Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 563

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:26:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy nhiên đến, mà còn mang theo hai cục bột trắng trẻo mập mạp.

 

Cặp song sinh cô sinh vặn tròn nửa tuổi, tên là Đoàn Đoàn và Viên Viên, ngũ quan hội tụ những nét tinh túy của cô và Nguyên Vệ Quốc, trông cực kỳ xinh xắn.

 

Hơn sáu tháng tuổi nhưng thể vững vàng...

 

ở trong chậu .”

 

, vì ghế an cho trẻ em, cô trực tiếp dùng hai cái chậu tắm, lót thêm ít t.h.ả.m và chăn đặt ở ghế , đó đặt cặp song sinh chậu tắm, cứ thế mà chở đến...

 

Thanh Âm thấy buồn buồn , nhưng vẫn nhắc nhở cô :

 

“Cậu đấy, mạo hiểm như nữa , trẻ con mỏng manh lắm, ng nhỡ đường phanh gấp gì đó là lũ trẻ sẽ gặp họa đấy."

 

Chưa kể lái xe đường còn những việc nguy hiểm hơn phanh gấp gấp trăm gấp ngàn , một cái chậu tắm bảo vệ chúng.

 

Nếu là cô, cô thà bế con bộ qua còn hơn là thế , thấy an hơn nhiều.

 

nghĩ đến hai đứa nhỏ nhà cô , ba đầu sáu tay thì bế nổi?

 

“Nếu thì cứ để lũ trẻ ở nhà, nhờ bảo mẫu trông cho."

 

“Hầy, đừng nhắc đến nữa."

 

Tô Tiểu Mạn nhét một đứa lòng Thanh Âm, một đứa lòng Cố, phóng đại vung vẩy cánh tay:

 

“Cuối cùng cũng để tớ thong thả một chút."

 

“Mọi , bà bảo mẫu nhà tớ thuê tuần về quê , kết quả là gọi điện bảo già ở nhà bệnh, quê chăm sóc, thế là trời đất nhà tớ cứ như sụp đổ ."

 

vốn là phụ nữ của sự nghiệp, khi cặp song sinh nửa tuổi ít khi một chăm sóc chúng.

 

Nguyên Vệ Quốc thì công tác suốt, một xoay xở nổi với hai đứa trẻ.

 

Chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, nhà cửa bày bừa loạn xị ngầu, cái gì cũng tìm thấy, cái gì cũng dùng, gọi điện thoại suýt nữa thì cãi với Nguyên Vệ Quốc.

 

“Bảo mẫu bây giờ thật khó tìm, sợ tìm giữ vệ sinh, trách nhiệm.

 

Tớ nhờ tìm cho hai , nhưng đều là thử việc một ngày là xong."

 

Một thì móng tay cáu bẩn đen sì, cô nhắc nhở cũng chẳng rửa, chẳng cắt, mấu chốt là còn thích sofa gãi chân.

 

tận mắt chứng kiến bà gãi chân xong rửa tay mà pha sữa cho con luôn, thế là cô nổi trận lôi đình đuổi việc ngay tại chỗ.

 

Một khác thì vệ sinh cũng tạm , nhưng tâm trách nhiệm.

 

cứ luôn miệng ở nông thôn một nuôi lớn bốn đứa con nọ, Tô Tiểu Mạn tưởng tìm kinh nghiệm thì lẽ sẽ hơn.

 

Ai ngờ cái sự “nuôi lớn" ở thời đại của bà và cái sự nuôi lớn mà cô hiểu là khác .

 

Đoàn Đoàn và Viên Viên , một loáng chú ý là bò xuống đất, mà đất là cái phích nước nóng cô rót đầy nhưng lười mang bếp...

 

Lại khiến Tô Tiểu Mạn nổi trận lôi đình đuổi việc ngay lập tức.

 

“Cậu xem tớ là quá kỹ tính ?

 

Sao tìm hai mà cả hai đều ưng ý thế ?"

 

“Không cần tự nghi ngờ , , chắc chắn con cái nhận sự chăm sóc chu đáo nhất."

 

thế, hai đó thực sự là lựa chọn phù hợp.

 

Giống như chăm sóc Tuệ Tuệ hồi , ôi trời ơi..."

 

Mẹ Cố bắt đầu kể câu chuyện một bữa luộc bốn quả trứng mà Tuệ Tuệ chỉ ăn nửa cái lòng đỏ trứng gà.

 

Tô Tiểu Mạn khỏi tặc lưỡi, cái đó cũng thật là tham ăn quá mất!

 

yêu cầu hiện tại của cô đặt xuống thấp , tham ăn vụng trộm cô đều thể nhịn, nhưng vấn đề vệ sinh và an liên quan đến miếng ăn cái mặc của con thì tuyệt đối thể nhịn!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-563.html.]

Trò chuyện một hồi, Thanh Âm bỗng nhớ đến một :

 

“Cậu ngại mới chăm sóc bệnh nặng sắp qua đời ?"

 

Tô Tiểu Mạn hỏi là bệnh truyền nhiễm gì, lập tức mắt sáng lên:

 

“Không ngại, từng chăm sóc bệnh nhân nặng thường tỉ mỉ và kiên nhẫn."

 

“Vậy còn nhớ dì Phùng Xuân Hoa – năm đó giới thiệu giám đốc La cho ?"

 

Tô Tiểu Mạn lập tức nhớ :

 

“Tất nhiên là nhớ chứ, Tết nhất tớ còn qua chúc Tết dì nữa.

 

tớ thấy dì Phùng dường như thích phiền, nên tớ qua nữa, chỉ gửi chút đồ đến tận nhà thôi."

 

Đáng tiếc là Phùng Xuân Hoa thực sự thích xã giao, liên tiếp trả đồ hai năm, cô cũng ý gửi nữa, nhưng sự ơn trong lòng thì bao giờ quên.

 

“Nếu sự giới thiệu của dì Phùng, tớ bây giờ ước chừng vẫn đang chân chạy vặt ở phòng tiêu thụ chứ."

 

“Dì Phùng tháng qua đời , chị Hoa – chăm sóc dì – hiện tại vặn nơi nào để , tớ đột nhiên nghĩ đến chị ."

 

Chị Hoa cũng là một phận khổ cực, lúc trẻ gặp gì, gặp một gã chồng nghiện r-ượu bạo hành gia đình.

 

Có một Phùng Xuân Hoa xuống nông thôn khảo sát, bắt gặp chị đang chồng đ-ánh thừa sống thiếu ch-ết đường, liền bảo cho chị nhờ một đoạn.

 

Sau đó cảnh ngộ của chị , dì Phùng bèn hỏi chị thành phố chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho , dì sẽ trả lương.

 

Chị Hoa khi đó đ-ánh đến thâm tím mẩy, tự nhiên là đồng ý ngay.

 

Vào thành phố , chị chỉ chăm sóc Phùng Xuân Hoa vô cùng chu đáo, mà còn sự giúp đỡ của Phùng Xuân Hoa mà ly hôn với gã chồng nghiện r-ượu bạo hành .

 

Bao nhiêu năm qua hai nương tựa , tình cảm thắm thiết như chị em ruột.

 

Đáng tiếc là bây giờ Phùng Xuân Hoa mất, vì khá đột ngột nên cũng kịp sắp xếp thỏa cho chị Hoa.

 

Hiện tại chị Hoa đang trong tình trạng vô gia cư.

 

Chồng ly hôn, con cái, nhà từ năm xưa vì chê mặt mà đoạn tuyệt quan hệ với chị .

 

Kể từ khi ngôi nhà của Phùng Xuân Hoa nhà trường thu hồi, chị vẫn thuê phòng ở ngoài.

 

Một phụ nữ nông thôn thích, lương hưu, tương lai no ấm chỉ thể dựa tiền tích cóp bao nhiêu năm qua, chừng còn gặp những kẻ ý đồ nhòm ngó tiền dành dụm của chị , đúng là một vấn đề nan giải.

 

Tô Tiểu Mạn xong liền thấy hứng thú:

 

“Chị Hoa tớ ấn tượng, sạch sẽ giản dị, cách cư xử cũng .

 

Chị lúc nào rảnh, nếu tiện tớ gặp chị một chuyến."

 

“Chuyện đơn giản thôi, bây giờ qua tìm chị luôn.

 

Lần đám tang , chị chỗ chị thuê trọ ở ngay gần chợ."

 

Mẹ Cố đặt đứa nhỏ (cũng chẳng là Đoàn Đoàn Viên Viên nữa) xuống, nhanh nhẹn ngay.

 

“Bác Cố thật là nhiệt tình, còn sốt sắng hơn cả bố tớ."

 

Từ khi sinh cặp song sinh, bố Tô dắt theo kế ít tìm đến tận cửa để “kiếm chác", nhưng đều Tô Tiểu Mạn đuổi hết.

 

Gần đây ngóng từ tin bảo mẫu đến nữa, bọn họ mặt dày tìm đến chuyện giúp cô trông con.

 

“Bọn họ mà dám trông thì tớ cũng chẳng dám yên tâm.

 

Cứ như bố tớ , hồi nhỏ tớ sống sót là nhờ mạng lớn, còn kế thì khỏi , tớ sẽ bao giờ để bà tiếp xúc với con tớ ."

 

Thanh Âm , cúi đầu hai đứa trẻ.

 

Chúng giống như đúc, đặc biệt là ở giai đoạn trẻ sơ sinh khó phân biệt nam nữ , cố ý mặc quần áo khác , nên dù Thanh Âm tinh mắt đến mấy cũng phân biệt ai là trai, ai là em gái.

 

 

Loading...