Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 573

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:26:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hiểu lầm hiểu lầm , việc làng chúng cắt nước từ đêm qua là sự thật, thế nên sáng sớm nay trời hửng sáng chúng sửa mương nước, kết quả đúng là mương nước sập, dòng nước đứt, đây chỉ là trùng hợp thôi.”

 

Trong đám dân làng cam lòng, “Sao thể là trùng hợp , bọn họ đến đào thì chúng vẫn bình yên vô sự, bọn họ đến một cái, nước máy của chúng cũng cắt, mương nước cũng sập, ông thầy địa lý từ sớm , long mạch của chúng đứt , cắt nước chỉ là bước đầu tiên, chừng còn tai họa lớn hơn nữa.”

 

thế, Yêu gia ông đến cả chuyện lão gia t.ử nhà đoạt thọ còn tin, chúng là khâm phục ông, nhưng chúng già trẻ, dám mạo hiểm theo ông .”

 

“Nếu xảy thêm chuyện họa hại gì khác, bọn họ đền nổi ?”

 

thế, nhà chịu cái họa .”

 

Thanh Âm quan sát, mấy đang chuyện đều là dân làng chứ lạ, xem mấy chính là những dân làng “lôi kéo”.

 

“Tất cả im mồm hết cho !

 

Bây giờ là xã hội mới, chuyện mê tín dị đoan, các phong kiến phục bích ?”

 

Ông Cao Yêu cũng là quấy rầy hết cách , chút nổi cáu.

 

Lúc dân làng mới im bặt, nhưng vài vẫn tình nguyện lầm bầm nhỏ tiếng, ông Cao Yêu coi như thấy, “Mọi , long mạch gì hết, làng chúng cắt nước cũng chẳng bất cứ quan hệ gì với thi công công trường cả, giải tán , ai về nhà nấy .”

 

“Khoan , giải tán.”

 

Tô Tiểu Mạn nhận ám hiệu của Thanh Âm, lấy một cái loa lớn, cao giọng :

 

“Nếu ý kiến với thi công của chúng , thì đến đồn công an xuống, chuyện cho ngô khoai.”

 

Không từ lúc nào, một nhóm mặc đồng phục công an tới cửa, cầm đầu một vết sẹo vắt ngang nửa khuôn mặt, đen dữ, trông chẳng khác nào thần hắc sát, dọa đến khiếp.

 

Những dân làng chất phác đều dọa đến mức dám lên tiếng, mấy kẻ dẫn đầu còn định xúi giục thêm, bỗng nhiên trong đám đông một trung niên mấy nổi bật kéo một trong đó , nhỏ giọng :

 

“Im miệng.”

 

“Đây là vị thần hắc sát mới nhậm chức ở cục thành phố gần đây, là kẻ tàn nhẫn tiếng đấy, xem vết sẹo đó của ông , chính là lúc truy bắt tên tội phạm đ-âm đấy, lúc đó nhãn cầu đều rơi ngoài , ông tự ấn nhãn cầu , nhặt đao lên xoay đ-âm bụng một nhát...

 

Ông còn cần mạng hơn cả tội phạm g.iết nữa.”

 

Đây là những “câu chuyện” về Cố Toàn truyền bá rộng rãi thị trường, cộng thêm thủ đoạn lôi đình của , quả thực uy danh vang dội, những tên lưu manh nhỏ bình thường thấy đều đường vòng.

 

Cố Toàn là thế nào?

 

Chỉ cần liếc mắt một cái là nhanh ch.óng phân biệt ai mới là phần t.ử , trực tiếp hiệu cho cấp , cứ hai một nhóm, tới túm mấy kẻ dẫn đầu , tuy nhiên vẫn còn vài kẻ là cá lọt lưới, Thanh Âm cũng chỉ cho .

 

“Làm gì mà bắt , cảnh sát vô duyên vô cớ bắt !”

 

“Chúng đều là , chúng chỉ đến xem náo nhiệt thôi mà!”

 

Cố Toàn lạnh giọng:

 

“Chúng bắt , là mời những chuyện mặt ở đây về để điều tra, thấy các trông cũng thuận mắt đấy, đưa .”

 

Hả, thuận mắt?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-573.html.]

“Đừng mà, chúng chỉ đến xem náo nhiệt thôi, chúng chẳng gì cả!”

 

“Chúng thậm chí còn làng , chúng ...”

 

Cố Toàn ngoáy ngoáy lỗ tai, “Chúng chỉ phụ trách xử lý các vụ án trật tự xã hội, những xích mích khác các tự thương lượng, hai bên hòa khí xuống mà.”

 

, mấy “mời” , dân làng gì còn ai dám nhảm nữa, cộng thêm ông Cao Yêu vẻ “chuyện liên quan đến ”, , , đều lên tiếng.

 

Vớ vẩn, mấy đưa đó nếu là tộc nhân làng họ Cao, họ họa chăng còn đỡ vài câu, nhưng làng , chỉ là đến xem náo nhiệt thôi, sự “đoàn kết” của làng họ Cao một nữa thể hiện một cách triệt để —— chỉ quản họ Cao, những khác liên quan đến họ, càng thể để bản liên lụy.

 

Tô Tiểu Mạn vội vàng :

 

“Chuyện ngày hôm nay là một sự hiểu lầm, cũng là vì nóng lòng, chúng là hàng xóm láng giềng, cùng chung nhịp thở bầu trời xanh , cũng cùng tiến cùng lùi, chợ bán buôn của chúng thì cũng thể theo, thì chợ bán buôn của chúng mới thể hơn, đúng ?”

 

phục, “Cái chợ bán buôn gì của các chứ, liên quan gì đến chúng ?”

 

thế, các kiếm đầy túi cũng chẳng chảy túi chúng .”

 

Tô Tiểu Mạn , “Ai liên quan, hôm nay đang định tìm trưởng thôn Cao của để bàn về chuyện tuyển dụng lao động đây.”

 

“Tuyển dụng lao động gì cơ?”

 

thế, bà chủ Tô vài ngày gọi điện thoại cho , là vì sự phát triển của làng, sẵn sàng dành cho làng chúng hai mươi chỉ tiêu tuyển dụng, đều thể đến chợ bán buôn việc, nhưng náo loạn thế , mở miệng nổi nữa .”

 

Ông Cao Yêu thở ngắn thở dài , ông chỉ ông chủ ở đây là Tô Tiểu Mạn, Tô Tiểu Mạn là Thanh Âm, nhưng ông nãy rõ ràng thấy Thanh Âm trong đám đông, còn thấy cô trò chuyện với Cố Toàn.

 

Người già thành tinh như ông Cao Yêu lập tức suy đoán Thanh Âm mới là đại ông chủ thực sự, thế nên khi Tô Tiểu Mạn như , ông lập tức phối hợp thêm một câu như thế.

 

Thực tế Tô Tiểu Mạn căn bản từng liên lạc với ông , nhưng hôm nay ông bắt buộc bày tỏ lập trường của với Thanh Âm, mạng của lão gia t.ử là do cô cứu về, cái ân tình ông bắt buộc báo đáp.

 

Đừng chi, Thanh Âm cũng bất ngờ, ông cách phối hợp như .

 

“Mọi náo loạn như thế , còn mặt mũi nào để đòi việc nữa , là mời bà chủ Tô sang làng họ Lý bên cạnh mà tuyển lao động , dân làng làng họ Lý chất phác hơn làng chúng , nhiều chuyện rắc rối như thế...

 

Chậc, dân làng làng thực sự là khó quản lý nha, đừng để gây thêm phiền phức cho bà chủ Tô.”

 

Ông vẻ vô cùng đau xót.

 

Tô Tiểu Mạn cũng phối hợp:

 

, vốn dĩ cũng giúp đỡ một tay, nghĩ cách bòn rút hai mươi chỉ tiêu, bây giờ xem thôi ...

 

Làng họ Lý chính là cái làng bên cạnh đó đúng ?

 

Được, ngày mai gọi điện thoại cho trưởng thôn bọn họ, liên...”

 

“Đừng mà bà chủ Tô, bọn họ gây chuyện là chuyện của bọn họ, mấy căn bản làng chúng , chúng đều quen bọn họ, bọn họ náo nghĩa là đại diện cho chúng mà, đúng ?”

 

Mọi vội vàng đúng , họ oan uổng, gia đình họ ai nấy đều đủ loại khó khăn...

 

Đây là sự thật, mấy năm nay cải cách mở cửa, một lượng lớn nhân khẩu từ nông thôn lưu động ngoài, khiến cho cơ hội việc ở những thành phố thủ phủ vốn dĩ dư thừa lao động càng trở nên ít ỏi, tìm việc càng khó khăn hơn, mà những nông dân học hành mấy năm như họ tìm một công việc càng khó hơn lên trời.

 

 

Loading...