký hợp đồng, nhưng những chuyện cần cô đều nắm rõ sót một thứ gì.

 

Về phần góp vốn, mặc dù mấy năm nay Tô Tiểu Mạn mở mang tầm mắt nhưng dù cũng vẫn đang ở xưởng quốc doanh, trần thu nhập ở đó, cộng thêm khoản tiền kiếm từ việc lừa Nhật, cô và Nguyên Vệ Quốc gom góp mãi cũng chỉ lấy năm vạn tệ.

 

Phía Thanh Âm tiền cổ tức từ Xưởng d.ư.ợ.c 6, Hòa Thiện Đường và viện thẩm mỹ, đặc biệt là viện thẩm mỹ hiện tại đang kinh doanh độc nhất vô nhị tỉnh Thạch Lan, thể là nổi đình nổi đám , một tháng thể thu về ít tiền, cộng thêm tiền tiết kiệm đây, cuối cùng cô cũng gom đủ mười lăm vạn.

 

Thanh Âm cũng để Tô Tiểu Mạn chịu thiệt, bởi vì giai đoạn đầu đều là một chạy vạy, giai đoạn cũng cần cô góp sức, mặc dù tỉ lệ góp vốn của cô thấp nhưng Thanh Âm vẫn chia cho cô 30% cổ phần, bản Thanh Âm chiếm 70%, cả hai bên đều hài lòng với tỉ lệ .

 

 

Loading...