Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 554
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy câu rốt cuộc cũng thuyết phục bé, bà nội, , hạ quyết tâm bước tới:
“Mẹ ơi, đưa con về nhà , con về nhà với ."
Gương mặt Đường Tương Linh vẫn bình thản, khóe miệng còn nở một nụ lạnh lùng:
“Về nhà nào, nhà của ai?"
“Tất nhiên là nhà của , nhà của ông ngoại."
“Hừ, hạng như các mà cũng xứng ?"
Đường Tương Linh cúi , mắt con trai:
“Con còn nhớ mùa hè năm ngoái khi về nhà và 'tin dữ' của bé Nhuận, con gì ?"
“Con chẳng chỉ là một đứa con gái thôi , còn tranh giành miếng ăn của con."
rõ ràng trong làng chia ruộng cho bé Nhuận, mỗi tháng cũng đều tiết kiệm từng đồng để gửi về nhà, chỉ mong họ đối xử với bé Nhuận một chút, cầu uống sữa bột như con nhà , ít nhất cũng đừng để con bé đói, dù là lương thực thô thì cũng cho nó ăn no là .
Nuôi nấng như nuôi một con mèo nhỏ mà họ cũng thấy là gánh nặng, còn đem con bé bán.
Thiết Oa ánh mắt của cho hoảng sợ, lùi hai bước:
“Con... con , chuyện bán em con cũng , con thật sự , cha với con."
“ thế, Tương Linh , con là sinh viên đại học, chấp nhặt thế, nó chỉ là một đứa trẻ..."
“Nó là trẻ con ?
Ngay cả khi em gái 'ch-ết đuối' mà nó còn những lời bình thản vô tình như thế, nó là ác quỷ!"
Sau bé Nhuận tìm , nó cũng chẳng hề lời xót thương em lấy một câu.
Đường Tương Linh bà già vẫn bỏ cuộc:
“Cảnh cáo bà cuối cùng, nếu còn dám tới quấy nhiễu, sẽ cho bà tù bạn với con trai bà đấy."
Thiết Oa đột nhiên đ-á một cái:
“Đồ đàn bà xa!
Mụ đàn bà độc ác!
Bà tống cha tù, bà dựa cái gì, bà , nhà chúng cần bà!"
“Dựa việc ông phạm pháp."
Tuy nhiên, Đường Tương Linh cũng lười đôi co với họ thêm nữa, đợi nhận bằng nghiệp, chị sẽ lập tức rời khỏi nơi .
Nghĩ đến việc dắt cháu trai đến đây bao nhiêu , hết lời lẽ mà Đường Tương Linh vẫn hề mủi lòng, bà già cũng liều mạng, phịch xuống đất, vỗ đùi lóc, tiếng c.h.ử.i bới xen lẫn những lời nguyền rủa vang tận trời:
“Cái đồ con * , cô đồ hổ, cô tưởng cô là con gái lãnh đạo lớn thì chứ, cha cô giờ lãnh đạo cô tưởng sẽ lãnh đạo cả đời chắc?"
“Các trái tim đen tối như , tống con trai tù, cô cũng chẳng kết cục , nguyền rủa cô ch-ết thây, cái lão già cha cô cũng thế, xuống mười tám tầng địa ngục, các ..."
Lải nhải một tràng dài.
Các sinh viên xem náo nhiệt một lúc, thấy chuyển sang chế độ c.h.ử.i đổng cũng thấy mất hứng, dần dần tản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-554.html.]
Còn Đường Tương Linh, ngay từ lúc bà bắt đầu giở trò bù lu bù loa hiên ngang rời , thậm chí còn tận tâm gọi bảo vệ đến, cổng gây rối, đây là sự việc gây mất trật tự an ninh, nhanh đó cả công an cũng đến.
Thanh Âm chứng kiến bộ quá trình chợt thấy cần trong nữa.
Vốn dĩ cô định khuyên nhủ chị , nhưng giờ xem cần thiết.
Đường Tương Linh dũng cảm và bình tĩnh hơn cô tưởng, nhà chồng cũ còn mượn cớ con trai để bám hút m-áu ?
Mơ !
Chị bây giờ mềm nắn rắn buông đều ăn, ngay cả chiêu bài tình cảm của con trai cũng màng tới.
Lần , cuối cùng chị cũng thể sống cho chính , dẫn bé Nhuận mặc thử những chiếc váy mới, quần áo hoa hòe mà những đứa trẻ khác đều , ăn những cây kem, bánh ngọt mà những đứa trẻ khác ăn, những chuyến tàu hỏa, máy bay và tàu thủy.
Về đến nhà, trong đầu Thanh Âm vẫn còn nghĩ về chuyện , hôm nào gặp Phó Văn Quân với bà một tiếng, để bà khỏi suốt ngày lo lắng Đường Tương Linh sẽ cầm lòng mà nhớ con trai, chỉ sợ chị mang con thì cả đời cũng dứt khỏi cái gia đình đó .
Cố Toàn khi đăng ký kết hôn, vài ngày đến cục công an báo danh, chính thức nhậm chức.
Vì mới nhậm chức, ngoại hình quá toát vẻ “chính nghĩa" nên công việc gặp ít trở ngại, thường xuyên thức khuya tăng ca.
Mẹ Cố nỡ để Ngọc Hương ở nhà một cơm nguội canh lạnh, bèn gọi cô qua ăn cùng với vợ chồng Thanh Âm và Cố An.
Vợ chồng Thanh Âm đều ý kiến gì, thậm chí còn khuyến khích Cố buổi trưa cũng đến thẩm mỹ viện đưa cơm cho Ngọc Hương.
Dù cô cũng chỉ một , thẩm mỹ viện bếp ăn, cô chỉ thể ăn uống qua loa bên ngoài, đủ dinh dưỡng và lành mạnh bằng cơm nhà ?
Mẹ Cố đưa cơm, giải quyết vấn đề ăn uống của Ngọc Hương, giúp bà cụ bầu bạn ăn cơm cùng, chẳng ?
Thanh Âm và Cố An đều bận rộn, ít khi ăn cơm trưa ở nhà, còn Tuệ Tuệ ăn xong là ngủ trưa, bà cụ ở nhà một thực cũng khá cô đơn.
Tìm việc gì đó để , con bỗng chốc trẻ vài tuổi, những ngày tháng đúng là thể thoải mái hơn.
Năm 1984 trôi qua nhanh ch.óng, bước sang năm 85, chương trình học thạc sĩ của Thanh Âm cũng thành viên mãn, cuối cùng cô cũng nghiệp học viện y d.ư.ợ.c cổ truyền, trở trạm xá thép Thư.
Lúc , Tuệ Tuệ là một cô bé học lớp bốn .
Trong năm xảy nhiều chuyện, ngoài việc danh tiếng của trạm xá ngày càng vang xa, bệnh nhân ngày càng đông, sự đề đạt của Thanh Âm, trạm xá còn triển khai một ca phẫu thuật ngoại khoa đơn giản.
Phía khoa sản thì trực tiếp tiến hành xây dựng phòng sinh theo tiêu chuẩn hóa, thậm chí còn đặc biệt thiết lập mấy phòng bệnh chuyên dụng cho khoa sản.
Ở những bệnh viện lớn như bệnh viện tỉnh, hiện tại khoa sản vẫn độc lập, vẫn phòng bệnh riêng biệt, thậm chí còn ở chung với các phòng bệnh khác.
Lúc , phòng bệnh chỉ nhận bệnh nhân nữ của thép Thư ngay lập tức gây tiếng vang nhỏ.
Thêm đó là kỹ thuật đỡ đẻ siêu hạng của Trưởng khoa Tiết Mai, dùng tay ước lượng cân nặng t.h.a.i nhi sai trong vòng 50 gram, dùng tay xoay ngôi thai... những tấm biển hiệu vàng rực rỡ thu hút thêm nhiều bệnh nhân khoa sản đến với trạm xá.
Có bệnh nhân khoa sản, bệnh nhân các khoa khác cũng lục tục tăng lên, căn nhà mới cơi nới mấy năm bắt đầu đủ dùng, một ý tưởng của Thanh Âm bắt đầu nhen nhóm.
Ngày hôm nay, cô dự định lên bệnh viện khu vực tìm ông Đào một chuyến.
Mấy ngày nhận điện thoại của chị Hoa, Phùng Xuân Hoa sức khỏe lắm, quá suy nhược, đến mức xuống giường cũng khó khăn, tâm trạng ông Đào cũng chẳng khá khẩm gì hơn, Thanh Âm đến thăm ông .
Phùng Xuân Hoa, lẽ cũng chỉ là chuyện trong vài ngày tới mà thôi.
Tình trạng suy kiệt của bà, mắc căn bệnh nghiêm trọng như thế mà vẫn sống thêm mười ba năm, vượt xa thời gian sống sót dài nhất từng đến đối với căn bệnh , tương đương với việc chữa khỏi.
Người ngoài lẽ thể chấp nhận , nhưng đối với Đào Anh Tài thì quá đỗi tàn nhẫn, sự nghiệp của ông bước đến đỉnh cao thì ông một nữa mất yêu.