Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 558
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quả nhiên, khi Đại Hãm Hung Thang cho uống bao lâu, đứa trẻ kêu đau bụng, nhưng khác với cơn đau của viêm ruột thừa, bé vệ sinh.
Bé ngoài mấy trong nhà vệ sinh, hễ xong là cảm giác đau lập tức giảm quá nửa.”
Kể từ khi chuyển qua đây, Thanh Âm cho bé tiêm Penicillin nữa.
Nhóm Tần Giải Phóng thấy, cần tiêm kháng sinh mà bé vẫn thỏa, cảm giác đau giảm hơn một nửa, chẳng là hiệu quả ?
Thậm chí diễn biến tiên lượng cũng giống hệt như trong sách giáo khoa!
Thế là ba càng thêm tin tưởng, lúc thì xem một chút, lúc thì hỏi han vài câu, khiến hai vợ chồng trẻ chút thụ sủng nhược kinh.
“Các bác sĩ ở trạm xá thép Thư thật trách nhiệm quá, thái độ còn tận tâm hơn cả bậc cha chúng nữa."
“Ây da, nhà chị mới dọn đây , trạm xá của chúng tuy chỉ là trạm xá thôi nhưng quy mô bên trong lớn lắm, thiết tiên tiến, bác sĩ và y tá đều !"
Bà cụ ở giường bệnh bên cạnh :
“Đặc biệt là bác sĩ Thanh, giỏi nhất là trị những chứng bệnh nan y.
Nhà chị là viêm ruột thừa , cái còn tính là bệnh nan y .
Độ hai ba năm , bác sĩ Thanh cũng dùng Đông y điều trị bảo tồn chữa khỏi viêm ruột thừa cho một đứa bé đấy."
“Thật ạ?"
Hai vợ chồng trẻ lập tức nảy sinh hứng thú cực độ.
“Chứ còn nữa, bé gái đó sống ngay tại khu tập thể thép Thư của chúng đây , tin chị cứ mà hỏi, giờ con bé đang chạy nhảy tung tăng, chẳng hề tái phát tí nào ."
“ kể là nhà họ phẫu thuật, lên đến bệnh viện khu , bác sĩ ngoại khoa bên đó đưa một xấp giấy tờ bảo họ ký, nào là nguy cơ nhiễm trùng, chảy m-áu tắc ruột các kiểu, nhà họ sợ quá nên về.
Họ cũng bảo phẫu thuật thì hại nguyên khí, suy tính vẫn về đây tìm bác sĩ Thanh lúc nửa đêm.
Bác sĩ Thanh kê cho ba thang thu-ốc là viêm ruột thừa khỏi luôn!"
Mọi lời tiếng , sách mách chứng, khiến lòng hai vợ chồng càng thêm an tâm.
Có kinh nghiệm thành công, cùng là trẻ con, đó chính là viên thu-ốc an thần nhất cho họ!
Thấy buổi chiều việc gì mấy, Thanh Âm giao bệnh nhân cho ba vị bác sĩ Đông y trẻ, còn thì về nhà , cũng nên để họ rèn luyện thêm.
Tuệ Tuệ ngày mai thăm bà Phùng thì chút vui mừng, nhưng chút lo lắng:
“Mẹ ơi, bà Xuân Hoa ch-ết ạ?"
“Có."
Mắt Tuệ Tuệ lập tức đỏ hoe, bé “u-ng th-ư" nghĩa là gì, nhưng hễ nghĩ đến bà năm nào cũng cho nhiều đồ, còn tặng nhiều truyện tranh sắp ch-ết , bao giờ gặp nữa, tâm trạng bé liền chùng xuống:
“Mẹ ơi, tại con ch-ết ạ?
Không ch-ết ?"
Có lẽ đứa trẻ nào khi còn nhỏ cũng nỗi băn khoăn như .
Cô bình thản Tuệ Tuệ:
“Ai cũng sẽ ch-ết, và bạn bè đều sẽ đau lòng.
mà, ch-ết hề xa , chỉ cần chúng vẫn nhớ những lời họ , những việc họ thì họ sẽ luôn sống mãi trong lòng chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-558.html.]
Họ chỉ tạm thời lên trời để giữ chỗ cho chúng , giành lấy một vị trí thật , để tất cả chúng sẽ gặp họ ở đó."
Tuệ Tuệ nửa hiểu nửa , sự an ủi mang mấy tác dụng.
Tối hôm đó bé bỗng nhiên phá lệ ngủ một , cứ nhất định ôm chiếc gối nhỏ tìm bà nội, còn bà nội ôm bé ngủ, bắt bà nội tuyệt đối vội vàng giữ chỗ, bé vội , vị trí cũng chẳng , miễn là bà nội vẫn khỏe mạnh là .
Mẹ Cố mà mù mờ chẳng hiểu gì, giữ chỗ gì cơ chứ, còn tưởng bé xảy mâu thuẫn với ai ở trường, bèn khuyên giải hồi lâu.
Thanh Âm và Cố An ở phòng bên cạnh thấy, trong lòng cũng thấy chẳng dễ chịu gì.
Họ cũng là phàm, cũng sợ ch-ết, nhưng nỗi sợ của lớn khác với trẻ con.
Chuyện sẽ ám ảnh đứa trẻ lâu, khiến bé cảm thấy sợ hãi.
“Em đang do dự ngày mai nên dẫn con , nhỡ con bé thấy dáng vẻ dì Phùng g-ầy mòn xơ xác, càng sợ hãi chuyện thì ?"
Cố An suy nghĩ một lát:
“Vẫn nên dẫn con xem , lẽ là gặp cuối cùng."
“Lúc Tuệ Tuệ mới chào đời, bà còn chuyên môn đến bệnh viện thăm con bé mà, coi như là đầu cuối, đừng để hai bên hối tiếc."
Việc Phùng Xuân Hoa yêu quý Tuệ Tuệ thì Thanh Âm rõ, bà đây từng , bộ tách cà phê của bà, lão Đào cũng sẽ thưởng thức, để cho Tuệ Tuệ kỷ niệm.
Thanh Âm nghĩ cũng đúng, ngày hôm ăn xong bữa trưa liền dẫn Tuệ Tuệ xuất phát.
Trên đường cô cảm thấy tim đ-ập nhanh, cũng là tại , cứ luôn cảm thấy gì đó ...
Ngay cả Tuệ Tuệ cũng bảo “say xe".
Bé còn hiểu rõ thực say xe, mà là tâm trạng bồn chồn, hồi hộp, căng thẳng.
Đến chỗ ở của Phùng Xuân Hoa, chị Hoa mắt đỏ hoe mở cửa cho họ:
“Mọi cuối cùng cũng đến , Xuân Hoa đang đợi đấy."
Tim Thanh Âm thót một cái, bước phòng ngủ, liền thấy Đào Anh Tài đầu bù tóc rối, đôi mắt đỏ ngầu đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Phùng Xuân Hoa.
Đôi mắt Phùng Xuân Hoa còn mở nữa, dường như thấy tiếng của họ, bà cố gắng mở mắt nhưng vẫn thành công.
Cuối cùng Thanh Âm và Tuệ Tuệ nắm lấy bàn tay của bà, nhiều, nhiều lời...
Cho đến tận lúc bước khỏi cửa, cô cũng nhớ nổi những gì, Tuệ Tuệ những gì, tóm là tâm trạng cả hai đều suy sụp.
Theo chị Hoa kể thì nửa đêm qua bỗng nhiên tình hình , bà nhất quyết cho đưa bệnh viện để cắm ống lùm xùm khắp , Đào Anh Tài chỉ thể cho bà thở oxy, tiêm một ít thu-ốc duy trì sự sống đơn giản, đợi Thanh Âm và Tuệ Tuệ đến để lời từ biệt cuối cùng.
Về đến nhà, Tuệ Tuệ một trận đời, cứ bám lấy ngủ cùng bố hai ngày liền, tâm trạng mới khá hơn đôi chút.
Còn tang lễ của Phùng Xuân Hoa sắp xếp một ngày cuối tuần nắng , Thanh Âm giúp chuẩn từ mấy ngày .
Vì Phùng Xuân Hoa nào, cũng đăng ký kết hôn với Đào Anh Tài, nên về các công việc đối ngoại, vẫn là Thanh Âm xử lý thuận tiện hơn.
“Từ nhỏ thiên tài, cần cù hiếu học, phong thái tự tại, cống hiến cho đất nước, tuổi trung niên mắc bệnh, may mắn gặp thầy thu-ốc giỏi, tìm yêu, cả đời hối tiếc."
Đây là lời điếu văn bà để cho chính trong cuốn sổ tay lúc lâm chung.
Yêu cầu của bà cũng cao, cần tổ chức rình rang, bộ tách cà phê và sách để cho Tuệ Tuệ, tài sản ít ỏi còn để cho Đào Anh Tài, quần áo trang sức để cho chị Hoa.
Còn căn nhà, vốn dĩ là nhà do trường phân phối, bà trực hệ nên cuối cùng nhà trường thu hồi để phân phối cho các giáo viên mới nghề đang đợi chỗ ở.