Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 556
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đang chuyện, bỗng nhiên tiếng gõ cửa.
Đào Anh Tài cau mày, ông vẫn sửa cái tính thích về một , ghét quấy rầy đúng lúc.”
“Bác sĩ Đào, xin chào ông.
là nhà giường 8, chúng thể ạ?"
Dù cũng là nhà bệnh nhân, Đào Anh Tài nén giận thốt một chữ “Vào".
Bước là một cặp vợ chồng trẻ, cách ăn mặc vẻ là trí thức, thái độ cũng lịch thiệp:
“Bác sĩ Đào, xin chào ông.
Chúng cũng đến bệnh viện mới chuyện xảy sáng nay.
Mẹ tuổi cao cố chấp, phạm sai lầm như chúng vô cùng xin , đến đây để thưa với ông lời xin ."
“ , bác sĩ Đào, chồng tính tình là , bình thường chúng ở đó thì bà còn đỡ, tối qua đơn vị việc chúng về xử lý , ai ngờ xảy sai sót như thế, thật sự xin ông."
Hai vợ chồng cùng cúi đầu, Đào Anh Tài chỉ đành xua tay:
“Thôi , lỡ thì chỉ còn cách chuyển sang ngày khác."
Nói thực lòng, ông cũng chẳng cái ca phẫu thuật nhỏ , cái chẳng độ khó gì, nhiều bác sĩ trẻ trong khoa đều thể .
vì nhận lời giúp đồng nghiệp, để ca mổ , ông dời hai ca đại phẫu khác.
Thời gian của ông bản ông cũng tự quyết định , kết quả lâm thời đảo lộn nhịp độ, bất kỳ bác sĩ ngoại khoa nào cũng sẽ bực bội, huống chi là một “ kỳ quặc" như ông!
“Vậy ông xem chuyển sang ngày mai ạ?
Tối nay chúng sẽ ở bệnh viện trông chừng, kiên quyết để cháu ăn uống gì cả."
Đào Anh Tài lắc đầu:
“Ngày mai nghỉ."
Chủ yếu là Phùng Xuân Hoa xong , bất cứ lúc nào cũng thể qua khỏi, ông về ở bên cạnh bà.
Bác sĩ cũng là , cũng gia đình và cuộc sống riêng, thể bắt bác sĩ vô điều kiện chiều theo thời gian của bệnh nhân.
Hai vợ chồng , chút thất vọng:
“Vậy ngày thì ạ?"
“Ngày , hai ca đại phẫu khác, chắc chắn thời gian kết thúc."
Đây là những ca hẹn từ lâu, công tác chuẩn phẫu thuật cũng xong xuôi, nếu vì ca mổ ruột thừa , hôm nay ông cho .
“Việc ..."
Hai vợ chồng ngờ tới, chỉ vì mấy miếng bánh quy mà ca mổ của con trai họ trì hoãn hết đến khác.
Trong lòng họ thật sự giận bà cụ thấu xương, bà cố chấp đến thế chứ!
Trước đây khi cảm cảm ho hắng bác sĩ bảo ăn đồ cay nóng chiên xào, bà chuyên mấy món chiên rán để lấy lòng đứa trẻ; lúc tiêu chảy bác sĩ bảo ăn đồ lạnh, đứa trẻ quấy là bà mua liền mấy cây kem trong một ngày; giờ thì , phẫu thuật ăn gì, bà lén cho ăn, y tá đến hỏi còn chối bay chối biến, nếu đứa trẻ còn nhỏ, lỡ miệng thật thì hôm nay họ mất con ...
Đây là khúc ruột của họ mà!
Hai vợ chồng tức đến ng-ực phập phồng, nhưng đẻ thì chẳng lẽ xông đ-ánh một trận, giận xong vẫn tìm cách, dù con trai vẫn đang kêu đau bụng kìa.
Tuy tiêm thu-ốc kháng viêm nhưng vẫn sẽ đau, cộng thêm lúc mới viện bác sĩ khuyên nên phẫu thuật càng sớm càng , sợ thủng ruột gì đó, nếu còn trì hoãn thêm ba ngày nữa, họ thật sự dám đ-ánh cược.
“Bác sĩ Đào, ông xem tình hình của cháu, chúng cũng lo lắng nếu nó cứ đau mãi như thế thì , hoặc kéo dài lâu quá thủng ruột nhiễm trùng thì ..."
“Sao cái gì, mà hỏi nhà chị ."
Thanh Âm thấy ông vẫn gay gắt như , ông lão vốn dĩ nóng tính, ông thật sự nổi giận vì sự thiếu hiểu của nhà bệnh nhân.
Cô định khuyên vài câu, nhưng sợ càng khuyên càng ông nóng m-áu hơn, tính tình thầy Đào thật sự khó lường, ngay cả cô cũng dám nhiều.
đúng lúc đang do dự, phụ nữ bên cạnh chú ý đến cô, đôi mắt chợt sáng lên, giật giật tay áo chồng, vội vàng khỏi phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-556.html.]
Ngoài cửa, giọng phụ nữ mang theo một sự phấn khích như thể thấy ánh sáng:
“Đây là bác sĩ Thanh!"
“Bác sĩ Thanh nào?"
“Chính là bác sĩ Thanh ở trạm xá thép Thư !
Lần em cùng đồng nghiệp đến thẩm mỹ thấy cô khám bệnh cho , giỏi lắm.
Mấy ngày chẳng một thực vật chín mươi mấy tuổi chữa khỏi ?
Chính là cô đấy!"
“Cô ..."
Người chồng do dự, thực sự khó thể tin Thanh Âm ở độ tuổi y thuật “thần kỳ" như .
chỉ cần cô đó, toát một khí chất điềm đạm.
Ngay khi mới bước phòng, còn tưởng cô là đồng nghiệp cùng cấp với bác sĩ Đào, ít nhất cũng là một bác sĩ phó trưởng khoa nào đó.
“Nếu ca phẫu thuật tạm thời , là chúng nhờ cô xem giúp xem ?"
Người chồng cuống:
“Viêm ruột thừa cấp tính gì chuyện uống thu-ốc Đông y, em đừng bừa."
Anh cũng giống như đa , thiên về phẫu thuật hơn, cắt bỏ phần viêm là xong xuôi một cho mãi mãi.
Đào Anh Tài rõ là sắp xếp riêng của , thể hết đến khác đổi kế hoạch vì họ .
Con trai họ chỉ viêm ruột thừa thông thường, so với những bệnh nhân u não u-ng th-ư gan đang chờ ông phẫu thuật thì thực sự chẳng đáng là bao.
Họ cũng là lý lẽ, con trai là , bệnh nhân khác chẳng lẽ là ?
Không theo sắp xếp, chen ngang là chen ngang ?
Họ cũng là trí thức, cái việc mất mặt đó.
“Sao , chẳng lẽ phương Đông cổ đại suốt hơn hai ngàn năm qua ai viêm ruột thừa cấp tính ?
Căn bệnh chỉ bắt đầu xuất hiện khi Tây y ?
Hay là xưa hễ mắc bệnh là chỉ còn cách chờ ch-ết?
Anh đừng coi thường trí tuệ mà tổ tiên chúng để , đừng cái gì cũng bảo Tây y , Tây y chữa khỏi cho con trai ?"
“Em đừng vô lý như thế."
“Em vô lý chỗ nào?
Mẹ lén cho cháu ăn bánh quy, còn cho nó thật với bác sĩ, ai vô lý, em ai vô lý?
Bà chẳng qua là định kiến với em, nhưng cháu trai là con cháu nhà mà, bà thể thế...
Hơn nữa, con em rứt ruột đẻ , em hại nó ?"
Người phụ nữ đoạn thút thít, chồng thực sự quá đáng :
“Những chuyện em đều chấp nhặt, cùng lắm chỉ là bệnh của con kéo dài thêm mấy ngày, nhưng , bà suýt chút nữa hại ch-ết con , còn bao che cho bà ?
Thế thì chúng ly hôn !"
Người chồng còn cách nào khác, một bên là sinh , một bên là sinh , bên nào cũng yêu cả, tất nhiên vợ cũng yêu.
Để xoa dịu tình hình, mang tâm thái “còn nước còn tát":
“Được , thì tìm vị bác sĩ Thanh thử xem .
, thử trong ba ngày, nếu vẫn đỡ thì chúng lập tức đến tìm bác sĩ Đào để phẫu thuật."