Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 560
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quá đáng!
Thật công bằng!”
Cương T.ử bé phiền đến phát bực:
“Đi chỗ khác chơi, con tự tìm nguyên nhân ở chính .
Con con xem, suốt ngày như con khỉ leo trèo chạy tới chạy lui, tôm con dọa chạy sạch .
chị con thì ?
Người đó im lặng, kiên nhẫn chờ đợi, tôm c.ắ.n câu cũng vội giật lên ngay, mà bình thản chờ cho đến khi c.ắ.n cả một xâu mới kéo lên, con bản lĩnh đó ?"
Từ Văn Vũ và Cố An , thầm gật đầu.
Đến Cương T.ử còn vấn đề, thì họ vốn chú ý ngay từ đầu .
“Tính cách của Tuệ Tuệ, lúc động thì nhanh như thỏ thoát ly, lúc tĩnh thì yên ả như trinh nữ, trầm hơn hẳn những đứa trẻ bình thường, chắc chắn sẽ nên chuyện lớn."
“Còn sớm mà, trẻ con thôi, cứ vui vẻ khỏe mạnh là ."
Từ Văn Vũ gì thêm, nhưng cảm giác Tuệ Tuệ đứa trẻ hề đơn giản.
Anh ở trong quân đội lâu , thấy bé một loại đặc chất tương tự như những nhân tài quân đội chất lượng cao.
“ bảo , Tuệ Tuệ nhà ông định quân ngũ đấy chứ?"
Cố An chẳng cần suy nghĩ lắc đầu ngay:
“Cái đó vất vả lắm."
“Trước đây ông vẫn luôn hối tiếc vì lính , hãy để con bé thành ước mơ của ông ?"
Cố An nghiêm mặt :
“Ông sinh con chỉ là để sinh một đứa đến giúp ông thành ước mơ thôi ?"
Từ Văn Vũ nghẹn lời.
Anh bây giờ còn đối tượng nữa kìa!
Quỷ mới buồn bực thế nào!
Rõ ràng ngoại hình tệ, nhân phẩm cũng chẳng kém, nhưng hơn ba mươi tuổi mà vẫn tìm ai hợp mắt.
Mẹ sắp lấy c-ái ch-ết ép xem mắt , mà xem mắt cũng chẳng ít, mỗi tội chẳng ai ý.
Hoặc là chê lớn tuổi, hoặc là chê ồn ào, quá kiêu kỳ và rắc rối.
Giờ ép đến mức dám về nhà luôn.
Cố An lười an ủi , một mặt canh cần câu, một mặt Tuệ Tuệ mặt đỏ bừng vì nóng mà vẫn thích thú thôi.
Anh còn tới gốc liễu lớn bẻ hai cành liễu non, tết cho bé một chiếc “mũ" màu xanh:
“Nào, đội , đừng để cháy nắng."
“Cháu sợ đen , cháu bảo đen một chút cũng chẳng ạ."
Cố An đành tự đội chiếc “mũ" kỳ quặc đó lên đầu .
Từ Văn Vũ ha ha:
“Thanh Âm ơi là Thanh Âm, cô xem cô nhồi nhét đầu con gái cô cái gì mà đến cả ngoại hình con bé cũng chẳng thèm quan tâm , lỡ như nó dắt một xí về con rể thì !"
“Cút!"
Chẳng mấy chốc, một Tuệ Tuệ câu đầy một xô tôm hùm, xô mà Cố An và Cương T.ử mang theo chỉ hơn ba tiếng đồng hồ chứa đầy ắp.
Để ở cốp xe còn thấy tiếng tôm bò rào bò qua bò lạo xạo.
Thanh Âm thấy họ kéo cả một xe tôm hùm về cũng vô cùng kinh ngạc:
“Mọi đây là tru di cửu tộc nhà tôm hùm đấy ?"
Vốn dĩ cô tưởng cùng lắm chỉ bốn năm cân, nên mua gia vị cũng nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-560.html.]
Ai ngờ nhiều như thế , chút gia vị đó thật sự chẳng bõ bèn gì.
“Tuệ Tuệ đây, cùng bà nội và cô Hương, giúp mua thêm ít dưa chuột và khoai tây về nhé, thật tươi đấy."
“Lai Mễ giúp thím mua hai cân nước tương, với năm cân b-ia nữa, cần ướp lạnh , lấy loại nhiệt độ thường là ."
“Những còn đừng , mau rửa tôm hùm .
Nhớ dùng bàn chải cọ thật sạch nhé, bẻ đầu, rút chỉ lưng ."
Thanh Âm mẫu vài con, đám đàn ông lập tức hăng hái thử, cảm thấy cũng chẳng khó gì, xắn tay áo lên bắt đầu .
Kết quả là, ngoại trừ Cố Toàn đấy, những khác đều thất bại vài .
Vừa vặn Khương Hướng Vãn ở nhà bên thấy bên náo nhiệt cũng chạy sang, Thanh Âm kéo thêm một tay sai.
Vì tôm quá nhiều, những ở đây ăn hết, nuôi ở cũng thấy tiện, Thanh Âm dứt khoát qua cổng ngách sang hẻm Hạnh Hoa, gọi cả Ngọc Ứng Xuân và chị Tần sang.
Đông tay thì vỗ nên kêu, nhưng cũng xử lý đến tận tối mịt đám tôm mới bắt đầu cho chảo dầu.
Theo từng đợt mùi thơm cay nồng tỏa , bụng ai nấy đều đ-ánh trống liên hồi.
Lai Mễ và Tiểu Cúc tu hết ba chai nước ngọt, khi chạy bếp năm mươi , mấy đàn ông cuối cùng cũng khiêng hai nồi to đầy ắp tôm hùm đất cay tê.
Dưới ánh trăng, uống nước ngọt và b-ia, ăn đến mức hít hà thôi.
Thanh Âm mong mỏi món tôm hùm đất lâu, dĩ nhiên là chẳng khách sáo gì.
Cố An lột sẵn thịt tôm đưa qua, cô liền thản nhiên nhận lấy.
ăn tôm hùm đất là , chỉ ăn mỗi thịt tôm thì chẳng gì thú vị, vẫn tận hưởng quá trình mút nước gia vị...
Ngay cả Tuế Tuế vốn thích ăn đồ đậm vị cũng ăn nhiều dưa chuột và khoai tây miếng bên trong.
Nồi đầu tiên vẫn ngấm vị lắm, nồi thứ hai ngâm trong nước dùng vài tiếng đồng hồ, cái mùi vị đó... ngoại trừ mấy đàn ông đang uống r-ượu, phụ nữ và trẻ em đều ăn nổi nữa, thực sự là quá cay, quá tê, quá thơm luôn !
Đám đàn ông tụ tập chuyện về chiếc xe mới của Cương Tử.
Anh tiền mà, tháng mua một chiếc xe bánh mì, tuy xe con diện mạo hơn nhưng nhà đông , bản thường xuyên lên công trường, trong xe cần để các loại dụng cụ vật liệu bất cứ lúc nào, nên xe bánh mì thực dụng hơn.
dù , đám đàn ông ai nấy đều ngưỡng mộ thôi.
Đó là chiếc xe chỉ cần xoay vô lăng, đạp chân ga là thể chạy băng băng cơ mà!
Thanh Âm chiếc ghế tựa ợ , giống như Đường Phèn, chẳng cử động chút nào, trời sập xuống cô cũng .
Tuy nhiên, trời sập xuống, mà Anh T.ử ghé gần:
“Chị dâu dạo rảnh ?"
“Em ."
“Em một cô bạn nhờ chị khám bệnh giúp.
Em cũng chị bận, ban đầu chẳng dám phiền chị.
Em dẫn cô đến tìm Tần Giải Phóng khám , nhưng uống thu-ốc nửa tháng chẳng thấy đỡ, tìm Trưởng khoa Trần, vẫn cứ mà cũng chẳng , nên mới đến tìm chị dâu."
Thanh Âm dậy.
Theo lý mà Tần Giải Phóng bây giờ thể độc đương nhất diện, Trần Dương càng khỏi bàn, họ cách nào?
“Rốt cuộc là bệnh gì, em mau kể chị xem nào."
Anh T.ử thận trọng quanh , đảm bảo ai chú ý đến phía mới xích gần, ghé sát tai Thanh Âm :
“Bệnh hồ ly tinh."
Thanh Âm “A" một tiếng, suýt nữa thì ngã khỏi ghế:
“Nghĩa là ?"
Anh T.ử đỏ mặt, vô cùng ngượng ngùng:
“Tức là, cô cứ luôn cái chuyện đó với đàn ông, giống như bao nhiêu cũng đủ ."
Anh T.ử lý nhí như tiếng muỗi kêu, Thanh Âm vốn đang ăn no căng, thần trí đang mơ màng, chỉ thấy cái gì mà “hồ ly tinh", cái gì đó, cảm thấy thật thể tin nổi:
“Sao lúc thì hồ ly tinh, lúc cái gì mà cái gì cơ?"