Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 551
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“C-ơ th-ể của Cố Toàn, tối qua Thanh Âm giúp kiểm tra qua, những vết thương cũ đều là vết thương ngoài da, còn gì đáng ngại nữa, chủ yếu là giọng của .
Anh rốt cuộc là kẻ thù đầu độc cho câm tự hỏng dây thanh quản để che giấu phận, nó tổn thương , chắc hẳn thể phục hồi vẻ trong trẻo, hào sảng như nữa.”
Trước đây Toàn t.ử thích hát bao, kỳ nghỉ phép về nhà còn dạy An t.ử hát quân ca...
Mẹ Cố hễ nghĩ đến cảnh tượng đó, tầm chút nhòe .
“Mẹ, tối nay chúng hai món ngon nhé.”
“Tối qua chẳng mới ăn bao nhiêu món ngon , con đó, còn tham ăn hơn cả An t.ử thế?”
Cố Toàn chút ngượng ngùng thở dài một tiếng, “Mẹ chẳng lẽ gặp con dâu tương lai của ?”
“Cái gì?!”
Mẹ Cố đ-ánh rơi cả cái chổi lông gà, “Con đối tượng từ khi nào thế?
Tên là gì, ở , bao nhiêu tuổi, nghề gì?”
Một chuỗi câu hỏi Cố Toàn cũng bật :
“Gặp sẽ thôi.”
Thanh Âm cũng thấy lạ, Cố Toàn đối tượng ?
Sao cô gì nhỉ?
Anh bao nhiêu năm qua đều vùng ở bên đó, lẽ là nước ngoài chứ?
Nếu là nước ngoài, thì khẩu vị cơm canh thế nào đây...
Cố An , “Việc nấu cơm cứ để lo , em sách , bình thường ăn thế nào thì cứ thế đó, kém .”
“Anh ?”
Cố An gãi gãi gáy, ghé sát tai qua, nhỏ hai chữ, Thanh Âm trợn to mắt, thể tin nổi.
Cặp đôi thực sự là điều cô ngờ tới, bởi vì con mắt của đời, tuổi tác của hai chút chênh lệch, một ngoài bốn mươi, một mới ngấp nghé ba mươi; ngoại hình cũng mấy tương xứng, một kiều diễm xinh như một bông hồng, một là một gương mặt “ ” thể dọa trẻ con thét...
Tuy nhiên, nghĩ đến trong bao nhiêu năm qua, lẽ một chuyện ai đến, cũng như ơn nghĩa tồn tại, Thanh Âm cảm thấy vẫn thể hiểu .
“Hèn chi đây cứ luôn miệng bảo gọi cô đến cùng ăn cơm, em còn tưởng chỉ đơn thuần là để cảm ơn cô cứu mạng cả, hóa từ sớm .”
Cố An mày mắt rạng rỡ, “Anh cũng là cả dặn dò mới , thực năm đó cô tiết lộ cho chúng tin tức cả vẫn còn sống là do cả ý chỉ.”
Năm đó, lúc Ngọc Hương đến khách, Ngư Ngư lật ảnh cho cô xem, cô chỉ trong ảnh cô “ từng gặp”, Thanh Âm lúc đó còn vô cùng ngạc nhiên và vui mừng, dựa đó suy đoán rằng Cố Toàn chắc hẳn vẫn còn sống, mà Cố An cũng từ bỏ ý định điều tra, chỉ thiếu chút nữa thôi là đào chuyện cả nhà giả ch-ết .
, trong mộng của Cố Toàn chính là cô gái Thái —— Ngọc Hương.
Khi mặt trời lặn, một cô gái xinh rực rỡ như một bông hồng gõ cửa nhà họ Cố, Cố ngẩn , cái xẻng nấu ăn suýt nữa thì cầm chắc, “Hương Hương?”
Ngọc Hương bây giờ làn da trắng nõn nà, chẳng cần thoa gì cả, ngũ quan bẩm sinh một nét sâu thẳm, dị thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-551.html.]
Lúc hai má cô đỏ hồng, “Cháu chào Cố ạ, cháu đến khách đây ạ.”
Mẹ Cố cả tiếp tục ngẩn ngơ, bà từng nghĩ đến nhiều trường hợp về đối tượng của Cố Toàn, duy chỉ là Ngọc Hương như thế —— Phải rằng, Ngọc Hương hiện tại là phụ nữ xinh nhất cả vùng ngõ Hạnh Hoa, Thư Cương công nhận, đến cả cháu trai của giám đốc nhà máy cũng xếp hàng theo đuổi phụ nữ xinh đấy!
Mãi cho đến lúc ăn cơm, Cố Toàn nắm tay Ngọc Hương, chính thức giới thiệu với cả nhà:
“Đây là đối tượng của con, Ngọc Hương, tụi con chuẩn đăng ký kết hôn .”
Mẹ Cố vẫn còn đang mơ màng.
Trái Ngư Ngư phản ứng nhanh, vỗ tay:
“Hay quá quá!
Con thích cô Hương Hương nhất luôn!
Cô Hương Hương mì chanh ngon nhất, còn gà xé chanh cũng ngon nữa!”
Mọi đều cô bé chọc , Cố cũng cuối cùng cũng định thần , nắm lấy bàn tay của Ngọc Hương, “Đứa nhỏ ngoan, con sớm, bao nhiêu năm qua... khổ con .”
Bao nhiêu năm qua, cô ở thành phố Thư Châu, chen chúc trong một mái nhà với chị gái và rể, nhiều chỗ thuận tiện, lẽ tiền nong cũng eo hẹp, nhưng cô bao giờ mở lời với nhà họ Cố một nào, ngay cả bây giờ đang ở trong căn nhà cũ của Thanh Âm, cũng là trả tiền thuê nhà, đứa nhỏ thực sự là, cô thế nào đây.
“Không Cố, con cam tâm tình nguyện mà.”
Khi đến bốn chữ “cam tâm tình nguyện”, Cố Toàn siết c.h.ặ.t t.a.y cô hơn, Thanh Âm não bổ một câu chuyện về một thiếu nữ thanh xuân thầm yêu một lính đặc công, lính đặc công vì nhiệm vụ và tuổi tác cùng nhiều yếu tố khác mà nhiều từ chối, nhưng cô vẫn bướng bỉnh thể đợi , cam tâm tình nguyện đợi trở về...
Lát , Ngọc Hương bếp giúp dọn dẹp, thực sự kể cho cô những câu chuyện của những năm qua.
Cố Toàn mật vụ là chuyện của nhiều năm về , lúc đó bọn họ vẫn quen , Ngọc Hương cũng vẫn còn là một cô bé, mãi cho đến năm cô mười tám tuổi, Trưởng thôn Ngọc cứu Cố Toàn đang thoi thóp thoát khỏi hầm ngục của kẻ thù bên bờ sông Mekong, đưa về bản chăm sóc.
“Anh thực sự là lời nào, lúc đầu em cứ tưởng là câm, thu-ốc nóng đắng cũng , đôi khi lau vết thương cho đau, cũng , ngay cả lông mày cũng nhíu một cái.
Lúc đó em ngốc nghếch mà, cứ cho chuyện, em cứ liến thoắng, ngày nào cũng kiên trì mệt mà hỏi tên là gì, quê ở , năm nay bao nhiêu tuổi , ròng rã suốt một tháng trời, mà thể một chữ nào.”
Thanh Âm nghĩ đến cảnh tượng đó cũng thấy buồn , Cố Toàn một lời như thế , cho dù đối mặt với sự t.r.a t.ấ.n ép cung của phe phản động thì cũng đến mức là cùng chứ gì.
“Sau đó, vết thương của lành hẳn lén lút rời , em chút tức giận, thề rằng nếu gặp nhất định hỏi cho lẽ xem rốt cuộc tên là gì...
Sau đó gặp , nhận em, em càng tức giận hơn, con gái con lứa mà, ngày nào cũng chẳng hiểu mà nhiều cơn giận thế , tóm mấy năm đó em khá là ghét .”
“Sau khi cha em qua đời, một em núi, gặp mưa bão mắc kẹt, chính là từ xông cứu em.
Lần đó vẫn với em một lời nào, nhưng em cứ tin đấy, em nhất định, nhất định cho rõ ràng...”
Cô thậm chí còn dùng một cách thăm dò mà bây giờ nghĩ thấy vô vị trong lúc tức giận, nhưng là một đàn ông hề lay động sắc , thậm chí đến cả việc thêm một cái cũng là điều thể.
“Kể từ đó, trong lòng em cứ luôn bóng dáng của .
Người trong bản mối cho em, em chịu, hễ cứ nghĩ đến chuyện kết hôn sinh con, là trong đầu em hiện lên dáng vẻ của .
Rõ ràng chẳng trai chút nào, còn hung dữ, nhưng bất kể khi em gặp nguy hiểm, vui vẻ, bất kể là ngày đêm, em đều nghĩ đến , lúc đó em mới , hóa đó chính là thích một .”