Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 559
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghĩa trang bà chọn sẵn ở một nơi non xanh nước biếc, thể đón ánh nắng mặt trời sớm nhất.
Thanh Âm cùng Đào Anh Tài và chị Hoa đưa bà đến đài hóa vũ, những việc còn Thanh Âm bận tâm quá nhiều.
Người đến viếng cũng đông, cả gia đình họ Cố đều mặt để tiễn đưa bà chặng đường cuối cùng.
Những bộ tách cà phê báu vật bà để cho Tuệ Tuệ Cố An dùng chiếc xe Jeep cũ chở về nhà, xếp đặt gọn gàng trong phòng của Tuệ Tuệ.”
Lúc Cố tỏ cực kỳ cởi mở.
Bà hề giống những già khác luôn sợ di vật của ch-ết, nào là xúi quẩy, nào là âm khí nặng, chuyện đó hề tồn tại:
“Xuân Hoa quý Tuệ Tuệ như , thể hại con bé , những thứ để cho con bé đều là đồ , là tình yêu cuộc sống của bà ."
“Vâng, bà Phùng , con gái , nước mắt của con gái quý giá lắm."
Tuệ Tuệ mắt đỏ hoe, cố gắng kìm nén nước mắt cho rơi xuống.
Ngay cả chú ch.ó mập Đường Phèn ở nhà bên cạnh cũng bé đang buồn.
Đây là đầu tiên trong đời bé đối mặt với cảnh sinh ly t.ử biệt, buồn đến mức ngay cả lòng đỏ trứng gà cũng ăn nổi.
Thậm chí khi Tuế Tuế bảo mời bé ăn bánh mì đùi gà bé cũng ăn nữa, nhưng bé vẫn nhịn .
Sự đổi khiến Thanh Âm và Cố An vô cùng xúc động.
Thực lòng mà , họ bao giờ bảo bé , mà là từ nhỏ bé , một đứa trẻ như khẩu pháo thép nhỏ dũng cảm luôn xông pha về phía .
Vậy mà giờ đây khi đối mặt với chuyện khiến sợ hãi và buồn bã, bé đột ngột kìm nén , điều thực sự đáng quý.
Buổi tối, Cố An ôm Thanh Âm, ngón tay quấn lấy một lọn tóc đen nhánh của cô hết vòng đến vòng khác:
“Con gái chúng lớn thật ."
, Thanh Âm cũng cảm nhận sâu sắc rằng Tuệ Tuệ còn là cô bé chạy đến tìm họ để nhè nữa.
Bé bắt đầu những phẩm chất của một cô gái lớn, trở nên ngày càng dũng cảm hơn.
“ mà, chẳng con bé thực sự nghĩ thông suốt là vẫn nguôi ngoai , mấy ngày nữa sẽ tranh thủ đưa con ngoài chơi một chuyến.
Em cứ lo công việc của em , sẽ khuyên giải con bé."
Công việc của Thanh Âm bận rộn, điều đó ai cũng .
Anh chẳng giúp gì việc khác, gánh vác việc chăm sóc con cái thì chẳng gì khó khăn.
“Để xem , còn bên thì ?
Dạo kể bên đó chuyện gì."
“Cũng , khi cả về, một công việc sự dẫn dắt và phối hợp của , bọn nhẹ nhàng hơn nhiều."
Thanh Âm gật đầu.
Công việc của họ là chiến đấu đơn độc, đặc biệt là hai năm trở đây các vụ án hình sự xảy thường xuyên, đang trong giai đoạn “đ-ánh mạnh", nhiều công việc họ cần sự phối hợp từ các bên.
Có Cố Toàn - vị đội trưởng đội cảnh sát hình sự mới nhậm chức thực sự thuận tiện hơn nhiều.
“Mặc dù đang đ-ánh mạnh nhưng vẫn kẻ dám phạm tội lúc dầu sôi lửa bỏng.
Dạo nếu em về muộn thì khoan hãy về, cứ đợi ở trạm xá, sẽ đến đón em."
“Thể lực của em bây giờ, chúng gì em chứ?"
Thanh Âm cố ý khoe chút cơ bắp ít ỏi đến đáng thương của một cách kiêu ngạo.
Thực sự là quá bận rộn, đến cơ quan là lì cả ngày, ngay cả thời gian uống nước, vệ sinh cũng chắt bóp, cô lâu lắm tập thể d.ụ.c.
Không tập luyện liên tục là cơ bắp tiêu biến mất, Thanh tổng thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-559.html.]
Cô nhớ phòng tập gym ở kiếp , đắm tập luyện suốt hai tiếng đồng hồ, cảm giác mồ hôi đầm đìa đó đôi khi thể khiến cô quên sự mệt mỏi của công việc.
“Đợi Tuệ Tuệ nghỉ hè, sẽ đưa con chơi hai ngày, em ăn cá thịt dê?"
Cá và thịt dê bây giờ ăn là thể ăn ngay, còn quý hiếm như nữa.
Thanh Âm giờ thèm những món ăn r-ác ở kiếp :
“Em ăn đồ nướng, ăn tôm hùm đất cay tê."
Đồ nướng thì Cố An còn nhớ, Lý Tu Năng qua chơi, họ còn tự một bữa ở sân nhà.
đồ nướng cứ nướng là xong, còn chuẩn nguyên liệu , nào là rửa, nào là thái, còn ướp nữa, nỡ để Thanh Âm quá vất vả.
“Tôm hùm đất, là loại tôm bò cống rãnh thối em?"
“ ."
“Em chắc chắn thứ đó ăn chứ?"
Anh nhớ lúc nhỏ về nhà chơi từng thấy vài con ở mương nước, nhưng dân địa phương đều chê thứ đó chẳng mấy thịt, vỏ là vỏ, quan trọng là còn mùi tanh hôi, chẳng ai ăn cả.
“Chắc chắn ăn , đến lúc đó câu bao nhiêu cứ việc mang về, em bảo đảm sẽ khiến ăn đến mức nuốt luôn cả lưỡi."
Tôm hùm đất cay tê ở hậu thế chính là thần khí giải nhiệt mùa hè, là vua của các quán vỉa hè đêm đấy!
Tuệ Tuệ sắp cùng bố câu tôm hùm đất thì vui mừng đến mức nhảy cẫng lên, một ngày hỏi mấy xem bao giờ bố mới xuất phát.
Cố An thực sự bé bám riết chịu nổi, đành nhanh ch.óng đưa bé .
Cố Toàn định câu thứ đó thì bảo là ăn , còn giúp chuẩn mấy chiếc móc, kiếm một ít gan lợn và nội tạng gà, đây là những thứ tôm hùm thích.
Vào ngày chủ nhật nghỉ ngơi, gọi thêm Từ Văn Vũ và Cương T.ử cùng mấy nữa, lái chiếc xe Jeep cũ chạy thẳng đến cái ao nhỏ xa nhà của Cố An.
Nơi đó trồng một vùng sen, mùa một màu hồng nhạt, trông cũng khá mắt.
Mấy đàn ông xếp thành một hàng, phơi ánh nắng mặt trời, duy nhất chỉ Tuệ Tuệ là chiếc mũ nan.
Móc thả xuống, cảm nhận sự rung động, bé lập tức giật mạnh lên ——
“Chà chà!"
“Một miếng gan lợn mà câu cả một xâu tôm bò rào!"
“Bọn chú cũng câu y như thế, chẳng câu nhiều , Thanh Tuệ Tuệ, cháu thực sự là đầu câu tôm đấy ?"
Tuệ Tuệ căng thẳng xâu tôm xanh mướt, vô cùng cẩn thận, chậm rãi kéo gần , đó nhanh tay thả xô, đảm bảo giữa chừng để rơi mất một con nào, lúc mới thở phào nhẹ nhõm:
“Thật mà ạ, cháu bảo cái gọi là vẫn đang trong thời kỳ bảo vệ mới."
Hê, đừng thế chứ, cũng lý thật đấy.
Vì mẻ câu đầu tiên thu hoạch lớn nên niềm tin của Tuệ Tuệ bùng nổ, hết mẻ đến mẻ khác, câu hết xâu đến xâu .
Đám con trai như Lai Mễ vốn chịu thua kém thấy thế đều vui, bảo chắc chắn là chú Cố chiếm cho chị một chỗ , ở đó nhất định ổ tôm.
“Được thôi, chị đổi chỗ với em nhé."
Tuệ Tuệ mang phong thái điềm tĩnh của một “kẻ mạnh bao giờ phàn nàn về cảnh".
Kết quả là... bé thực sự câu hết xâu đến xâu khác!
Lai Mễ mếu máo, bảo là cần câu của chị , vì đó là chú Cố đặc biệt cho chị, chắc chắn xịn hơn cần câu của bố .
“Được thôi, chị đổi cần câu với em nhé."
Kết quả là...
Lai Mễ , cầm chiếc cần câu tuyệt thế hào quang đó mà cũng chỉ câu một con tôm bé xíu xiu g-ầy gò, suýt chút nữa còn rớt xuống nước!