Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 549

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cố Toàn, Cố An cũng nâng ly, gọi một tiếng “cha”.”

 

Thanh Âm thì uống b-ia, nhâm nhi một chậu cua cay đầy ắp, mút mát bọn họ kể chuyện những năm qua, tất nhiên chủ yếu là cha con Cố An kể về những đổi ở ngõ Hạnh Hoa, kể về những chuyện lớn nhỏ trong nhà, thỉnh thoảng Cố bổ sung vài câu, Cố Toàn chăm chú lắng , đến đoạn buồn thì uống r-ượu giải sầu, chẳng lời nào.

 

Nghe đến đoạn thú vị, phát tiếng “khẹc khẹc”, nhưng còn cảm thấy kinh khủng nữa, giống như Ngư Ngư , đây là huân chương quân công dũng cảm của bác, chỉ dũng cảm mới nhận phần thưởng .

 

Cả nhà cứ thế trò chuyện đến tận hơn hai giờ đêm, ngoại trừ Ngư Ngư, món ăn của bốn lớn hâm hâm mấy , nhưng vẫn đang ăn.

 

Dường như để Cố yên tâm, Cố An cố tình hỏi:

 

“Anh cả về là nữa chứ?”

 

Quả nhiên, bà cụ liền ngừng đũa, mắt chằm chằm con trai.

 

“Không nữa, hai ngày nữa là đến cục công an thành phố trình diện.”

 

Mẹ Cố chút phân vân hiểu từ “trình diện” nghĩa là gì, là kiểu kẻ trình diện công an, là đến để trình diện?

 

Không trách bà nghĩ nhiều, vẻ ngoài hiện tại của Cố Toàn thực sự liên quan gì đến hai chữ “ ”, ngay cả Ngư Ngư gan như , chứ đứa trẻ bình thường một cái thôi cũng đủ thét lên .

 

“Chức vụ gì, ?”

 

“Đội trưởng đội hình sự, đội trưởng đó của họ nghỉ hưu , con đến tiếp quản vị trí của ông .”

 

Mẹ Cố lúc mới thở phào một dài, thế thì , thế thì , Cố Toàn quan gì bà quan tâm, bà chỉ một yêu cầu duy nhất —— sống sót, khỏe mạnh, còn đều là ân huệ của trời cao ban cho.

 

Thanh Âm thầm tặc lưỡi, chức vụ hề thấp, tương đương với cấp phó cục trưởng cục thành phố, nếu , chính là hướng tới vị trí cục trưởng chính, hướng tới ủy viên thường vụ thành ủy.

 

Mà hai năm nay, sự hỗn loạn của trật tự xã hội cũng là điều thể thấy rõ bằng mắt thường, Cố Toàn tiếp quản vị trí là vinh dự, nhưng cũng là thử thách.

 

Cố Toàn về , tin tức nhanh ch.óng lan khắp ngõ Hạnh Hoa, thậm chí cả Thư Cương cũng truyền đến tai, Thanh Âm đến văn phòng, chị Lý nhà họ Trương và những khác hỏi cô thật .

 

Thanh Âm là thật, thật hơn cả chữ thật, Ngư Ngư nhà họ cũng là bác .

 

Còn về việc tò mò ở ngoài gì suốt bao nhiêu năm nay mà về nhà, Thanh Âm đều mập mờ là sức khỏe , còn là bệnh truyền nhiễm, sợ về nhà lây cho , nên cứ ở ngoài tĩnh dưỡng, đồng thời Cố vì để khích lệ Cố An cầu tiến, nên cố ý lừa rằng trai mất ...

 

Tóm lời nào càng giống thật, càng thể khiến đám đông hóng hớt tin tưởng.

 

May mắn , đều là chỗ quen lâu năm, điều mà cứ hỏi vặn hỏi vẹo, trong lòng hiểu là , Thanh Âm và Cố An ở nhà máy cũng dễ đối phó.

 

Chỉ bên phía Cố, hàng xóm cứ hỏi ngớt, bà cứ trả lời mãi, đáp án cũng tương tự như Thanh Âm , phần lớn đều mừng cho thể trở về, sức khỏe dưỡng , nhưng cũng một kẻ điều, cứ đào bới thêm.

 

Ví dụ như nhà họ Liễu, và nhà họ Đinh ở sân của viện 16.

 

Vốn dĩ nhà họ Liễu Lâm Tố Phấn đưa tiền đuổi , lúc đó thỏa thuận là bọn họ xuất hiện bên cạnh Liễu Diệu Tổ, nhưng đôi vợ chồng già cũng đủ trơ trẽn, cứ khăng khăng một tháng bấy nhiêu tiền thuê nhà , mặt dày mày dạn thuê ngõ Hạnh Hoa, điều cùng một sân lớn, nhưng bình thường cũng tránh khỏi việc gặp mặt.

 

An t.ử, Cố Toàn nhà bà thực sự là bệnh ?

 

bệnh gì mà cần dưỡng nhiều năm như ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-549.html.]

Vợ An t.ử nhà bà giỏi , để nó chữa cho xem thử?”

 

Bà Liễu mặt dày xáp gần, vẻ mặt hóng hớt hỏi.

 

“Liên quan gì đến bà.”

 

“Bà!”

 

“Bà cái gì mà bà, con trai bà năm đó mắc cái thứ bệnh dám cho ai đó, đ-ánh trống khua chiêng cho ai ai cũng ?”

 

Bà Liễu lập tức tức đến mức đau ng-ực, đến Liễu Chí Cường mất, đó thực sự là nỗi đau cả đời của bà, còn đau hơn cả m.ó.c t.i.m bà , “Phi, chỉ bản bà là tưởng con trai là thứ lành gì thôi, con trai cả nhà bà gần hai mươi năm về nhà, gì mà bệnh để lừa ma , thực chất chính là !

 

Phi, cả nhà một lũ tội phạm cải tạo mà bà còn mặt mũi nữa hả!”

 

Mẹ Cố vốn dĩ còn chút căng thẳng sợ bà phát hiện huyền cơ, bà giống như trẻ tuổi, bà nhát gan, cứ sợ chuyện Cố Toàn mật vụ bao nhiêu năm phát hiện, những tên tội phạm hung ác đó sẽ tìm đến cửa báo thù, cho nên hễ hỏi là lông tơ lưng bà dựng lên, nhưng sự suy đoán của bà Liễu...

 

ừm...

 

nên nên .

 

Mà biểu cảm của bà bà Liễu chộp , lập tức hớn hở khắp nơi rêu rao rằng Cố Toàn vì g-iết phóng hỏa mà tù hai mươi năm ở bên ngoài...

 

Cộng thêm vẻ mặt hung ác sát khí chẳng giống của Cố Toàn, bà ngay cả vết sẹo đao vắt ngang nửa khuôn mặt của từ cũng thêu dệt một cách sống động như thật.

 

Thật là, quá vô lý!

 

Cái chính là, mà còn thực sự tin.

 

Lúc Thanh Âm chuyện, cả dở dở , nếu để bọn họ “tội phạm cải tạo” Cố Toàn còn cục công an việc, thì chẳng dọa c.h.

 

ế.t bọn họ ?

 

“Bác sĩ Thanh , gặp chuyện gì vui ?”

 

Vừa bước trạm y tế, những bệnh nhân cũ đang xếp hàng chờ đợi lên tiếng chào hỏi một cách thuộc.

 

“Mọi đến sớm , cứ nghỉ một lát ạ.”

 

“Không sớm sớm , của bác sĩ Thanh khó lấy lắm, tụi cũng là hôm qua mới lấy đấy.”

 

, vất vả lắm mới lấy , đợi một lát cũng chẳng .”

 

Số của Thanh Âm hiện tại hẳn là một khó cầu, nhưng ít nhất cũng là bác sĩ khó lấy nhất trong cả trạm y tế, đây giới hạn thì thể khám từ sáng đến tối, buổi trưa ăn cơm cũng để Cố mang đến, bây giờ bắt đầu giới hạn , buổi sáng bốn mươi, buổi chiều bốn mươi, lấy hết là thôi, cho nên những bệnh nhân cũ quen thuộc đều đến hiện trường lấy một ngày.

 

Thanh Âm thời gian, còn mười phút nữa mới đến giờ việc, tiên văn phòng lấy ly nước sôi, thêm ít , cô thích uống , nhưng chẳng phân biệt ngon dở thế nào, chỉ là mong trong nước chút vị thôi, nên cũng pha đặc, thanh đạm là .

 

Vừa bưng ly nước đến phòng khám, thấy Yêu Gia nhà họ Cao chạy xuống:

 

“Bác sĩ Thanh, bác sĩ Thanh, cha dường như mở mắt , cô mau lên xem thử !”

 

 

Loading...