Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 555
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tâm trạng của Thanh Âm vốn chút nặng nề, ai ngờ mới đến phòng bệnh ngoại khoa, thấy giọng uể oải mà thiếu kiên nhẫn của Đào Anh Tài.”
“Có thể chuẩn cho bệnh nhân giường 8 ."
Đây là đang sắp xếp cho y tá phòng mổ, đưa bệnh nhân phòng phẫu thuật , ông sẽ đến ngay đó.
Xem đến đúng lúc , ca phẫu thuật ông về cái gì, khi mất vài tiếng đồng hồ.
Tuy nhiên, cô y tá ngập ngừng:
“Sợ... sợ là ..."
Đào Anh Tài đ-ập mạnh tập hồ sơ bệnh án xuống bàn:
“Cái gì mà ?"
“Vừa nãy vốn định đưa , lỡ miệng hỏi một câu từ tối qua đến giờ ăn gì , bà nội của đứa trẻ bảo ăn gì, nhưng đứa trẻ lỡ miệng ăn một gói bánh quy..."
“Các cô dặn dò nhịn ăn ?"
“Dặn chứ ạ, nhưng bà nội đứa bé bảo thấy đứa trẻ đói trông thương quá, phẫu thuật còn hại nguyên khí, bà xót cháu nên cho một gói bánh quy..."
Đào Anh Tài tức đến nhảy dựng lên:
“Ngu !
Họ hại ch-ết đứa trẻ ?!"
“Bác sĩ ơi, bao giờ thì mổ cho cháu , nó đau quá ."
Một ông lão râu tóc bạc phơ tới bàn trực y tá, thái độ khá lịch sự.
y tá vẻ mặt hằm hằm của Đào Anh Tài, dám lên tiếng.
Một bà cụ khác thì trực tiếp nổi giận:
“Cái bệnh viện rách nát gì thế , chúng ở đây cả ngày trời mà vẫn chịu mổ, các cố tình để cháu đau ch-ết đúng ?"
“ cho các , nếu cháu vấn đề gì, sẽ để yên cho các !"
Ông lão trừng mắt quát:
“Bà bậy bạ gì thế, thể với bác sĩ như ."
“Sao thể, rõ ràng là ông chịu mổ, ?"
Bà cụ tuy chút sợ ông lão , nhưng miệng vẫn cứng cỏi.
Đào Anh Tài vốn dĩ tâm trạng đang , gặp kẻ đe dọa , lập tức đảo mắt trắng dã:
“Ca phẫu thuật nữa, giỏi thì tự mà ."
“Cái gì?
Ông ?"
“Ông mổ cho cháu nữa ?
Chúng nhờ vả các mối quan hệ mới tìm ông đấy, ông thể vô trách nhiệm như ?"
Nếu còn đang mặc chiếc áo khoác trắng, ông thật sự lộn mắt lên trời.
Chính vì nể nang quan hệ của đồng nghiệp, ông mới miễn cưỡng đến thực hiện ca phẫu thuật viêm ruột thừa cho đứa trẻ .
Loại phẫu thuật mà bất kỳ bác sĩ ngoại khoa tổng quát nào cũng thể , ông bằng lòng ?
Ông chẳng bằng lòng chút nào, đây gọi là dùng d.a.o mổ trâu để g-iết gà!
“Mọi mau đây mà xem , bác sĩ còn mệnh danh là Đệ nhất d.a.o thành Đông cơ đấy, một chút y đức cũng , hẹn phẫu thuật mà lâm thời bỏ dở , gì bác sĩ nào vô trách nhiệm như thế chứ?"
Bà cụ lập tức gào lên, nhanh đó bàn trực y tá vây quanh bởi một vòng những nhà bệnh nhân hiếu kỳ.
Ông cụ kéo bà , nhưng bà những , còn cào cấu loạn xạ, xước cả mặt ông lão.
Ông lão chỉ còn cách một mặt xin Đào Anh Tài, một mặt lôi bà , khung cảnh vô cùng hỗn loạn.
“Đã hôm nay phẫu thuật, từ tối qua y tá dặn dò tám giờ tối ăn gì, nhất là ngay cả nước cũng nên uống.
Các lén lút lưng chúng cho đứa bé ăn bánh quy, ca phẫu thuật bác sĩ Đào chúng cố tình , mà thật sự là thể ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-555.html.]
Bà cụ cãi chày cãi cối:
“Bánh quy là cơm , chúng lời bác sĩ cho nó ăn cơm còn gì!"
Những xem cũng giúp:
“Chỉ ăn chút bánh quy thôi, chắc là nhỉ?"
“ thế, chỉ là một ít bánh quy thôi mà, ruột thừa là phẫu thuật đường ruột, ăn chút đồ chắc ảnh hưởng lớn ?"
Những xung quanh đều dựa những “hiểu " hạn hẹp của để thuyết khách.
Đào Anh Tài càng lúc càng tức giận đến mức sắp nổ tung, ông vứt mạnh tập bệnh án xuống:
“Người ảnh hưởng là ảnh hưởng ?
Các nếu trong dày thức ăn, một khi gây mê sẽ xảy tình trạng trào ngược thức ăn gây ngạt thở dẫn đến t.ử vong , lúc đó ch-ết bàn mổ thì ai chịu trách nhiệm?"
Mọi xong, lập tức dám lên tiếng nữa.
“Tỷ lệ t.ử vong như lên đến 50%, trách nhiệm ai dám gánh?
Nào nào các cho , ai dám gánh thì lên đây ký tên giúp ."
Tất cả theo bản năng lùi ba bước.
Xác suất mổ hai ca ch-ết một ca, cái ai mà dám dây , thật sự thể trách bác sĩ .
“Ây da bà chị cũng thật là, bác sĩ và y tá dặn dò như thế , các chịu chứ?"
Ông nội đứa trẻ cũng thực sự cuống lên:
“Nhịn đói vài tiếng thì , bà cứ nhất định lén lút cho nó ăn, bà còn giấu cả nữa, bà giỏi thật đấy, xem lát nữa bố đứa bé đến mắng bà , đồ gây chuyện!"
Bà cụ cuối cùng cũng rụt cổ , đối với bác sĩ y tá bà dám đùng đùng nổi giận, nhưng đối với con trai con dâu, bà dám hé răng nửa lời:
“, chẳng là vì xót cháu ."
“Bà thế là xót, mà là nuông chiều quá mức sinh hư."
Ông lão trông vẻ là hiểu lý lẽ, còn bắt bà xin Đào Anh Tài.
Đào Anh Tài lười , vung tay về văn phòng.
Thanh Âm xem một lúc, vội vàng đuổi theo:
“Thầy Đào!"
Thấy là cô, sắc mặt Đào Anh Tài mới dịu đôi chút:
“Sao hôm nay rảnh mà qua đây?"
“Chẳng là đến thăm thầy , dạo thầy vẫn chứ ạ?"
Đối mặt với cô, Đào Anh Tài thu vẻ mặt hằm hằm lúc nãy, buồn bã :
“Xuân Hoa lắm, lòng thấy dễ chịu chút nào."
Khó khăn lắm ông mới tìm một tâm đầu ý hợp như thế.
Tình cảm của họ kỳ lạ, sự nồng nhiệt hừng hực của tuổi trẻ, chỉ sự nương tựa , ngưỡng mộ lẫn , hỗ trợ lẫn .
Những bước tiến nhảy vọt của ông trong lĩnh vực ngoại khoa những năm qua thể thiếu sự đồng hành và an ủi của bà, và thời gian sống sót của bà kéo dài như cũng thể thiếu sự chăm sóc tận tình của ông.
Họ chính là đôi nạng của trong cuộc đời u tối.
Thanh Âm giúp ông rót đầy nước bình giữ nhiệt:
“Dì Phùng nhất định thấy thầy như thế ."
“ , bà vẫn luôn mấy năm đó lãng phí , giờ là đại khí vãn thành, nếu thể gặp sớm hơn vài năm, bà nhất định đốc thúc nỗ lực tiến bộ."
Thanh Âm mỉm , chuyện qua thì cần hối tiếc nữa, ít nhất là trong hơn mười năm với ngành ngoại khoa, ông cứu sống nhiều , thực hiện nhiều ca phẫu thuật mà bác sĩ khác thể , tạo nhiều kỳ tích.
“Hôm nào tiện, em sẽ dẫn Tuệ Tuệ đến thăm dì Phùng, cùng dì uống tách cà phê nhé?"
“Ừ, chiều mai cô đến , nghỉ, ở nhà."