Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 553

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu bây giờ cô đồng ý mở tiền lệ , sẽ thể nào ngăn .

 

Các bác sĩ khác sẽ tại bác sĩ Thanh nhận mà họ nhận?

 

Những bệnh nhân khác sẽ bảo, chỉ tặng quà thì bác sĩ mới tận tâm ch-ữa tr-ị, chẳng thấy bác sĩ Thanh cũng thế đó ?”

 

một khi Giám đốc Lưu đến, Thanh Âm còn cơ hội lên tiếng nữa.

 

Trước mặt hàng chục con , ông vung tay một cái, bảo kế toán của nhà máy lấy năm mươi đồng đưa cho ông cụ Cao:

 

“Con dê hôm nay, các g-iết , cũng nướng , thì coi như nhà máy bồi dưỡng cho các đồng chí ở trạm xá vất vả, chúng mua của gia đình."

 

Ông cụ Cao nhất định chịu nhận:

 

“Ngài thế chẳng khó chúng , dân nhà nông chúng cái gì cũng thiếu chứ thiếu miếng ăn , trong chuồng nhà còn nuôi mấy chục con nữa kìa!"

 

“Ông nhận, chỉ còn cách trừ lương của trạm xá thôi."

 

Ông cụ Cao cuống quýt suýt nữa nhảy dựng lên:

 

“Không , họ việc trừ lương?

 

Bác sĩ Thanh vì bệnh của cha mà bận rộn ngược xuôi, các bắt nạt việc như thế, trong làng chúng cũng ai bất công như , lụng cần cù mà trừ tiền, đây chẳng là, chẳng là..."

 

“Sao , trong quy định của chúng ghi rõ, nghiêm cấm thu nhận tài vật của bệnh nhân và nhà, các thế chẳng là đang hối lộ họ ?"

 

Những lời , Thanh Âm lúc từ chối mấy , nhưng nhà họ Cao quá đỗi nhiệt tình, lọt tai.

 

khi thốt từ miệng một vị giám đốc nhà máy, họ thể tin.

 

Thấy vẻ mặt Giám đốc Lưu trầm xuống như đáy nồi, họ cũng sợ hãi, chỉ đành run rẩy nhận lấy tiền.

 

Mọi thấy thế đều hiểu , từ nay về đừng hòng tặng đồ cho bác sĩ ở trạm xá nữa, tặng đồ chính là đang hại bác sĩ.

 

Thanh Âm ăn món dê nướng thơm phức, khẽ giơ ngón tay cái về phía Giám đốc Lưu.

 

Mấy đứa trẻ tuy thèm thì thèm thật, nhưng cũng chỉ dừng ở mức thèm chứ ăn bao nhiêu.

 

Tuệ Tuệ gặm hai chiếc sườn dê “bay" mất hút, khiến Lưu Hồng Linh ở phía cứ gọi “Chị ơi", “Chị ơi" rối rít.

 

Tiếc là đôi chân nhỏ ngắn ngủn chạy nhanh, giày trượt để nên bé oà lên, đòi ông Lưu mua giày trượt cho bằng .

 

Giám đốc Lưu vốn là cuồng con gái, vội vàng dỗ dành “Mua mua mua", “Ngày mai mua ngay" mới khiến cô bé nín .

 

ai mang theo gia đình, chỉ gọi con cái của nhân viên đến ăn, nên Thanh Âm cũng tiện gói mang về cho Cố nếm thử.

 

Cuối cùng, cô rửa tay, thong thả bộ về nhà.

 

Tuệ Tuệ thì cơ bản là chơi đến tối mịt sẽ về, nên cô cũng gọi bé.

 

Vừa vặn ngày hôm trường đưa bản luận văn sửa cho giáo viên hướng dẫn xem, đưa xong luận văn, Thanh Âm tiện đường thăm Đường Tương Linh.

 

Kể từ hai cha con nhận , cô một thời gian gặp chị , sẵn tiện thể hỏi xem chuyện bên nhà chồng cũ xử lý đến .

 

Ai ngờ đến cổng trường của họ, thấy một đám đông đang vây quanh, chỉ trỏ bàn tán điều gì đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-553.html.]

Thanh Âm lây tính thích xem náo nhiệt của Tuệ Tuệ, cô tiến gần kiễng chân , thấy một bà già tóc trắng xóa, tay dắt một bé trai đen nhẻm lớn hơn Tuệ Tuệ một hai tuổi:

 

“Tương Linh , đàn ông của con sai con cũng tống nó , chỉ cần con mang Thiết Oa , đưa nó về cùng sống ngày tháng , chuyện chúng truy cứu nữa, cứ lễ tết cho Thiết Oa về thăm ông bà nội, ?"

 

Hê, hóa vẫn là Đường Tương Linh và bà chồng nhiều năm gặp của chị .

 

Thanh Âm nhớ mang máng, năm đó bà già cực kỳ ác độc, kiêu ngạo, hận thể c.ắ.n đứt một miếng thịt Tương Linh, giờ đây ngoan ngoãn như một con ch.ó vẫy đuôi, ước chừng là chịu nổi đòn trả thù của Đường Tương Linh và Trương Thái Cần .

 

Cô cũng mới cách đây lâu, con gái của Đường Tương Linh thực chất hề ch-ết đuối, mà nhà chồng nhân lúc chị nhà bán cho một gia đình hiếm muộn.

 

Đường Tương Linh về mới thấy “di cốt" của con, chỉ thấy một nấm mồ đất nhỏ.

 

Địa vị hiện tại của Trương Thái Cần, khi nổi trận lôi đình chắc chắn là tìm đứa trẻ.

 

Cũng may là họ gặp may mắn, nhà chồng cũ ép đến đường cùng đành khai sự thật.

 

Lúc họ tìm đến gia đình thì vặn gặp lúc họ đang dọn nhà, miền Nam thuê.

 

Nếu nhờ Thanh Âm nhắc nhở kịp thời khi đó, đứa trẻ sẽ mỗi một ngả với và ông ngoại, cả đời thể nhận !

 

Gia đình đối xử với bé Nhuận cũng khá , dù thì bản họ sinh , nhưng đối với Đường Tương Linh mà , đến mấy cũng , đó là con của chị, là hy vọng của chị!

 

Cuối cùng, đứa trẻ tìm về, cha đẻ cũng họ tống tù, vốn dĩ chuyện đến đây là kết thúc, nhưng mà ——

 

“Tương Linh , con tâm địa lương thiện, con là một đứa trẻ ngoan, con giống cha con , cha con lòng sắt đ-á, ông giống phụ nữ chúng , đàn ông hiểu nỗi lòng thể rời xa cốt nhục của ?

 

Bé Nhuận là cốt nhục của con, Thiết Oa cũng mà!

 

Thiết Oa, mau đây, theo con về sống sung sướng , đừng quên ông bà nội nhé."

 

Đứa bé trai nhúc nhích, đang bình thản đến mức dường như cảm xúc mà thấy sợ hãi.

 

Bà già cuống lên, ôm lấy nó nhỏ giọng khuyên bảo:

 

“Thiết Oa đừng ngốc, giờ cha con tù, trong làng cũng thu hồi ruộng vốn chia cho cha con, con và em gái con , con theo ông bà chỉ khổ cực thôi, nhưng con thì khác, con giờ là con gái của lãnh đạo lớn, ông ngoại con là quan to lừng lẫy đấy, con dẻo mồm một chút, sống đời thiếu gia, lớn lên tùy tiện thu xếp cho cái chức quan mà , con bảo đây chẳng là cái vận may lớn ?"

 

Thanh Âm bật .

 

Tuy nhiên, bé vẫn chịu tiến lên.

 

Bởi vì, ánh mắt của quá lạnh lẽo, giống như đây.

 

Trước đây mỗi mùa hè về, đều ôm và em gái hôn hít vỗ về, kể từ khi em gái “ch-ết đuối", bao giờ thấy nụ như thế mặt nữa, sợ hãi.

 

“Ngoan nào, con đừng bướng, con hãy nghĩ kỹ xem, theo ông bà nông dân, theo ông ngoại quan lớn?"

 

Bà già hạ thấp giọng, ghé sát tai cháu trai:

 

“Bà nội con hiếu thảo, nỡ rời xa ông bà, nhưng con yên tâm , chỉ cần con dẻo miệng, đợi ông ngoại con ch-ết , đống tài sản nhà họ chẳng đều là của một con ?

 

Đến lúc đó con đón ông bà hưởng phúc, bà ch-ết cũng nhắm mắt ."

 

“Con nghĩ mà xem, con bé tóc vàng hoe còn họ cưng như báu vật, con mà về chẳng là tiểu thiếu gia ?

 

Làm gì còn phần của con bé đó nữa!"

 

 

Loading...